An Nhiên bị sinh vật nhỏ mới ra đời này dày vò không hề nhẹ.
Cô không hiểu, tiểu oa nhi cứ như vậy lớn lên từng chút một, hơi sức bú làm sao lại lớn như vậy, rõ ràng thân thể còn nhũn như con chi chi , cái miệng nhỏ nhắn một khi đã ngậm ** cô sẽ rất khó buông ra.
Mẹ Tần cố ý dặn dò cô, chờ tiểu bảo bảo bú đến khi nào tự nhả vú ra chính là no rồi. Mỗi lần An Nhiên cho cô bú sữa, cũng đều khẩn trương nhìn chằm chằm cái miệng nhỏ nhắn của con bé . Cô bé rầm rầm uống đến hăng hái, An Nhiên chỉ cảm thấy đau lòng.
Hậu sản( sau khi sinh), cô vẫn có chút sốt nhẹ, trẻ sơ sinh nít miệng rất mạnh, làm cho nụ hoa của cô có chút rách, nhưng không dám dùng thuốc, chỉ có thể để tự lành từ từ. Mỗi lần có cảm giác tốt hơn được một chút, tiểu bảo bảo ăn một hồi, lại càng lợi hại hơn lần trước.
Hơn nữa, bé gái này đối với thức ăn là cô lại cực kỳ cố chấp, có lúc An Nhiên thật sự cảm thấy rất đau, vừa muốn cử động rút ra ngoài một chút, hoặc là đổi bên cho cô ăn, nhưng chỉ cần hơi có động tác kéo ra phía ngoài, con bé liền lập tức nhắm chặt hai mắt há miệng khóc lớn, mỗi khi khóc lại ói hết cả một thân.
Qua một đoạn thời gian, tiểu bảo bảo cũng nẩy nở, trắng mập, thời điểm không ngủ được liền mở to một đôi mắt ngập nước quay tròn nhìn xung quanh, đặc biệt có thần. Mà An Nhiên, cho dù mỗi ngày được mẹ Tần bồi bổ đủ loại canh dinh dưỡng, nhưng vẫn gầy đi một vòng lớn.
Công việc của mẹ Tần cũng không quá vất vả, thời gian rảnh luôn tới đây giúp đỡ An Nhiên chăm sóc cho đứa bé, để cho cô có thể nhẹ nhõm hơn.
Thời tiết càng ngày càng trở nên ấm áp, trong phòng bệnh lại càng ấm hơn, Mẹ Tần liền bảo An Nhiên cho tiểu bảo bảo tắm. Cởi khăn bao quanh tiểu bảo bảo ra, An Nhiên siết chặt cánh tay cùng bắp chân tròn vo của con bé "Mập như vậy, không có sao chứ."
"Nào có ngại đứa trẻ mập." Mẹ Tần cười trêu chọc tiểu bảo bảo, "Vừa trắng vừa mềm " bà nâng cái mông mập mạp của cô bé lên, vỗ nhè nhẹ lên nó "Tắm, tắm á." Bà nhìn chằm chằm bảo bảo kỹ một chút "Bây giờ nhìn diện mạo có vẻ giống cháu nhiều hơn. . . . . ."
An Nhiên không nhịn được, vài giọt nước mắt rơi xuống, rơi xuống thân hình tròn trịa của tiểu bảo bảo. Cô giơ tay lên, nhẹ nhàng chạm vào lông mi hơi nhạt của bảo bảo, nhìn tới nhìn lui, cảm thấy nơi này giống anh nhất. Hai cái lông mi rất cong khiến cho bảo bảo thoạt nhìn rất có khí chất mạnh mẽ, An Nhiên cũng nghĩ ra được dáng vẻ của cô khi lớn hơn một chút nữa.
Nhớ tới lần trước Tô Nam tới dây, thân thể cứng ngắc cẩn thận ôm con bé một lát, cẩn thận từng li từng tí chọc con bé chơi, con bé lại không nể mặt khóc lớn, càng khóc, về sau lại nôn khắp người anh một thân sữa, cũng cho anh một thân ướt đẫm nước tiểu, làm cho Tô Nam không tránh khỏi nhếch nhác, lại chọc cho những người khác ở trong phòng ôm bụng cười lăn lộn.
Lúc ấy trong lòng cô liền ê ẩm, tại sao, chính anh là cha đứa bé lại không trở về liếc nhìn con bé một cái. Ban đêm bảo bảo khóc to, bên cạnh không có người, một mình cô dỗ dành con bé, có lúc cũng khiến cô khóc theo.
Mẹ Tần rất nhanh dời đi đề tài, bà đem bảo bảo ôm đi lên "A, tắm tắm rồi."
Tô Nam và Tần Tiểu Mạn, cả hai đều từ trường học tới. Hai người đứng trước cửa phòng bệnh sửng sốt một chút, nghe được trong phòng tắm có tiếng vang, Tần Tiểu Mạn nhất quyết hô "Ở nơi đó."
Tần Tiểu Mạn đem cửa phòng tắm đẩy ra một đường nhỏ, lập tức bị Mẹ Tần rống lên "Cẩn thận gió, đóng." Tần Tiểu Mạn làm mặt dày chen vào rất nhanh rồi đóng cửa lại, đem Tô Nam nhốt ở bên ngoài.
Tô Nam nghe được giọng nói của Tần Tiểu Mạn "Con theo Tô Nam tới , cậu ta mua đồ chơi cho tiểu bảo bảo."
Tim của Tô Nam đập mạnh. Gặp phải thời điểm An Nhiên cho con bú, anh luôn chủ động tránh đi . Mới vừa rồi qua khe cửa, vừa hay nhìn thấy An Nhiên ở đối diện đang cho bảo bảo bú sữa, trên chân cô còn lót cái chăn, tiểu bảo bảo ăn, Mẹ Tần nhân cơ hội lau người cho cô.
Có lẽ là nghe được tiếng vang, thời điểm An Nhiên ngẩng đầu nhìn anh, bảo bảo cũng ngừng miệng quay mặt theo. Sau đó. . . . . . Tô Nam đứng ở ngoài cửa, mặt bạo hồng, anh không phải cố ý muốn xem . Anh không phải chưa từng xem qua những thứ này trên phim hành động, chỉ là. . . . . . Anh thích An Nhiên vẫn dừng ở mức tương đối thuần khiết , cho dù là trong đêm khuya mê loạn, cũng chỉ là một cái bóng mơ hồ, làm cho anh sau khi tỉnh lại thoáng qua chút phiền muộn mà nghĩ: là cô sao.
Cửa phòng tắm mở ra, Mẹ Tần nhìn Tô Nam đứng chon chân ở cửa, phất tay đuổi anh "Chớ chặn cửa."
Tô Nam ngơ ngác vừa di chuyển, có chút ngây ngốc mà nhìn chằm chằm vào An Nhiên. Trong ngực cô đang ôm tiểu bảo bảo bị cuốn chặt chỉ lộ một nửa cái mặt trắng nho nhỏ, cổ áo rộng thùng thình của cô bị kéo xuống, lộ ra gần một nửa bầu ngực trắng nõn. Trong khoảng thời gian này, tóc An Nhiên đã dài qua lỗ tai, cũng không còn trang điểm đậm, có lẽ là bởi vì làm mẹ, khí chất trên người cũng đều nhu hòa đi rất nhiều, càng ngày càng giống dáng vẻ như lần đầu tiên anh nhìn thấy cô.
Cô đi qua bên cạnh anh, mang đến một trận nồng đậm mùi sữa.
Tô Nam nhạy cảm phát hiện biến hóa trong thân thể mình, khắc chế ngừng thở, thầm mắng mình biến thái.
Tô Nam ở bệnh viện một lúc liền viện cớ vội vã rời đi. Trên đường tâm trạng lo lắng của anh cũng lay động một lúc lâu, anh vì An Nhiên mà ra mặt, hơn nữa chuyện anh chăm sóc cô cũng không có ảnh hưởng đến danh dự của anh, ngược lại còn mang đến cho anh rất nhiều lợi ích. Chẳng hạn như hình tượng của anh chói lọi hơn, nhất là các bạn học nữ qua mọt số người trung gian. Biết được quan hệ của anh và An Nhiên không phải là tình yêu, cũng có nữ sinh lớn mật chủ động lấy lòng, cũng đều bị anh tận lực ôn hòa từ chối.
Chuyện An Nhiên mang thai mang đến cho anh đả kích rất lớn. Lướt qua việc anh chưa có kinh nghiệm trong yêu đương không nói, dưới tình huống này, An Nhiên vẫn nguyện ý vì người đàn ông kia sinh con, đủ để nói rõ là cô coi trọng anh ta bao nhiêu.
Tô Nam phiền não đá một viên gạnh bên cạnh chân, chửi rủa chính mình: "Con mẹ nó mày chính là cá Los¬er!"
Một ngày nọ, Mẹ Tần rốt cuộc không chịu nổi mỗi ngày Tần Tiểu Mạn đều mở miệng ra đều gọi "Bảo bảo ", liền đề nghị với An Nhiên: "Phải đặt chon ha đầu này cái tên đi thôi. Trước tiên đặt nhũ danh cũng được."
Đặt tên? Trong đầu An Nhiên suy nghĩ một đống lớn tên tiếng Anh, hoa hồng, tường vi, đủ loại hoa tháng năm. Cô nhớ đến có một lần cô dã tâm bừng bừng nói về chuyện sau này nhất định phải sinh con trai với Nam Tịch Tuyệt, sinh con trai sẽ đặt tên là Hồ Giáp. Nam Tịch Tuyệt còn nắm mặt cô hỏi tại sao lại muốn sinh con trai, cô hung hãn nắm quyền bày tỏ: "Sinh con trai để nó đi chà đạp con gái nhà người khác, suy nghĩ một chút đã cảm thấy thoải mái!" Lúc đó cô bị Nam Tịch Tuyệt"Dọn dẹp" một phen, cũng có chút ồn ào nho nhỏ.
"Tớ cũng không biết nên đặt tên gì." Do dự nửa ngày, An Nhiên đẩy đẩy Tần Tiểu Mạn "Cậu đặt đi, không phải cả ngày cậu đều xem tiểu thuyết sao, tên nhiều người như vậy cậu cũng đều nhớ."
Tần Tiểu Mạn vừa nghe đến liền phấn khích, hồ thiên địa hải nói một trận, Mẹ Tần nhéo cô một cái "Nghĩ một cái thực dụng đi."
Tần Tiểu Mạn nhăn nhó, lại không nhịn được gặm gương mặt trắng nõn mềm mại của tiểu bảo bảo một cái "Liền gọi bảo bảo cũng rất tốt. Lâm Bảo cũng được a, lần trước Cố Lãng đã nói, Lâm chính là mỹ ngọc. Da của tiểu bảo bảo so với bạch ngọc còn nhẵn nhụi hơn, thật tốt." Cô nhớ tới lần trước Cố Lãng không biết từ chỗ nào lấy được một tảng đá, sau khi cắt ra bên trong có màu xanh lá, trơn bóng, Cố Lãng còn cố ý khoe khoang mình có phần văn hóa, nói cái gì"Hoa hồng Belin, san hô mọc thành bụi" .
"Lâm Bảo? Cái tên đó giống như là sửng vật( thú cưng), gọi là Lâm Lâm đi, con gái nha, dễ đọc dễ nhớ, về sau đi nhà trẻ tên cũng dễ viết" Mẹ Tần gõ bàn.
An Nhiên vừa nghe là do Cố Lãng đề cập, trực giác cũng không muốn dùng. Nếu Nam Tịch Tuyệt ở chỗ này, anh sẽ đặt tên là gì đây? Cô vẫn còn do dự, Tần Tiểu Mạn đã đem tiểu bảo bảo ôm lên mở miệng gọi một tiếng "Lâm Bảo", nhìn con gái cười toe toét mà không có răng, cô nghĩ, liền đặt là Lâm Lâm thôi.
Thời tiết càng ngày càng lạnh, An Nhiên lại càng ngày càng ngồi không yên. Càng gần đến cuối năm, có nghĩa là cô cũng sắp được về nhà rồi. An Nhiên sau khi xuất viện, vẫn ở tại căn hộ mà Tô Nam thuê. Nơi đó có mấy sưởi ấ, muốn ăn uống cái gì cũng tương đối thuận tiện.
Mỗi ngày chỉ cần nghĩ tới sắp được về nhà, cô quả thực là đứng ngồi không yên. Nếu không phải là con gái yếu ớt không được ôm ra ngoài, cô chỉ hận ngay lập tức không thể bay đến thành phố S. Hiện tại cô chỉ một lòng một dạ muốn gặp anh, chỉ cần có thể nhìn thấy anh, được về nhà, cô nghĩ cô có thể tha thứ cho anh vì đã "Biến mất"trong thời gian này. Cô biết rất rõ Nam Tịch Tuyệt là người như thế nào, cũng biết tình cảm mà anh đối với cô không bao giờ là giả, anh không đến, không trả lời, nhất định là có chuyện gì đó ngăn cản. Hơn nữa gần đây khi cô liên lạc với Nhập Hồng, phát hiện bà đi nước Pháp nghỉ phép. An Nhiên có cảm giác, Nhập Hồng đi nghỉ phép, nghe càng giống như là đi chạy nạn.
Đầu tháng mười hai âm lịch, An Nhiên đã đặt xong vé máy bay, bắt đầu dọn dẹp hành lý. Có một vài thứ bị cô xếp xào sớm, đợi đến khi cần dùng mới phát hiện không có, liền một hồi luống cuống tay chân bới loạn. Nhà trọ luôn luôn sạch sẽ ngăn nắp lại bị cô càng dọn dẹp càng trở nên loạn.
Sau khi đại học A cho nghỉ đông, Tần Tiểu Mạn lại tự giác sang đây, mỗi ngày đều yêu thích không buông tay vuốt ve khuôn mặt nhỏ bé của Lâm Lâm. Cô càng ngày càng không muốn Mẹ Tần tới, thời tiết lạnh, cô thương bà là một mặt, chủ yếu là mẹ Tần nhìn thấy cô sờ mặt của Lâm Lâm liền đánh cô, nói là mặt của đứa trẻ không thể luôn sờ, như vậy sẽ bị chảy nước miếng. Mẹ Tần còn nhân cơ hội này càu nhàu mấy câu, Tần Tiểu Mạn học tập không giỏi đều là do khi còn bé Cố Lãng nhìn thấy cô sẽ luôn bóp mặt của cô, nước miếng chảy nhiều khiến đầu óc không được tốt. Cách nói này của bà không thể nào kiểm chứng, nhưng An Nhiên cũng cảnh giác lên, khít khao canh chừng không cho phép cô xoa nắn khuôn mặt nhỏ bé của con gái nữa. Hiện tại cô liền thừa dịp An Nhiên quay lưng lại len lén sờ vài cái, sờ vài cái cũng sẽ không dài không méo a.
Sau khi Tô Nam biết An Nhiên phải đi, rất kiên trì mua vé máy bay đi cùng cô, muốn đưa cô đi. Anh không cho An Nhiên cơ hội cự tuyệt: "Đưa cậu đến bên cạnh anh ta, tớ mới an tâm. Hơn nữa. . . . . . Tớ cũng muốn nhìn một chút, người đàn ông có thể làm cho cậu khăng khăng một mực như vậy, là dáng vẻ như thế nào."
Phòng ngủ trong trường học không thể ở, Tô Nam đành thu dọn mấy đồ đơn giản trở lại, Tần Tiểu Mạn bất đắc dĩ về nhà. Năm nay Cố Lãng không trở về nhà ăn tết, một mình cô ở nhà cũng không có ý nghĩa.
Ngày An Nhiên đi, ba người nhà họ Tần cũng tới tiễn. An Nhiên hướng tới bọn họ nói cám ơn, hơn nữa kích động ôm lấy mẹ Tần "Cám ơn dì."
Tần Tiểu Mạn đang lau nước mắt, lưu luyến, trắng trợn nhéo mặt Lâm Lâm một cái. Cô bé bị bịt kín cơ hồ chỉ còn lại một đôi mắt, sau khi bị sờ soạng, thịt trên quai hàm lồi ra chút ít, Tần Tiểu Mạn cũng biết cô bé nhất định sẽ cười, nước mắt rơi càng nhiều hơn.
"An An, cậu nhất định phải trở lại gặp chúng tớ." Tần Tiểu Mạn lôi kéo tay An Nhiên "Nhớ mang Lâm Lâm trở lại, người đàn ông của cậu liền miễn."