Nam lái xe đón một cô gái rời đi, cô bé kia chính là người ở trên đỉnh núi đêm đó, cô gái len lén chạy đi tìm anh thông báo.
Diệp Ân chật vật ngồi xổm dưới đèn đường, mắt mở trừng trừng nhìn chiếc xe kia dần dần chạy xa, giọng nói cô bạn cùng phòng lúc này mới rõ ràng: “Diệp Ân, có phải rất là khó chịu hay không, sao lại còn khóc? Muốn đi bệnh viện không?”
“…”
***
Đêm đó Diệp Ân mơ một giấc mơ, trong mộng tất cả đều là hình bóng của Bạc Diệc Nam, anh cách cô gần như vậy nhưng lại xa đến thế. Cô vươn tay muốn chạm vào, nhưng mỗi lần đều là hoa trong gương, trăng trong nước.
Lúc tỉnh dậy dạ dày Diệp Ân đau dữ dội, ở trong tủ đầu giường cô tìm một hồi lâu cũng không thấy thuốc giảm đau.
Trước đây ở trong nhà Diệc Nam có hộp thuốc, thuốc gì anh đều thay cô chuẩn bị đầy đủ, hơn nữa vẫn sắc thuốc cho cô để điều trị thân thể. Cô nằm trên giường, nhìn trần nhà đến phát ngốc. Trong thân thể lan tràn nổi lên một cỗ cảm giác cô độc, cô rất muốn tìm ai đó cùng trò chuyện, thế nhưng bi ai phát hiện ra mấy năm nay cô đến một người bạn tốt cũng không có, di động trượt đến tên của Diệc Nam, chung quy vẫn không có dũng khí gọi cho anh.
Sau đó cơ hôi nhìn thấy Bạc Diệc Nam càng nhiều, mỗi lần ở bên cạnh anh đều là cô gái kia. Diệp Ân hiểu biết Diệc Nam, nếu như không phải anh ngầm đồng ý, cô gái kia cũng không có cách nào tiếp cận anh nửa bước.
Ở thư viện gặp hai người, mà lại đúng lúc như vậy bọn họ ở vị trí đối diện, Diệp Ân cũng không do dự, trực tiếp ôm sách đi tới.
Diệc Nam nhàn nhạt ngước mắt nhìn cô một cái, trầm mặc lại cúi đầu đọc sách, chỉ là cô gái bên cạnh anh hơi nhướn chiếc cằm gầy gò tỏ ý khiêu khích, cười híp mắt quan sát cô: “Thật trùng hợp, Diệp Ân.”
Diệp Ân cũng nhìn cô ta cười đáp lại: “Là rất trùng hợp.”
Ánh mắt cô gái kia nhìn Diệc Nam và Diệp Ân bồi hồi, sau đó lại thấp giọng nói: “Tôi và Diệc Nam muốn đi xem phim, thế nhưng không biết xem gì, cô có thể giới thiệu không?”
Diệp Ân còn chưa kịp nói, nữ sinh kia lại che miệng cười nhẹ: “A, xin lỗi, tôi quên mất bạn trai cô không ở đây, cô hẳn là không cơ hội để đi xem phim mới.”
Diệp Ân nhẫn nại ngẩng đầu nhìn cô ta một cái, ánh mắt vừa lúc cùng Diệc Nam chạm vào nhau.
Ánh mắt của anh rất phức tạp, Diệp Ân cũng không muốn miệt mài theo đuổi, chỉ là khóe miệng hơi câu dẫn ra lộ ra ý cười ôn hòa: “Dù cho ở trong nước, chúng tôi cũng rất ít khi đi xem phim, sở thích của chúng tôi không khác nhau lắm, thích đi cưỡi ngựa hơn.”
Diệc Nam nghe cô nói, chậm rãi rũ mắt, một chữ cũng không nói, chỉ là thần sắc càng thêm lãnh đạm.
Nữ sinh kia chỉ sợ thiên hạ không loạn, miệng hình chữ ‘o\': “Cho nên trước đây cô và Diệc Nam cùng một chỗ, cô là chiều theo ý anh hay sao mà tôi thấy hai người thường đi xem phim.”
Diệp Ân yên lặng xem sách, nhớ tới trước đây đầu óc một trận trướng đau: “Tùy cô nghĩ thế nào thì nghĩ.”
Hai người đối diện rời đi lúc nào Diệp Ân cũng không rõ, cô vẫn chuyên tâm đọc sách, kỳ thực mạch suy nghĩ sớm không biết đã phiêu đi nơi nào.
Nhớ tới năm ấy cùng một chỗ với Diệc Nam, bọn họ thực sự là thường đi xem phim, hình như trò giải trí lớn nhất của hai người cũng chỉ có việc này, những thứ khác chiếm quá nhiều thời gian mà Diệp Ân lại luôn luôn bề bộn nhiều việc.
Bây giờ nghĩ lại, cô thật sự không xứng với chức bạn gái, không làm nũng cũng không bán manh, lại càng không đòi niềm vui từ bạn trai. Trừ mỗi ngày bận học ra, cô cũng rất ít khi quan tâm Diệc Nam.
Con gái thường thích nhiều thứ đông tây cô lại không thích, mọi thứ mà các cô gái mong muốn sở hữu hình như đều không thích hợp với cô. Cô không thích đi dạo phố, không thích mua đồ trang điểm, cũng không thích đi công viên giải trí thủy cung, nghĩ đến Diệc Nam cùng một chỗ với cô thật là không có một chút thú vị nào, có thể chịu được một năm thật đúng là kỳ tích.
Diệc Nam bình thường nghĩ đến những thứ ấy, khẳng định mất không ít tâm tư.
Nghĩ tới đây Diệp Ân lại một trận ảo não, lẽ ra không nên dỗi mà trả lời “Tùy cô nghĩ thế nào thì nghĩ”, Diệc Nam nghe thấy sẽ có bao nhiêu khổ sở.
Thu dọn đồ đạc trở về, lúc đi ngang qua rừng cây nhỏ nhìn thấy Diệc Nam và cô gái kia mặt đối mặt nói chuyện, viền mắt cô ta đỏ bừng hình như rất khổ sở, biểu tình của Diệc Nam là lãnh đạm mà Diệp Ân chưa từng thấy qua.
Bộ dáng hai người họ hình như là cãi nhau, Diệp Ân không dám nhìn lâu, ôm sách bước nhanh đi qua.
Buổi tối từ phòng thí nghiệm trở về, lại thấy Bạc Diệc Nam ở cửa, anh dựa vào tường hơi thùy con ngươi không biết đang suy nghĩ gì, nghe thấy tiếng bước chân của cô mới chậm rãi ngẩng đầu, con ngươi đen thâm thúy hiện rõ, thần sắc mệt mỏi nói không nên lời.