Chuông điện thoại vừa reo lần thứ nhất, đã nghe được giọng nói rụt rè của Phó Tự Hỉ
"Hạ Khuynh... em sợ!"
Anh dịu dàng an ủi .
"Đừng sợ, anh vẫn đang ở đây mà!"
cô do dự nắm chặt tay:
"Vâng..."
Vì thế, cô thử dời tầm mắt mình, nhìn về hướng xa xa kia.
Nơi đó là một mảng ánh sáng đa sắc xanh, đỏ, tím, vàng tuyệt đẹp, màu sắc ánh đèn từng chùm đan xen vào nhau chiếu rọi cả một vùng trời đêm yên tĩnh.
cô kinh ngạc ngắm nhìn cảnh sắc về đêm của thành phố này, choáng ngợp đến mức quên cả nỗi sợ vừa rồi.
"Sao rồi, bé cưng của anh còn sợ không?" Hạ Khuynh ở đầu bên kia cười với cô.
"Hạ Khuynh, ở bên ngoài thật là đẹp!"
Từng dãy đèn xanh xanh xanh đỏ giao nhau rực rỡ đập vào trong mắt cô.
Hạ Khuynh lẳng lặng nhìn cô đã lên đến điểm cao nhất, mới mở miệng tiếp lời.
"Bé cưng, có phải em thích nghiên cứu hoa cỏ?"
Phó Tự Hỉ phục hồi tinh thần.
"Em rất thích!"
"Tốt lắm, vậy thì về sau anh sẽ mở cho em một tiệm hoa, để em ngày ngày có thể được ngắm nhìn chúng, chăm sóc chúng, được không?"
Phó Tự Hỉ ngây ngẩn cả người.
"Sao rồi, em không muốn đi làm sao?"
"không phải." cô lắc đầu, một cảm xúc kì diệu khó diễn tả ập đến khiến không cô bình tĩnh được.
"Em rất muốn làm việc, chỉ là... em rất vui!"
Khóe môi anh khẽ cong lên.
"Anh rất muốn em cứ ỷ lại vào anh, nhưng khi em ra ngoài làm việc thì có những lúc anh sẽ không thể ở bên cạnh em được. Em phải học cách khi đối diện một mình không được sợ hãi nữa, hiểu chưa?"
cô lại gật đầu, vội vàng cam đoan:
"Hạ Khuynh, em hiểu rồi, em sẽ không sợ hãi!"
"Như vậy mới ngoan." Anh ôn nhu nhìn về phía cột đèn đang phát sáng kia rồi cúi đầu nói:
"Phó Tự Hỉ, cho dù em không nhìn thấy anh thì anh vẫn mãi mãi ở đây, chờ em."
"Ừ! " âm thanh cô nghẹn ngào.
"Em biết. Hạ Khuynh, hôm nay một mình em sẽ tự ngồi xem một vòng. Về sau em muốn cả hai chúng ta sẽ cùng nhau ngồi xem."
"Vớ vẩn, em là bà xã của anh, là Hạ phu nhân, chỉ cần học được một chút cách thức tự lập là đủ rồi, còn lại đương nhiên phải dựa vào anh."
Phó Tự Hỉ nghe vậy không nhịn được nhoẻn miệng cười.
một lúc sau Hạ Khuynh cũng bước lên vòng quay, một nhân viên đi đến giúp anh cài đai an toàn, sau đó lui ra ngoài.
Phó Tự Hỉ vỡ òa nhào vào lòng Hạ Khuynh.
cô cảm thấy khi được ở cùng anh vẫn là hạnh phúc nhất!
Hạ Khuynh lấy ra một cái hộp rồi mở ra, đưa đến trước mặt cô.
"Bé cưng mũm mỉm, có biết đây là cái gì không?"
"Là chiếc nhẫn! Em biết rồi, em không hề quê mùa đâu nhé!" cô lại nhìn chăm chú vào chiếc nhẫn, cười khanh khách.
"Hạ Khuynh, đây có phải là chiếc nhẫn mà em đã chọn? Oa~ thật là đẹp!"
"Nhìn xem bộ dạng đắc ý của em kìa!" A
nh lại véo má cô một chút, sau đó gương mặt trở nên nghiêm túc nhìn cô chăm chú:
"Phó Tự Hỉ, nếu như em chấp nhận để anh đeo chiếc nhẫn này vào cho em, thì em phải toàn tâm toàn ý yêu anh, không được rời xa anh. Nếu như có một ngày anh chẳng còn gì cả, không có tiền hoặc là tay chân chẳng còn lành lặn thì em vẫn phải ở bên cạnh anh mãi mãi. Vậy... em có bằng lòng không?"
Phó Tự Hỉ nâng đầu nhìn anh, nắm lấy tay anh, cũng đem hộp nhẫn nắm chặt trong lòng bàn tay của hai người.
"Hạ Khuynh, dù cho anh không có tiền, hoặc là thân thể không còn lành lặn thì em vẫn bằng lòng ở bên anh suốt đời. Em có thể không cần ở một căn nhà lớn, em cũng có thể mỗi ngày chỉ ăn bánh bao... Chỉ cần người đó là Hạ Khuynh, em đều nguyện ý."