Kình Thiên Hạo không thèm để ý tới cô. Cởi áo xong đi qua ngồi kế cô.
“Anh anh anh………………..Không được làm bậy đó!” Cô nhảy dựng lên cách hắn thật xa. Cô nhìn chung quanh căn phòng một vòng tìm cách chạy trốn, sau đó phát hiện căn phòng chỉ có một cửa chính và một cửa sổ. Cô nhanh chóng chạy tới cửa chính nhưng lại không mở ra được, cửa đã bị khóa rồi! Còn khóa dự phòng sao lại để cao như vậy? Cô nhảy lên cũng vớ không tới. Không cam tâm cô lại chạy tới cửa sổ nhìn xuống dưới, từ lầu ba của căn biệt thự này nhảy xuống không chết cũng bị thương nặng.
Nhìn những hành động của cô, Kình Thiên Hạo vuốt vuốt mặt mình, nói với cô: “Tôi đang bị thương nặng, thân là vợ chưa cưới của tôi cô lẽ nên đối xử dịu dàng với tôi một chút chứ?”
Cái gì? Anh ta tự mình đi gây chuyện bên ngoài rồi lại về đây gây sự với cô là như thế nào? Cô run rẩy cảnh cáo anh: “Nếu như anh dùng bạo lực với tôi nữa, tôi sẽ trở mặt với anh đó! Anh không cần………….”
Anh nhìn cô bằng ánh mắt khiêu khích: “Như vậy nếu tôi nhẹ nhàng với cô có phải là được rồi không?”
Tiền Mật Mật nghe câu này liền đỏ mặt: “Anh đừng nói những lời vô nghĩa này! Tôi không muốn nghe! Vô sỉ! Hạ lưu!”
Kình Thiên Hạo không để ý cô đang tức giận, nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới rồi mập mờ nói: “Cô là vợ chưa cưới của tôi, chắc hẳn là nên dùng thân thể để an ủi tôi chứ.”
“Không được nói nữa! Tôi cảnh cáo anh!” Dùng thân thể để an ủi anh, chuyện như vậy mà anh cũng dám nói. Anh rốt cuộc coi cô là dạng phụ nữ gì? “Tôi không phải là đi bán mình!” Cô bực bội kêu to.
Kình Thiên Hạo ác ý nhếch miệng, từng bước chậm rãi đi tới gần cô: “Ở nhà họ Kình này, đó là chuyện phụ nữ nên làm, cho nên…………..không đến lượt cô nói không cần.”
“Anh không được tới đây……” Tiền Mật Mật gấp gáp cảnh cáo “Tôi thật sự trở mặt đó, tôi sẽ đánh anh đó, tôi sẽ…….”
“Cô thật không muốn tận tình thực hiệm trách nhiệm của cô, dùng thân thể an ủi tôi sao?” Kình Thiên Hạo ung dung nhìn cô mệt mỏi trốn tránh anh, dừng lại khoanh tay trước ngực nói với cô.
“Đừng có nói nữa mà!”
“Lấy tay cũng không được sao?”
Lấy tay???
Hai chữ này vừa bay ra trong óc Tiền Mật Mật liền xuất hiện những hình ảnh cấm trẻ em xem, cô nhíu nhíu mày thật là buồn nôn. “Ghê tởm, hạ lưu!” Cô tiện tay bắt lấy đồ chưng nến bằng đồng lâu năm đập vào anh, muốn ngăn anh lại không cho anh nói tiếp những lồi khó nghe đó.
Vật đồ cổ đó bay qua bả vai anh, đụng phải vách tường sau lưng. Anh không nghĩ tới chỉ mấy câu mập mờ đó có thể làm cô tức giận như vậy, còn tiện tay đập đồ trong phòng anh. Hóa ra cô cũng là một con cọp cái. Thật tốt, một con cọp cái, rất xứng đôi với Kình Thiên Hạo anh đây!
“Thôi, không đùa cô nữa.” Kình Thiên Hạo nói xong, xoay người lại đi tới hộc tủ lấy hộp băng cứu thương ra để lên bàn.
Tiền Mật Mật đứng từ xa nhìn nhìn, thấy anh toàn thân bị thương cầm hộp thuốc, thật là đáng thương, tâm địa thiện lương lại bắt đầu nổi dậy.
“Muốn………….muốn tôi giúp không?”
“Cô không phải là không muốn sao?”
“Tôi có vậy đâu?”
“Cô không phải là không chịu dùng thân thể an ủi tôi sao?
“Có sao? Tôi cho là anh muốn nói……………”
“Làm tình?”
“Câm miệng!”
“Cô không phải không muốn dùng tay làm sao?”
“Tôi không có! Anh chưa nói rõ ràng, tôi còn tưởng rằng………tưởng, tưởng rằng…………”
“Cô cho rằng tôi muốn………”
“Câm miệng, tôi không muốn nghe!” Cô lớn tiếng quát ngược lại anh.
Kình Thiên Hạo cố ý lộ ra vẻ háo sắc: “Vậy bây giờ cô đồng ý sao? Dùng thân thể an ủi tôi?”
Cô đỏ mặt, đi về phía anh cầm lấy hộp cấp cứu, nói nhỏ: “Kình Thiên Hạo, anh tốt nhất là câm miệng cho tôi.”
“Đồng ý giúp tôi thoa thuốc rồi hả?”
“Kình Thiên Hạo!” Cô vừa la vừa dùng sức bôi thuốc cho anh.
“Đau………” Anh lên giọng oán trách: “Cô nhất định phải nhân dịp này báo thù tôi à? Làm gì dùng sức mạnh như vậy?”
“Sợ đau thế thì làm gì còn đi ra ngoài đánh nhau?”
“Lúc đánh nhau không có cảm giác, lúc bôi thuốc mới thấy đau.”
“Đây chính là cách trút hết cơn giận sao?” Tiền Mật Mật chăm chú bôi thuốc, nhất thời quên đi vừa rồi cô tức giận, khẩn trương bao nhiêu.
“Cái gì?”
“Mỗi người đều có lúc muốn trút hết cơn giận của mình ra, nhưng không nhất thiết phải tự làm bản thân bị thương.”
Tiền Mật Mật nhớ lại lúc nhỏ, gia đình có biết bao nhiêu chuyện lo lắng, nào là bị đòi nợ, học phí, tiền ăn không có……….. “Giống như khi tôi có chuyện bực bội, tôi sẽ đi du lịch, tìm những chuyện vui vẻ mà làm. Suy nghĩ tới những người có hoàn cảnh còn tệ hơn mình, cho nên mình không thể làm tổn thương bản thân mình.”
Kình Thiên Hạo yên lặng lắng nghe, không bày tỏ ý kiến gì. Thấy thế, Tiền Mật Mật tiếp tục: “Nhà anh có tiền như vậy, không cần phải vì tiền mà phiền não, so với nhiều người hạnh phúc hơn rất nhiều. Anh biết không? Trên thế giới này, còn rất nhiều người đang đói bụng, có thể chết bất cứ lúc nào. Như anh không phhải lo chuyện cơm áo, muốn cái gì thì được cái đó, thật làm cho người khác hâm mộ.”
Kình Thiên Hạo nghe nhưng lời này cảm thấy rất không tầm thường. Anh nghi ngờ nhìn cô. Cô không phải là thiên kim đại tiểu thư sao? Tại sao lại nói ra những lời này? Hơn nữa anh đột nhiên phát hiện, cô nói tới nói lui, thật sự không giống với con cháu nhà đại gia khuê tú.
Tiền Mật Mật thấy anh nhìn mình không khỏi có chút khẩn trương “Anh làm gì nhìn tôi như vậy?”
“Nhà cô cũng không phải là nhà giàu? Tại sao lại nói người có tiền thật tốt?” Kình Thiên Hạo chất vấn cô.
Ặc! Lộ bí mật rồi!!!
Cô nên sớm nghĩ đến, bản tính mình sơ xài qua loa, nhất định sẽ xảy ra chuyện này…... ....Cô sợ không biết nên trả lời như thế nào, chỉ có thể nhìn anh chằm chằm.
Kình Thiên Hạo nhạy cảm hỏi: “Cô không phải là Thẩm Mạn Trữ sao? Tại sao giọng điệu của cô không hề giống với một thiên kim nhà họ Thẩm cần có?
Nguy rồi! Trong lòng cô hoảng hốt không thôi. Anh đang trực tiếp chất vấn cô có phải là Thẩm Mạn Trữ hay không.
Thấy cô nãy giờ không nói gì, trực giác Kình Thiên Hạo cho biết mình đã đoán đúng, anh trở tay bắt lấy tay cô, canh chừng ánh mắt cô hỏi: “Cô là ai? Tại sao giả mạo Thẩm Mạn Trữ? Thẩm Mạn Trữ là người nào?”
“Anh làm tôi đau………Buông tay, tôi giúp anh bôi thuốc bây giờ lại lấy oán trả ơn sao……..”
“Cuối cùng cô là ai?”
“Tôi………tôi là Thẩm Mạn Trữ! Anh thật kỳ quái! Nghi thần nghi quỷ, hoài nghi thân phận của tôi, có lầm không vậy? Tôi bị mẹ kế và chị đưa đến cửa để nhà anh mang đến đây, anh có phải đi đánh nhau bị đánh đến nỗi đầu óc lú lẫn rồi hay không?”
“Thật sao?” Kình Thiên Hạo cũng không dễ dàng bị thuyết phục như vậy: “Vậy tại sao lời cô vừa mới nói nghe giống như là đã trải qua thảm cảnh đó rồi, thảm cảnh này một thiên kim tiểu thư sẽ không có gặp phải.”
“Đó là vì bạn tốt của tôi tên là Tiền Mật Mật, cô ấy cực kỳ đáng thương, từ khi chúng tôi quen biết tới nay, tôi liền nhân các cơ hội giúp đỡ cuộc sống của cô ấy, cho nên…………tôi là đang cảm động lây đó!”
“Tiền Mật Mật? Có người này sao?”
“Đương nhiên.” Nói nhảm, đứng trước mặt anh không phải cô thì là ai? Thấy anh dường như chấp nhận tin lời biện bạch của cô thì tự giác thở phào nhẹ nhõm. Cô tự nói với mình, về sau phải cẩn thận hơn nữa, bởi vì anh bây giờ vẫn còn bán tín bán nghi.
Tiếp đó dưới ánh mắt nghi ngờ của anh cô vẫn giúp anh bôi thuốc, Bôi xong, cô dọn dẹp hộp thuốc. Nhìn bộ dáng hiền lương thục đức của cô, Kình Thiên Hạo lại nhịn không được muốn trêu chọc cô: “Cô……bây giờ là tự nguyện muốn ở đây sao? Vậy chúng ta còn chờ cái gì đây?” Anh nghịch nghợm, làm động tác như muốn cởi quần ra.
Lời anh vừa dút cô liền chạy ra xa đứng ngay cái cửa.