hợp tác, nhưng cũng có mấy hiệu sách lậu vẫn hợp tác cùng bán đầu sách ra với giá rẻ. Tuy vậy họ vẫn không hợp tác được với những nhà biên tập có kinh nghiệm, cuối cùng nảy sinh chuyện tranh chấp bản quyền. Nhà xuất bản đấy chịu kiện tụng lùm xùm suốt trong một thời gian.”
Văn Văn mỉm cười, khoác vai Đường Đường, “mình và Tiểu Mỹ không cần lo lắng lắm. Chúng ta đã có Bình Tử và Đường Đường làm biên tập, chỗ khác chẳng ngưỡng mộ chúng ta chết đi được. Người mà Quang Tử gặp hình như là người cùng nghề với mình, nhìn mặt quen lắm, tên gì nhỉ…?”
Đường Đường chỉ nhìn chằm chằm vào Quang Tử, không nói gì.
Khi người phục vụ mang đồ ăn lên, đột nhiên Đường Đường chầm chậm rồi tiến về phía hai người kia.
Quang Tử ngạc nhiên đứng dậy, lịch sự cúi đầu chào như muốn nói, “trông mặt cô rất quen, chúng ta gặp nhau ở đâu rồi nhỉ?”
Đường Đường vẫn không nói gì.
Người đàn ông ngồi đối diện Quang Tử cũng đứng dậy và giới thiệu: “Chẳng trách anh thấy quen. Cô ấy là một nhà văn viết sách rất được chú ý, chắc chắn chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu rồi.”
Quang Tử nhìn lại cô, rồi dường như nhớ ra điều gì, vẻ mặt anh bỗng nhiên rất kinh ngạc.
Người thanh niên kia tiếp lục: “Lâm Tiểu Đường mà, anh không biết sao?”
Quang Tử nghe thấy ba chữ này thì vẻ mặt hốt hoảng vô cùng, dường như người con gái đang đứng trước mắt anh là mãnh thú hay yêu ma vậy.
Nét nhu hòa trên khuôn mặt Đường Đường bỗng có những tia hững hờ, cô lạnh lùng nhìn Quang Tử rồi quay mặt đi.
Người thanh niên kia không hiểu ý, vẫn đứng nguyên tại chỗ nói giọng khách sáo: “Cô Lâm ngồi xuống đây đi. Thật vinh hạnh được gặp cô!”
Quang Tử đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt đã có thần trở lại, anh quay sang nói với người thanh niên: “Tôi bỗng nhớ ra có chuyện cần đi ngay. Hôm nay chúng ta nói chuyện tới đây thôi nhé, để tôi tính tiền cho, mọi người cứ nói chuyện đi nhé.” Nói xong anh vội vàng ra quầy thu ngân rồi biến mất.
Đường Đường không quay đầu nhìn, bước về chỗ cũ cùng bạn, vừa ngồi xuống cô quay đầu gọi phục vụ: “Cho tôi một chai rượu trắng 65 độ.”
Văn Văn ôm vai cô hỏi giọng hiếu kỳ: “Cậu có sao không? Cái tên Quang Tử…”
Tiểu Mỹ đá một cái vào chân Văn Văn, cô vội vàng im bặt.
Nhưng Bình Tử không nhịn được, thấy Văn Văn thôi không nói gì nữa thì quay sang hỏi: “Em quen với Quang Tử sao?”
Tiểu Mỹ giơ tay đấm anh một cái rồi lườm. Thấy vậy anh cũng không dám hỏi gì thêm.
Rượu được mang đến, Đường Đường đem rót ra ly. Ba người còn lại không ai dám nói gì, chỉ quay sang nhìn cô, mặt cô lạnh tanh, rồi gần như hơi nhếch nụ cười nhạt, ngửa cổ lên dốc thẳng ly rượu vào cổ rồi rót thêm ly khác.
Cô lấy tay lau ngang miệng một cái. Bình Tử nhìn cô bằng ánh mắt đau lòng vội đưa tờ giấy ăn ra.
Đường Đường nói, “Bình Tử, anh là nhà thơ chắc cũng từng nghe nói đến cái tên Dương Quang rồi chứ.”
Bình Tử gật đầu, “mười năm trước khi vẫn là chàng thanh niên trẻ, anh đã nghe thấy tên tuổi của nhà thơ này nức tiếng phương Nam. Thời học sinh trong quyển lưu bút của anh còn lưu lại mấy dòng thơ của anh ấy. Khi ấy anh còn nghĩ, khi nào mình đạt được sự tài ba như anh ấy cũng thấy đáng, nhưng hình như mấy năm trở lại đây không có thông tin gì của anh ấy thì phải.”
Đường Đường vẻ mặt ảm đạm, ánh mắt nhìn xa xăm, “nhà thơ Dương Quang ấy đã mất từ lâu rồi, ít nhất về mặt tài hoa và nhân cách đã vĩnh viễn không còn nữa!”
Bình Tử giật mình: “Dương Quang qua đời rồi? Sao anh chưa từng nghe thấy tin này? Báo đài cũng không thấy nói đến?”
Đường Đường tiếp tục gật đầu, “Dương Quang đã chết rồi sao? Vì anh ta không còn làm thơ nữa, cũng không còn gì với chốn văn thơ, giờ đây trước mặt chúng ta là một con buôn văn hóa Quang Tử.”
“Quang Tử chính là Dương Quang sao?” Ba người kia cùng đồng loạt thốt lên bằng giọng vô cùng ngạc nhiên.