iểm tra ở đâu nhỉ?". Một người đàn ông khác hồ hởi tiếp lòi, "Chẳng bằng cứ đê anh em mình kiểm tra giúp bọn họ nhỉ".
Tôi ngượng ngùng liếc Mạt Mạt một cái, mặt cô ấy cũng dang đỏ ủng, không khí có phần nóng lên dần khiến tôi không thẻ không liên tưởng, suy nghĩ miên man được.
Nhưng, rốt cuộc, Mạt Mạt của tôi lại đang bị ốm, chăng mấy chốc, cô ấy lại ngủ thiếp đi. Dường như, cô ấy đang ngủ mơ, chốc chốc lại nhíu đôi lông mày lại, giống như đang giãy giụa trong sự đau khổ, giống như đang cầu xin một ai đó. Rốt cuộc cô ấy đã phải chịu bao nhíu đau khổ, ngay cả tomg giấc mơ cũng không được thanh thân hay sao.
Tỏi thực sự muốn giúp cô ấy gạt bỏ hết mọi ký ức trước đây đê cô ấy chi nhìn thấy tôi cua hiện tại và hạnh phúc mà tôi có thê mang lại cho cô ấy. Tôi đã quá để tâm tói cô ấy, đã quá sốt sắn đẻ cô ấy có thê cam nhận dược sự ấm áp của thế giới này. Nhung dường như có chút hoang mang luống cuống, lực bất tòng tâm.
Sống đến hon hai mươi tuổi rồi, tỏi chưa bao giờ có cảm giác như thế này, chưa tùng có hình ánh nguôi con gái nào cứ vấn vương trong tâm trí tôi như Mạt Mạt. Không còn nghi ngờ gì nữa, đó chính là tình yêu.
Thực ra, tôi không thố đả, bảo chắc chắn rằng tôi có thể đi cùng Mạt Mạt tới tận cuối cuộc đời, cứ cho là rất nhiều năm sau này, tôi và Mạt Mạt đã chia tay nhau, cho dù cô ấy không thô nhớ nồi tên tôi thì Mạt Mạt cũng không thể ngăn càn dược nỗi nhớ da diết của tôi dành cho cô ấy...không một chút oán hận.
Tôi ngồi ngây ra ngắm nhìn Mạt Mạt đang cuộn tròn trong chăn, chì để hờ khuôn mặt thanh tú, bất giác tôi cũng bò lên giường, nằm xuống và ngủ thiếp đi.
Tôi không biết là mình đã ngủ thiếp đi bao lâu, khi tinh dậy, tôi thấy Mạt Mạt đang tròn xoe mắt, chăm chú nhìn tôi với một nụ cười đầy ẩn ý. Cô ấy tinh nghịch chóp chóp mắt. Tôi vội vàng đưa tay quệt dòng nước dãi chảy quanh khoe miệng, nói: "Em tình rồi à? Sao anh lại ngu thiếp đi được nhỉ! Em cảm thấy dỡ hon chưa? Hay là chúng mình đến bệnh viện kiếm tra!".
Mạt Mạt nhíu nhíu lông mày lại, nói: "Chân tay không còn mòi nữa rồi, cũng không cảm thấy lạnh nữa, em thấy rất nóng!". Nói xong Mạt Mạt bắt đầu hất tung tấm chăn đang đắp ra.
Đương nhiên tôi không cho phép cô ấy làm vậy, tôi đành phải năn nỉ, dỗ dành, động viên cô ấy cố gắng thòm chút nữa.
Mạt Mạt ra rất nhiều mồ hôi. Lúc này, cô ấy càng giống một nữ yêu tinh đã chìm sâu vào giấc ngu nghìn năm vừa mới tinh dậy, chuẩn bị sát hạt hàng loạt đàn ông trôn thế gian này. Mồ hôi khiến tóc trên trán Mạt Mạt ướt thêm, dính vào má, còn khuôn mặt đỏ hồng cùa cô ấy lại giống quà vải đã chín mọng, có thể vắt được thành nước. Đôi má lúm đồng tiền xinh xắn thoắt ấn thoắt hiện theo nhũng tiếng lẩm rầm của Mạt Mạt, còn đôi môi hồng xin xắn hơi cong lên đòi uống nước nữa chứ...Thật hấp dẫn vô cùngl Tôi cám thấy hoang mang khi nghe những tiếng mè nheo không ngớt của Mạt Mạt: "Khát quá...em muôn uống nước mà...", thiếu chút nữa thì tôi cũng quèn mất mình đang ở đâu.
"Em khát quá!" Mạt Mạt cất giọng to hơn, lúc bấy giờ tôi mới chợt bừng tình, quay người ngồi dậy đi tìm nước, trống ngực vẫn đang đập thình thịch.
Mạt Mạt uống nước xong lại kêu đói, đòi ăn táo.
Nữ thần cần tôi giúp đỡ nhiều như vậy, tôi đương nhiên cảm thấy vò cùng vinh hạnh. Tôi vui vẻ gọt táo mà không hề cảm thấy một chút mệt mỏi. Nếu cô ấy đồng ý, tôi có thò hau hạ cô ấy suốt đời.
Từ khi biết nhận thức, đây là lần đầu tiên trong dời tôi tự gọt táo. Trước đây, táo tôi ăn là do mẹ gọt vỏ, khi không có mẹ bèn cạnh, Uyển Nghi là người gọt táo cho tôi ăn. Nếu không có hai người phụ nữ đó, tôi chi việc rửa qua quả táo rồi ăn cả vỏ.
Cuối cùng, tôi tay vụng về của tôi cũng gọt xong quả táo. Tôi đem quả táo đã bị méo mó ghi gọt xong bổ ra thành tùng miếng nhỏ, đút vào miệng cho Mạt Mạt.
Tôi đã hiểu việc mẹ tôi trước đây hav làm, mỗi lần có thức ăn ngon, bà thường không ăn, chỉ ngồi nhìn tỏi ăn nhưng khuôn mặt lại rạng ngời vẻ mãn nguyện còn hơn cả người được thường thức.
Nhìn người mình yêu thương nhai giòn tan trong miệng, đặt biệt là sau mỗi lần nhai xong lại là câu "muốn ân nữa", trong lòng cảm thấy vô cùng ấm ấp.
Bỗng nhiên tỏi liếc về phía ba bông hồng được cắm vào chiếc lọ hoa sau khi Mạt Mạt vừa về đến nhà. Những bông hồng dang độ nở, e ấp khoe sắc dưới ánh sáng ấm áp của đòn điện. Vừa đúng ba bông, ba bông có nghĩa là tôi yêu bạn.