Đi đến một gốc cây, trên những cành cây nhỏ cũng đã đọng đầy tuyết , An Nhiên đột nhiên dừng bước, buông tay Nam Tịch Tuyệt ra, cười đến giảo hoạt: "Ca ca, anh ngoan ngoãn đứng ở nơi này không nên cử động, em có quà tặng muốn tặng cho anh."
Nam Tịch Tuyệt chợt cảm thấy lạ, nhìn xung quanh một chút: "Quà ở đâu?"
An Nhiên nhanh chóng chạy đến phía sau cái cây, thò đầu ra lần nữa dặn dò: "Ngàn vạn lần không được động đậy!"
Nam Tịch Tuyệt một chữ “được” cũng chưa kịp nói ra khỏi miệng, An Nhiên lấy hơi liền đem toàn bộ sức lực của mình đẩy vào thân cây, cái cây gầy yếu cuối cùng cũng không nhịn được nữa, ken két một tiếng nhất thời toàn bộ tuyết ở trên cây đều đổ lên người anh.
Nam Tịch Tuyệt đột ngột bị tuyết bao phủ khắp người lạnh thấu xương, trên lông mi, trong cổ tất cả đều là tuyết, khiến anh hắt xì liên lục mấy cái liền.
An Nhiên cười hì hì chạy đến, thừa dịp anh mở miệng định giáo huấn cô, liền móc ra hai quả cam trong túi đã được chuẩn bị từ trước đó nhét vào trong miệng anh, co cẳng chạy, "Tặng anh làm người tuyết sống. Cho anh giành đồ của em, cho anh nói em mập, đáng đời!" Vừa chạy vừa quay đầu hướng về phía anh kéo mí mắt, lè lưỡi làm vẻ mặt ngoá ộp, lại quên nhìn đường ở dưới chân, lảo đảo một cái liền ngã, liên tiếp lộn mấy vòng. Đợi đến khi cô bò ra khỏi đống tuyết, so với Nam Tịch Tuyệt cả người tuyết trắng xóa, cô còn xui xẻo hơn khi nuốt phải tuyết.
"Phi phi phi!" An Nhiên nhổ nước miếng.
Nam Tịch Tuyệt "Ha ha" cười rộ lên, chưa bao giờ cảm thấy vui vẻ như vậy.
Hai người ở “Cá ba món” ăn uống vui vẻ, nhìn An Nhiên nấc cục nói không ăn nổi nữa, trên bàn vẫn còn dư lại hai đĩa sủi cảo.
"Ách!" An Nhiên ưỡn bụng lên từ trên ghế cao trượt xuống, "Hai đĩa này gói lại đi, để phần cho bác."
"Ừ." Nam Tịch Tuyệt dùng khăn giấy lau miệng cho cô.
An Nhiên hài lòng nói: "Em là lần đầu tiên được ăn sủi cảo có vỏ màu đen với màu vàng đấy. Cái này so với món sủi cảo bình thường ăn ngon hơn nhiều."
Người bồi bàn bên cạnh cười híp mắt nói: "Em gái, hai thứ này đều là phương thức đặc biệt để làm sủi cảo của cửa hàng chúng tôi đấy. Vỏ đen này, là dùng mực nước để gói ; còn vỏ màu vàng, là dùng nước trái cây hòa với bột mì để nhào bột."
An Nhiên gật đầu một cái: "Khó trách em ăn có chút ngọt." Cô đưa tay vào trong túi sờ sờ, móc ra vài đồng tiền xu thả vào trong tay người bồi bàn: "Tiền boa."
Người bồi bàn có chút dở khóc dở cười, đem tiền xu trả lại cho cô: "Trong tiệm của chúng tôi không thu tiền boa , xin em cầm lại đi."
An Nhiên đồng tình nhìn hắn một cái, thật đáng thương, không có tiền boa, làm thế nào kiếm tiền a.
Đi tới cửa nhà thì An Nhiên đột nhiên nhớ ra là cô để quên găng tay ở trong quán “ Cá ba món” rồi, Nam Tịch Tuyệt dặn dò cô không được chạy lung tung, anh trở lại để lấy.
Anh vừa đi vào trong tiệm, thì có một chiếc Rolls-Royce màu xám bạc vững vàng dừng trước mặt An Nhiên, cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, lộ ra khuôn mặt một người đàn ông trung niên, tuấn tú lịch sự, trên sống mũi còn mang mắt kính màu vàng, trên người mặc áo khoác lông màu xanh đậm, mỉm cười nhìn An Nhiên: "Nhiên Nhiên."
An Nhiên có chút ngơ ngác nhìn người đàn ông chằm chằm, sững sờ một lúc mới phản ứng được, hưng phấn tiến lên một bước ghé vào cửa sổ xe, "Chú hai, sao chú lại tới đây? "
Chú hai của An Nhiên- An Diệc Văn là một chuyên gia chỉnh hình có tiếng, ngày thường rất ít khi ở nhà, luôn là ở phòng nghiên cứu. Chỉ là An gia chỉ có mỗi An Nhiên là trẻ con, ông dường như cũng rất thương cô. Mỗi lần được nghỉ về nhà đều mang cho An Nhiên một đống đồ chơi kì quái, ví dụ như mô hình con người, bộ xương....
An Diệc Văn xoa khuôn mặt nhỏ nhắn đã đỏ bừng vì lạnh của An Nhiên: "Chú hai đi công tác, đến đây xem Nhiên Nhiên một chút. Anh. . . . . . Cô Anh có ở nhà không?"
An Nhiên lắc đầu một cái, "Bác ở trường học, tối nay không trở lại." Cô ôm cánh tay của An Diệc Văn: "Chú hai vào trong nhà ngồi một chút đi."
An Diệc Văn chậm rãi khởi động xe: "Chú đến trường học đón bác Anh của con trở về. Nhiên nhiên ở nhà chờ một chút."
An Nhiên nghe lời gật gật đầu.
An Diệc Văn khen ngợi cô: "Nhiên Nhiên so với trước kia hiểu chuyện hơn nhiều."
An Nhiên có chút kiêu ngạo nâng cằm lên, hướng ông phất tay một cái: "Chú hai đi đường nhớ chú ý an toàn."
Sau khi An Diệc Văn lái xe rời đi, Nam tịch tuyệt đã trở về: "Em vừa nói chuyện với ai vậy?"
"Chú hai đến thăm em!" An Nhiên hưng phấn nói, "Chú đi đón bác, sau đó sẽ trở lại."
Nam Tịch Tuyệt cũng từng nghe qua chú hai của cô, giành được rất nhiều giải thưởng trong y học.
Chỉ là, Bùi Anh vẫn chưa về nhà. An Nhiên đợi đến mệt mỏi, đã sớm nghiêng người trên ghế salon ngủ thiếp đi. Nam Tịch Tuyệt nhìn chằm chằm kim đồng hồ đang chỉ về hướng rạng sáng, trong lòng mơ hồ lo lắng.
Anh gọi điện thoại cho Bùi Anh, vẫn là tắt máy. Tâm trạng thấp thỏm trải qua suốt đêm.
Sáu giờ sáng, có điện thoại gọi tới, lúc này Nam Tịch Tuyệt đang trong phòng vệ sinh đánh răng. An Nhiên mơ mơ màng màng từ trên ghế salon bò dậy nhận điện thoại, một lát sau, cô mang theo âm thanh nức nở vang lên: "Ca ca, bệnh viện nói. . . . . . Nói bác bị tai nạn giao thông, gọi cho chúng ta đến."
Cốc nước xúc miệng trong tay Nam Tịch Tuyệt rơi xuống, vỡ vụn trên sàn nhà.
An Diệc Văn sau khi đón Bùi Anh, đang trên đường về nhà thì xe bị mất khống chế, đụng phải dải phân cách. Bùi Anh bị thương nặng bất tỉnh; An Diệc Văn bị gãy xương đùi phải, đau đến mặt không còn chút máu nào. Nam Tịch Tuyệt mang theo An Nhiên chạy tới, bà ngoại của anh vì đau lòng đã khóc ngất đi.
Đến bệnh viện, An Nhiên bị sợ làm cho khóc mãi, ngược lại Nam Tịch Tuyệt lại tương đối trấn định, sau khi hỏi bác sĩ kĩ càng, anh luôn yên lặng, nhưng mà sắc mặt lại trắng bệch canh giữ trước cửa phòng bệnh của Bùi Anh.
Hai ngày sau, Bùi Anh tỉnh lại, Nam Tịch Tuyệt được phép vào phòng bệnh, mới vừa thấy bà, nước mắt liền rơi xuống. An Nhiên theo ở phía sau thút thít, cả người run run .
Trong mắt Bùi Anh tất cả đều là tia máu, tinh thần phấn chấn thường ngày tất cả đều không thấy, chỉ để lại mệt mỏi, còn đối với con trai yêu thương. Bà khó khăn giơ tay lên, lau nước mắt trên mặt Nam Tịch Tuyệt, trấn an khẽ lắc đầu.
"Mẹ, mẹ sẽ không có chuyện gì." Nam Tịch Tuyệt nắm chặt tay của bà.
Nam Tịch Tuyệt dắt An Nhiên đi ra ngoài, để Bùi Anh có không gian yên tĩnh nghỉ ngơi. Chú hai An Nhiên xem như bị thương nhẹ , đã được làm phẫu thuật, nhưng ông khăng khăng đòi đến xem Bùi Anh, cho đến khi tận mắt nhìn thấy bà tỉnh mới để y tá đẩy về phòng bệnh.
Nam Tịch Tuyệt bình tĩnh nhận điện thoại của Nam Tĩnh, cách điện thoại di động, anh hướng người đàn ông phía bên kia gào thét: "Ba còn bận việc gì nữa? Không phải hôm qua ba đã đến sao? Lúc mẹ hôn mê ba ở chỗ nào! Đi con mẹ nó hội nghị sao!"
Lúc tối, Nam Tĩnh gọi điện thoại tới, nói ông đã đến sân bay.
"Tiểu Nhiên, anh đi đón ba, em trông mẹ, có cái gì khác thường phải lập tức gọi bác sĩ, có làm được không?" Nam Tịch Tuyệt hỏi An Nhiên.
An Nhiên trịnh trọng gật đầu một cái, ngoan ngoãn ngồi trên ghế salon trong phòng bệnh.
"Ngoan." Nam Tịch Tuyệt khom lưng hôn lên trán cô một cái, "Anh rất nhanh sẽ trở lại."
Nam Tịch Tuyệt đến sân bay đón Nam Tĩnh, đồng thời còn biết được tin tức vợ chồng An Diệc Bác cũng tới. Trên đường trở về, do phía trước có tai nạn giao thông, bọn họ bị chậm mất bốn giờ.
Nghe thấy tiếng gọi quen thuộc mà thân thiết, An Nhiên liền mở mắt, đáp lại là đôi mắt đầy đau dớn của Nhập Hồng, từng giọt từng giọt nước mắt từ trong mắt bà rơi xuống, rơi vào trên mặt cô.
An Nhiên dụi mắt, xác định mình không có nằm mơ: "Mẹ, mẹ tới khi nào vậy?"
"Mới vừa." Âm thanh của Nhập Hồng nghẹn ngào: "Làm sao con lại ngủ thiếp đi hả? Còn ngủ sâu như vậy!"
Giọng nói trách cứ.
Cô ngủ thiếp đi! An Nhiên cuống quít nhìn sang chỗ Bùi Anh. Bà vẫn còn ở trên giường, nhưng lại bị ga giường màu trắng trùm kín mặt, không nhìn thấy được.
"Bác!" An Nhiên muốn đi xuống, lại bị Nhập Hồng kéo lại, bà khóc ra thành tiếng: "Sau khi từ biệt. Anh tử, cô ấy đã. . . . . ." Nói đến đây, bà đã khóc không thành tiếng.
Nam Tĩnh không gặp được mặt vợ lần cuối , người đàn ông kiên nghị mà ít nói đứng ở trước giường bệnh, giống như đứa bé, nắm bàn tay lạnh lẽo tái nhợt của Bùi Anh, gào khóc, tựa như một dã thú bị thương.
An Nhiên rốt cuộc tránh khỏi bị Nhập Hồng ôm trong ngực, đầu của cô vừa mê man vừa nặng nề, đau đớn như muốn nổ tung. Cô lảo đảo muốn hướng tới Nam Tịch Tuyệt đứng ngoài cửa không chịu đi vào, muốn giải thích, không phải cô cố ý, cô cũng không biết làm sao lại ngủ quên mất. . . . . . Tất cả lý do đều giống như vẻ mặt tái nhợt mà vô lực của cô lúc này. Cô chỉ muốn, anh không nên dùng loại ánh mắt oán hận mà ghét bỏ đó nhìn cô.
Nam Tịch Tuyệt tiến lên một bước, hung hăng đẩy cô ngã xuống đất: "Em là heo sao? Ngủ ít một lát thôi sẽ chết à!"