n tán thưởng vỗ vỗ bả vai của Tô Nam"Tiểu tử còn tốt chứ. Mua được vé về nhà chưa?"
"Đã định tốt, chú yên tâm."
Trên máy bay, thế nhưng An Nhiên lại bị say máy bay. Cô ở trong phòng cho Lâm Lâm bú, mình liền không nhịn được nôn. Tô Nam bị tiếp viên hàng không gọi vào, thấy dáng vẻ kia của cô, cũng không kịp kiêng dè, giúp cô lau người, lấy quần áo mới cho cô.
Tô Nam một tay ôm Lâm Lâm, một tay ôm lấy An Nhiên, để cho cô tựa vào trong lồng ngực mình nghỉ ngơi. Bên cạnh cũng có một bà mẹ đang cho con bú, cười cười: "Vị tiên sinh này thật là săn sóc."
Tô Nam hàm hồ nói quanh co hai tiếng.
Lâm Lâm mới vừa rồi ăn chưa no, vào lúc này lại rầm rì bắt đầu muốn khóc. An Nhiên thật sự khó chịu vô cùng, Tô Nam đỏ mặt, dưới sự chỉ dẫn của người mẹ kia, để cho An Nhiên dựa vào anh, cởi áo của cô ra, đem Lâm Lâm đưa đến trong ngực cô bú sữa mẹ.
Người mẹ kia vỗ con của mình, cười: "Là vừa làm ba đi, thói quen thì tốt rồi. Phụ nữ sinh con xong, cái gì cũng không nên ngại nữa."
Đợi đến khi máy bay hạ cánh, còn chưa ra khỏi sân bay, Tô Nam liền cởi áo lông trên người mình xuống cuốn quanh người hai mẹ con An Nhiên rồi ôm vào trong ngực, che chở họ lên xe taxi. Trên xe, An Nhiên vỗ nhẹ Lâm Lâm đã ngủ, cảm kích kéo tay Tô Nam "Cám ơn cậu, thật sự."
Tô Nam chỉ hơn cô có mấy tháng, nếu tính theo tuổi, cũng chỉ là một người mới trưởng thành, lại có thể vì cô mà làm được loại trình độ này, khiến cô làm sao không cảm động được cơ chứ?
Tô Nam và cô ở trong căn hộ của Bùi Anh, trong lúc theo cô đến mộ một chuyến. Sáng sớm hôm đó, bầu trời bắt đầu có tuyết rơi, cho đến khi bọn họ từ mộ trở về, trên mặt đất tuyết đã tích một lớp rất dầy.
Trở lại trong căn hộ, An Nhiên cầm hai tấm hình cho con gái nhận thức"Đây là bà nội, đây là ba."
Trở lại trong căn hộ, An Nhiên cầm hai tấm hình cho con gái nhận thức"Đây là bà nội, đây là ba."
Đây là lần đầu tiên Tô Nam nhìn thấy dáng vẻ của Nam Tịch Tuyệt, không thể không nói, là chấn động vô cùng. Gia thế của Tô Nam không tồi, anh đối với mình vẫn tương đối tự tin, nhưng vừa so sánh với Nam Tịch Tuyệt, anh cảm giác mình chỉ có thể dùng một chữ để hình dung đó là: non nớt.
Lúc tối, Tô Nam phát hiện cảm xúc của An Nhiên xuống thấp. Anh khuyên cô đi ngủ mấy lần, cô đều không có phản ứng. Cũng không ngại mệt mỏi, vẫn ôm Lâm Lâm ngồi ở trên ghế sa lon.
Lúc rạng sáng hai giờ, Tô Nam thấy mình cũng sắp chống đỡ không nổi rồi, mí mắt trên dưới giống như là sắp đánh nhau vậy. Anh lần nữa khuyên An Nhiên đi nghỉ ngơi, không ngờ cô lại lập tức khóc lên "Hôm nay là ngày giỗ của bác, anh ấy còn chưa tới. . . . . . Còn chưa tới. . . . . ."
Ngày giỗ của Bùi Anh cũng đều đi qua rồi, Nam Tịch Tuyệt vẫn không có xuất hiện, anh, có còn đến đón cô trở về hay không?
Nam Tịch Tuyệt không xuất hiện, Tô Nam vẫn luôn ở cùng với An Nhiên không chịu đi, cho đến khi qua mùa xuân, là thời điểm tựu trường.
Tô Nam không thể không trở lại trường, cẩn thận từng li từng tí đề nghị An Nhiên trước tiên hãy cùng anh về thành phố A, dù sao ở thành phố A, cũng có rất nhiều người có thể giúp chăm sóc cô.
Ngoài dự liệu của anh, An Nhiên rất nhanh đồng ý. Cô bắt đầu đem đồ vật lần nữa thu dọn tốt, trước khi đi, cô gọi điện thoại cho Nhập Hồng ở nước Pháp xa xôi, lần nữa xác nhận bà không có việc gì, sau lại hỏi: "Ba khỏe không, ông ấy an toàn chứ?"
Nhập Hồng trầm mặc hồi lâu, mới kiên định nói cho cô biết: "Nhiên Nhiên yên tâm, ba con vô cùng an toàn."
An Nhiên hỏi tới Nam Tịch Tuyệt. Nhập Hồng chỉ nói bà cũng đã rất lâu không gặp qua anh, không có tin tức của anh.
"Được, con biết rõ rồi. Mẹ hẹn gặp lại."
An Nhiên không nguyện ý nhất là nghĩ về một đoạn thời gian kia: tâm như tro tàn.
Cô lấy hết tất cả mọi thứ của Nam Tịch Tuyệt, tất cả đều đặt ở cùng một chỗ, lấy bao bọc lại, vùi lấp ở một góc khuất nhất trong tủ quần áo.
Sau khi trở lại thành phố A, có đoạn thời gian khi cô thấy Lâm Lâm tâm tình liền mất khống chế. Cô bắt đầu hiểu cảm thụ của Nhập Hồng, con gái là thịt trong người cô, nhưng cũng là một nỗi đau lớn nhất. Tần Tiểu Mạn sau khi phát hiện Lâm Lâm bị đói, không thể làm gì khác hơn là nghĩ biện pháp cho con bé dùng sữa bột.
Có lúc cô tự giam mình trong phòng ngủ, nghe thấy tiếng Tần Tiểu Mạn ôm Lâm Lâm đi tới đi lui ở ngoài cửa lo lắng dụ dỗ, còn có tiếng phiền não khi Lâm Lâm không chịu uống sữa bột, cô cũng sẽ xông ra bồng con gái trở lại.
Lâm Lâm rất dễ dàng thỏa mãn, chỉ cần ở trong lòng mẹ, có thế được ăn sữa mẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn lại tràn ra nụ cười. Có khi con bé cười cũng sẽ kích thích đến An Nhiên, nụ cười đẹp đẽ ngây thơ như vậy, lại làm An Nhiên cảm thấy không đáng giá, cô vẫn còn trẻ, lại nuôi con của anh, nhưng anh rốt cuộc đang ở nơi nào?
Thật ra thì ở trong nước cô có tìm kiếm tin tức của Nam Tịch Tuyệt , Lăng Hiên hôm nay đã phát triển thành một tập đoàn rồi. Nam thị sau khi An thị thâu tóm, thực lực hùng hậu hơn, cái này cũng làm tăng cường hậu thuẫn cho anh. Tên tuổi của Cố Lãng và Lục Nhược cũng càng thường xuyên xuất hiện cùng anh. Thỉnh thoảng cũng có ảnh của anh bị bạn gái kéo trong bữa tiệc. . . . . .
Cô sợ mình lại luân lạc giống như tình cảnh của mẹ Khâu Thiếu Trạch. Có đêm, cô thật sự nằm mơ thấy khâu Thiểu Trạch, rất rõ ràng, hắn đang cười nhạo sự bất lực của cô, mềm yếu, hết sức châm chọc.
Sau khi tỉnh lại phát hiện Lâm Lâm bởi vì đi tiểu mà khóc lớn, An Nhiên hoảng hốt thay tã giấy cho con bé, thay đệm giường, dụ dỗ cô bé ngủ. Sau khi làm xong tất cả, cô liền vọt vào trong phòng tắm, nhìn gương mặt tiều tụy trong gương, người phụ nữ với gương mặt uể oải, hung hăng tát mình hai cái.
Tối thiểu, cô không thiếu tiền tiêu. Cô có một chỗ ở có thể che gió che mưa, con gái của cô có sữa bột để uống..., có quần áo mềm mại sạch sẽ để mặc, có thuốc chữa bệnh đảm bảo. . . . . .
Cô làm một việc cuối cùng có liên quan Nam Tịch Tuyệt, chính là dặn dò Tần Tiểu Mạn, không được phép đem hành tung của cô tiết lộ cho Cố Lãng.
Cô ở lại thành phố A hai năm. Cô bắt đầu tìm việc làm, bởi vì không có bằng cấp, nên sơ yếu lý lịch của cô căn bản cũng không có ai thèm nhìn. Cô nhờ Mẹ Tần trông nom giúp Lâm Lâm ba ngày, canh giữ trước chi nhánh của một ngân hàng là một công ty phiên dịch tại thành phố S, thậm chí là quấn quít chặt lấy, lấy được cơ hội phỏng vấn . Phỏng vấn thì cô lưu loát một tràng tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Latinh khiến người phỏng vấn khiếp sợ.
Ngoại trừ văn học cổ điển của Trung Quốc là cô chưa quen thuộc, thì ngoại ngữ của An Nhiên giỏi kinh người. Thời điểm Lâm Lâm vẫn chưa đi nhà trẻ, cô liền nhận công việc phiên dịch tài liệu ở nhà. Dần dần, cũng kiếm được tiền lương đủ nuôi sống mình.
Loại cảm giác tự lực cánh sinh này rất tốt, cô từ từ tìm về được lòng cầu tiến, lòng tự tin. Cô toàn tâm toàn ý đi yêu Lâm Lâm, cố gắng dành cho con bé tất cả những điều tốt nhất.
Tô Nam được cử đến thủ đô học nghiên cứu, Tần Tiểu Mạn sau khi tốt nghiệpthì trực tiếp đi làm. Lương Chi Vi được trực tiếp cử đi học nghiên cứu sinh, cũng tính toán sẽ đặt chân tại thành phố S. Ngô Mạch một năm cuối cùng lại tạm thời thay đổi chủ ý, xin xuất ngoại, sau khi cùng bạn trai chia tay liền đi Anh du học.
Thời điểm bữa cơm chia tay, Tần Tiểu Mạn cũng gọi An Nhiên đi. Bốn năm đại học qua đi, bọn họ cũng không còn là bộ dáng như lúc trước, mới vào xã hội, tự lực cánh sinh cũng không dễ, càng thêm nhiều người bày tỏ đồng tình với An Nhiên, thậm chí là kính phục.
Suy tính đến vấn đề giáo dục của Lâm Lâm, về sau An Nhiên đồng ý với an bài của công ty, đến tổng bộ ở thành phố S. Hơn nữa, đợi đến khi địa vị xã hội của cô cao hơn, một ngày nào đó cô có thể trở về Mĩ, có thể đi xem ba cô.
Thành phố S là một thành phố lớn trong nước, việc kinh doanh quốc tế lại càng nhiều hơn. An Nhiên rất thuận lợi thi được bằng chứng nhận phiên dịch, ngồi ở trong "Cái rương" phiên dịch, ngày qua ngày đều bình ổn trôi qua.
Thời gian công tác của cô có thể co dãn tương đối lớn, hơn nữa cô kiên quyết không nhận công việc phải đi khỏi thành phố S, không làm chủ nhật cùng ngày nghỉ. Cô còn tìm được một quán bar tương đối nghiêm chỉnh ở thành phố S, thứ sáu mỗi tuần đều đi hát, không chỉ vì kiếm tiền, mà còn thêm một loại phương thức thổ lộ tình cảm.
Làm cho cô không ngờ chính là, sau khi tốt nghiệp Tô Nam không có ở lại thủ đô, ngược lại chạy tới thành phố S. Anh thuê một phòng ở ngay bên cạnh khu nhà tập thể của An Nhiên. Từ sau khi Tô Nam đến, An Nhiên mới phát giác được là mình có thể thở phào một cái.
Làm mẹ của một đứa bé mà chưa cưới, cô thừa nhận áp lực mọi mặt rất lớn. Hơn nữa, Lâm Lâm cho đến bây giờ cũng chưa có hộ khẩu, ban đầu vào nhà trẻ, cô phải đưa cho nhà trẻ một số tiền lớn, xách theo quà tặng cho hiệu trưởng những ba lần, cuối cùng Lâm Lâm mới được chấp nhận vào học. Cho dù như vậy, nhưng nhà trẻ vẫn thỉnh thoảng lấy chuyện Lâm Lâm không có hộ khẩu ra nói, tìm đủ loại cớ muốn phí tài trợ.
Tiền lương của cô cao, nhưng cũng không chịu nổi. Thẻ mang từ Mĩ về, tiền bên trong tiêu cũng không sai biệt lắm. Đây là An Diệc Bác cho cô, thật ra thì, An Nhiên cũng có cảm giác, tấm thẻ này sớm muộn cũng không thể dùng, tiền bên trong có mấy phần là hợp pháp chứ?
Mấy năm này trôi qua, ngược lại cuộc sống của cô càng thêm căng thẳng .
Tô Nam lại bắt đầu theo đuổi cô. Cả người anh tỏa ra hơi thở thành thục chững chạc, so trước kia thì có lực hút hơn rất nhiều. Anh sẽ ở trong quán rượu chờ cô, mãi cho đến khi cô tan việc. Thời điểm cô nhận nhiệm vụ khẩn cấp, anh thậm chí sẽ đem Lâm Lâm đến phòng nghiên cứu của anh. . . . . .
An Nhiên có lúc cảm thấy, mặc dù cô không yêu Tô Nam, nhưng ở cùng một chỗ với anh, cô thật sự rất vui vẻ.
Hơn nữa, Lâm Lâm há miệng sẽ nói tiếng "Ba" kia là đối với anh.
Lúc Tô Nam cầu hôn, An Nhiên vẫn còn do dự. Anh biết rõ nhược điểm của cô "Lâm Lâm lớn lên dù sao cũng phải có một gia đình. Tối thiểu, cũng phải cho con bé được gắn tên trong hộ khẩu. Bằng không, về sau sẽ không có cách cho con bé đi học. . . . . . . Thật ra thì dùng Lâm Lâm để ép em, là có chút hèn hạ." Anh đẩy đẩy kính mắt, từ trong túi móc ra một cái hộp nhung Shields, mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương lóe sáng, anh quỳ một chân xuống "Mấy năm nay, anh cũng đã nghĩ tới, có đúng là không có em thì không được hay không? Anh đã suy nghĩ thông suốt rồi, mặc kệ em tiếp nhận anh là vì lý do gì, anh đều chấp nhận. Anh yêu em, An An, gả cho anh đi."
Lúc ấy bọn họ đang ở trong một quán ăn dành cho trẻ em, đang tổ chức party sinh nhật tròn ba tuổi cho Lâm Lâm. Lâm Lâm ăn một miệng đầy bơ, không hiểu nhìn Tô Nam đang quỳ một chân dưới đất.
An Nhiên sờ sờ tóc Lâm Lâm, cuối cùng quyết định, chậm rãi rút chiếc nhẫn hình mặt trăng của Khâu Thiếu Trạch ra, đưa tay cho Tô Nam. . . . . .
Nệm trầm xuống, Nam Tịch Tuyệt đã ngồi vào bên giường"Đang suy nghĩ gì vậy?"
An Nhiên nhìn anh, vẻ mặt bi thương. Chuyện đã qua lâu như vậy, nhớ lại, cũng chỉ có ngắn ngủn mấy phút, cũng chỉ có ở trong hoàn cảnh ấy, mới biết cái loại tư vị từ từ chịu đựng là như thế nào.
"Tiểu Nhiên. . . . . ." Nam Tịch Tuyệt giơ tay lên muốn vuốt mái tóc của cô, cô lại trước một bước nằm xuống "Em mệt mỏi, có chuyện gì ngày mai nói."
Cô trợn mắt nhìn vách tường, thân thể buộc thật chặt. Sau một lát, đèn bàn bị tắt, anh vén chăn lên nằm bên cạnh cô. <