i vội đứng lên, lùi ra sau bằng tốc độ nhanh nhất, che kín mắt, tựa vào tường hét chói tai: “Mặc quần áo vào, mau mặc vào đi!”
Trữ Mạt Ly từ đầu đến cuối cũng chưa nói một lời, chậm chạp đứng lên, chậm chạp bước đến trước mặt Trầm Khánh Khánh ngồi xổm xuống.
Cảm giác được Trữ Mạt Ly đang ở ngay trước mắt, Trầm Khánh Khánh cuống quít kêu: “Mặc quần áo chưa?”
Phản ứng của cô thật ngây thơ, Trữ Mạt Ly khó có lúc thấy bản thân mình quá đáng, nhưng khi anh nhìn thấy vành tai đỏ như máu của cô, lại không nhịn được phải trêu chọc cô, anh cúi người dùng đầu lưỡi khẽ nói thầm vào nơi đỏ rực ấy: “Khánh Khánh, cuối cùng thì sau này em cũng nhìn quen thôi.”
Trầm Khánh Khánh chạy ra sau như bị điện giật, nào biết đằng sau là tường, cô đập đầu vào tường một cái, kêu lên một tiếng, nhất thời đau đến thở phì phì.
Trữ Mạt Ly sửng sốt, vội kéo cô vào trong lồng ngực, bắt lấy cái tay đang nắn gáy của cô: “Không được nắn, sẽ đau đấy, để anh nhìn xem.”
Trữ Mạt Ly kiểm tra tỉ mỉ một hồi, không phát hiện vấn đề gì: “Còn đau không?”
Trầm Khánh Khánh căm tức: “Anh nói nhảm, hay giờ em thử đập đầu anh một cái xem.”
Trữ Mạt Ly nheo mắt, cười dịu dàng: “Cục cưng… Hình như là em tự đập mà.”
Trầm Khánh Khánh nghẹn không nói được gì, vừa tức vừa giận, vừa thẹn vừa giận, cuối cùng thì cô vẫn vừa bị trêu chọc vừa bị cợt nhả.
Bỗng nhiên, cô phát giác mình đang mở mắt, cuống quít nhắm lại… Nhắm mắt, lại nghe Trữ Mạt Ly đứng đắn nói: “Aizz, em nhìn kỹ đi.”
Trầm Khánh Khánh thầm hé mắt một chút, nuốt nuốt nước miếng, thoáng nhìn xuống, sau đó thấy được… quần dài.
“Ặc…”
Trữ Mạt Ly tiếp tục trêu chọc: “Phản ứng của em hình như hơi thái quá.”
“Câm miệng! Ai bảo Ted nói anh thích ngủ nude.” Cổ họng Trầm Khánh Khánh trào lên một vị tanh tanh, suýt nữa thì hộc máu, quá mất mặt rồi.
“Ở đảo Bali anh có ngủ nude à?”
“…. Không có”
Trữ Mạt Ly bất đắc dĩ lắc đầu: “Phản ứng của em như xử nữ [3] vậy, sẽ khiến anh tưởng tượng đấy!”
[3] xử nữ: con gái còn trinh.
Trầm Khánh Khánh cắn chặt môi, vẻ mặt rất giận dữ: “… Vậy thì sao chứ, đây là em giữ mình trong sạch!”
Trữ Mạt Ly mới vừa đứng dậy, lại dừng bước, quay lại nhìn chằm chằm vào Trầm Khánh Khánh, ánh mắt hơi khủng bố: “Em không cùng Quý Hàm…”
Trầm Khánh Khánh thật muốn chui xuống đất, cô quay mặt đi, xấu hổ nói: “Không.”
Trữ Mạt Ly yên lặng, Trầm Khánh Khánh tưởng anh lại muốn cười nhạo cô, ví dụ như gì mà hôn nhân nực cười, cô buồn bực ngẩng đầu, lại thấy anh đang thất thần, vẻ mặt sững sờ khó hiểu. Đột nhiên, anh tới đây, Trầm Khánh Khánh còn chưa kịp phản ứng đã bị anh hung hăng hôn lấy, cảm xúc vô cùng kích động.
Sau khi nụ hôn sâu hơn hôm qua kết thúc, Trầm Khánh Khánh ù ù cạc cạc nói: “Anh sao vậy…”
“Không sao.” Trữ Mạt Ly ôm cô thật chặt, nhịp tim đập rất mạnh.
Tuy rằng không rõ lắm, cô vẫn ngoan ngoãn ôm anh, thì thầm: “Không được cười em.”
Cô chán ghét nghe mấy chữ bà cô xử nữ.
“Không cười.” Anh hôn môi và hai má của cô, “Anh rất vui.”
Trầm Khánh Khánh nghĩ nghĩ, nghĩ tới một đáp án mà cô khinh thường: “… Anh thích xử nữ sao? Này, em còn không thèm so đo chuyện anh có con gái đáng yêu như vậy đâu.”
“Không phải. Chỉ là rất vui.” Anh lại hôn tai cô một chút.
Trầm Khánh Khánh thấy có phải Trữ Mạt Ly trúng tà hay không vậy, tinh thần hơi bất bình thường, tuy ít nhiều gì thì đàn ông đều thích xử nữ hơn, nhưng không vui vẻ dị thường như anh đâu.
“Này…” Bị anh hôn xuống vài lần, cuối cùng Trầm Khánh Khánh đành phải nói, “Em mới nhận ra anh cuồng hôn môi đấy, thích hôn môi như vậy sao?”
Ted nói Trữ Mạt Ly tuyệt đối là người theo chủ nghĩa cấm dục, nhưng cũng không nên cấm dục lâu lắm, nghẹn ra bệnh đấy. Cô đương nhiên cũng thích, nhưng mà, phải che dấu đôi môi sưng đỏ rất khó khăn.
Trữ Mạt Ly lại dịu dàng cười cười, dường như có vô số ngôi sao lưu chuyển trong đáy mắt: “Bởi vì đối tượng là em.”