húng ta đều ý thức được hành động lừa gạt kia cũng có nghĩa là quan hệ giữa anh và em đã không còn là đơn thuần nữa. Em biết anh cũng bất ngờ giống như em, nhưng dù sao trái tim đàn ông rộng lớn qua loa kia của anh, cũng không nhạy cảm như phụ nữ.
Nhưng mà giờ đây…… Anh lại nói câu ‘xin lỗi’.
Rốt cuộc là vì sao?
Là chân thành muốn chấm dứt, hay chỉ đơn thuần là cảm thấy đã làm tổn thương em.
Em phát hiện chính mình thế mà lại bắt đầu sợ hãi.
Nhưng điều nên tới, cuối cùng cũng sẽ tới. Anh muốn nói gì, anh quyết định như thế nào.
Em, cũng sẽ chấp nhận ……
Xuống dưới lầu, đi vào nhà bếp làm vài món ăn đơn giản.
Có lẽ sau này sẽ không còn cơ hội nữa. Không biết sau này có khi nào mình sẽ nhớ về mấy ngày này không?
Ài…… Không nghĩ nữa!
******
Cơm nước đâu vào đó đã là chuyện của nửa tiếng sau. Bưng dưa cải cùng cháo lên, tôi muốn để anh ăn ở trong phòng luôn.
Nhưng mới vừa đi đến ngoài phòng khách, đã nhìn thấy bóng dáng anh xuống lầu.
“Anh đỡ hơn rồi sao?” Tôi lo lắng đi qua.
“Ừ.” Anh suy yếu nở nụ cười. Ánh mắt chuyển hướng vào cháo trong tay tôi.
“Đói bụng chưa?” Tôi hỏi.
“Có chút.” Anh nói.
“Vậy mau tới đây ăn thôi.” Tôi dẫn đầu đi vào phòng ăn, đem mâm đặt lên trên bàn.
“Anh ăn trước đi.” Thấy anh ngồi xuống rồi, tôi xoay người định đi khỏi.
Nhưng anh lại ngăn cản ý muốn đi của tôi.
“Còn em?” Anh nhìn tôi thật sâu.
“Em cũng ăn ngay.” Tôi nhìn anh cười cười.
Đi vào nhà bếp, bưng bữa tối của mình sang.
Hai người đã lâu không ăn cơm cùng nhau, loại cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ này không phải mới mẻ mà là không thoải mái.
“Anh……” Đừng nhìn em chằm chằm vậy. Tôi bị ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào mình.
Anh hơi nâng mày kiếm, lại nhìn tôi thật lâu rồi mới dời lực chú ý đến bát cháo nóng kia.
“Anh không thích ăn cháo sao?” Tôi phát hiện anh còn chưa động vào miếng nào.
“Không phải, chỉ là không hiểu vì sao bị bệnh lại phải ăn cháo.” Anh thản nhiên nói xong, sau đó múc một muỗng cháo bỏ vào miệng.
“Ăn nhẹ đối với thân thể sẽ tốt hơn. Mẹ em đã nói với em như vậy.”
“Sau khi lớn lên, anh cũng không còn bị bệnh nữa.” Anh nói.
“Òh.” Tôi nhàn nhạt phụ họa.
Anh liếc nhìn tôi một cái, lại mở miệng ăn mấy muỗng cháo, bữa tối xem như giải quyết xong.
“Thức ăn của em thoạt nhìn rất ngon.” Anh nhìn đồ ăn trong mâm của tôi.
“Hả?”
“Anh muốn nếm thử thịt gà này.” Anh nói.
“Gà hấp chanh, anh thích sao?” Tôi nhìn mấy miếng thịt gà ít ỏi trong mâm.
“Chẳng qua cảm thấy em ăn rất ngon miệng.” Anh cười cười.
Không đợi tôi trả lời, đã cầm lấy chiếc đũa bên cạnh dĩa ăn giải quyết một miếng thịt gà của tôi!
“Anh muốn ăn em có thể làm thêm cho anh mà.” Tôi buồn cười nhìn anh.
Anh lắc đầu, ánh mắt nhìn tôi chuyển thành sâu sắc.
“Chuyện gì vậy?”
Anh không trả lời, chỉ đưa tay vén vài sợi tóc rơi xuống trán tôi ra sau tai.
“Vì sao……” Anh như đang lẩm bẩm.
“Cái gì?”
“Vì sao lại đối xử tốt với anh như vậy?”
Đúng vậy! Vì sao lại đối xử tốt với anh như vậy!
“Anh…… Là chồng của em.” Thản nhiên bỏ lại một câu như vậy xong, tôi đứng dậy dọn dẹp bát đũa.
Anh lại ngồi ở một bên nhìn chăm chú vào nhất cử nhất động của tôi.
Mãi đến khi tôi dọn dẹp xong, một lần nữa trở lại phòng khách, anh mới mở miệng.
“Chúng ta cần nói chuyện.”
Giọng nói vẫn trầm thấp cùng với thoáng khàn khàn như trước. Nhưng lời nói ngắn gọn kia lại rõ ràng truyền vào tai tôi.
“Được……” Tôi ngồi trên sô pha.
Anh cũng đứng dậy đi đến ngồi xuống bên cạnh tôi.
“Anh nói đi.” Tôi xoay người qua nhìn anh.
“Anh…… vẫn luôn không phải một người tốt.” Anh đem ánh mắt vốn đối diện với tôi chuyển về phía trước, nhàn nhạt mở miệng.
Tôi thì nhìn sườn mặt anh, lẳng lặng nghe.
“Tham lam, giả dối, lòng dạ hiểm độc, phong lưu, ma quỷ, v.v…… Từ dùng để hình dung anh nhiều đến chính anh cũng không nhớ rõ.” Anh cười tự giễu.
“Nhưng em vẫn chịu gả cho anh.” Anh xoay người lại, cầm tay tôi. Con ngươi đen cũng nhìn tôi thật sâu.
Mà tôi, chỉ có thể nhìn anh mà cười cười.
“Khi đó anh tiếp nhận xí nghiệp đã được ba năm, cái anh cần chính là một thế lực chính trị lớn mạnh. Mà ba em là chọn lựa thích hợp nhất. Cho nên, anh theo đuổi em.” Lần đầu tiên anh nói tới những chuyện có liên quan đến việc kết hôn của chúng tôi. Tuy rằng đây là sự thật bất công, nhưng anh chưa bao giờ đề cập trước mặt tôi.
“Điều ngoài ý muốn chính là, em rất đẹp, cũng rất hiểu chuyện. Lấy em cũng trở nên không khó chịu như trong tưởng tượng, cho nên anh đã phái người tra xét thông tin về em, sau đó thì cầu hôn.”
Tôi cúi đầu, anh phái người tra thông tin về tôi cũng là sau đó tôi mới biết. Tôi hiểu, dù sao không ai lại lấy một người phụ nữ mà mình không biết gì về họ, huống chi là một gia tộc lớn như anh.
“Em là cô gái tốt, cũng là người vợ tốt. Anh quý mến em, cũng thích em.” Anh tiếp tục nói.
Tôi đã có chút không muốn nghe tiếp nữa, bởi vì kế tiếp, rất có thể chính là ‘Nhưng mà’.
“Chuyện của Kỉ Lan anh thiếu em một lời giải thích, là anh đã làm trái với quy tắc trước đây. Chuyện ảnh chụp mặc dù bị kẻ khác ám toán, nhưng chung quy cũng là lỗi của anh. Em bị liên lụy vào, anh thật sự rất xin lỗi.”
Nhìn đôi mắt thiết tha chân thành kia của anh, tôi thê lương nở nụ cười. Quả thật đã bị liên lụy, quả thật bị tổn thương, bây giờ dường như cũng không cần phải giấu diếm nữa.
“Gạt em…… Là không cần thiết. Cuộc sống hôn nhân gần hai năm, em cho rằng cả hai cũng hiểu rõ nhau rồi chứ. Nếu anh nói cho em biết cô ấy đã trở lại, anh cho rằng em sẽ ngăn cản anh sao? Tuy rằng sẽ không chúc mừng anh, nhưng cũng sẽ giống hiện nay vậy. Anh khiến em bị tổn thương, cũng làm em bắt đầu xem thường anh.”
“Tâm Âm……” Anh đau lòng nhìn tôi.
“Đủ rồi! Chính là loại ánh mắt này, loại dịu dàng này! Em chán ghét! Chán ghét anh vì sao không đối xử với em nhẫn tâm một chút, cay nghiệt một chút! Nếu yêu cô ấy, thì cứ thế mà đi yêu đàng hoàng đi. Tuy rằng em cũng đối xử tốt với anh, nhưng dù sao chúng ta cũng không yêu nhau.” Tôi giãy khỏi tay anh, xoay người nhìn đi nơi khác.
Anh vươn tay chỉnh lại cơ thể tôi, làm cho ánh mắt hướng về phía xa xa của tôi lại lần nữa trở về trên người anh. “Anh…… thay đổi rồi.” Con ngươi đen có vẻ thống khổ của anh khóa chặt tôi.
“Một đoạn tình yêu khi còn trẻ khiến anh trưởng thành, cô ấy khắc sâu trong lòng anh. Sau đó cô ấy ra đi, anh cũng tùy theo ý cô ấy, nghĩ rằng đó là hạnh phúc mà cô ấy luôn khát vọng. Vốn tưởng rằng mình sẽ không có việc gì, nhưng vào sau khi cô ấy trở về, anh mới phát hiện rằng thật ra vào giây phút cô ấy rời đi kia, anh cũng đã thương tích đầy mình rồi.”
“Yêu, không phải anh hay em có thể tùy ý sắp đặt.” Nghe anh nói về người yêu ngày xưa xong, cũng làm tôi nhớ tới Niếp Phong đã từng làm mình thống khổ. Số phận chính là sẽ làm cho người ta đi lòng vòng như thế.
“Anh mệt rồi.” Anh thống khổ nói xong, vẻ mệt mỏi đã che kín cả khuôn mặt tuấn tú.
“Mệt rồi thì nghỉ ngơi đi.”
“Không, ý anh là bây giờ hình như anh đã không còn sức lực của ngày xưa, không còn xúc động cùng tình cảm mãnh liệt của tuổi trẻ nữa. Cũng không thể yêu một người điên cuồng như trước kia nữa rồi.” Anh thở dài nói xong.
“Điều đó là bình thường.” Tôi vươn tay vuốt lên lông mày nhíu chặt của anh. “Giữa người với người mỗi phút mỗi giây đều xảy ra biến hóa.”
“Tình yêu vốn tinh khiết khi rạn nứt lại biến thành gánh nặng khiến người ta không chịu nổi, anh càng ngày càng không biết phải đối mặt với cô ấy của bây giờ như thế nào. Cũng chính vào lúc này anh mới phát hiện, thì ra so với việc sớm chiều ở chung thì khổ sở yêu thương một người ở xa còn tốt hơn.”
Tôi thở dài, nhìn anh.
“Hai người cũng không có được hạnh phúc như mong đợi, đúng không?”
Anh nhìn tôi, tuy không nói gì, nhưng ánh mắt đã sớm thay anh trả lời vấn đề này.
“Tình yêu cũng giống như hầu hết những chuyện khác, cần thiên thời địa lợi nhân hoà. Nếu không đủ một nhân tố nào trong số đó, đều khó có thể thành quyến thuộc. Quen biết, hiểu nhau, yêu nhau rồi đến làm bạn đời, cả quá trình này chúng ta đều hy vọng chỉ cùng một người trải qua. Nhưng ông trời dường như cứ không chiều theo lòng người. Bởi vậy mà tạo nên rất nhiều bi kịch. Em đã từng yêu, cũng chịu đựng đủ rồi. Em bây giờ so với yêu một người, càng thích chiều một người hơn. Bởi vì đối xử tốt với một người, sẽ dễ dàng đơn giản hơn nhiều, đồng thời cũng sẽ nhận được lưu luyến cùng dịu dàng của người đó.”
“Cho nên, em mới đối xử tốt với anh.” Anh bình thản nói xong.
Tôi cười gật đầu.
“Anh thật sự rất quý mến em.” Anh nghiêm túc nhìn tôi.
“Em biết.” Tôi thản nhiên nhìn anh cười.
“Trong cuộc sống không chỉ có mình tình yêu, mà anh cho tới bây giờ cũng không xem nó là toàn bộ sinh mệnh. Anh khát vọng thành công, anh có dục vọng rất lớn, để giành được vị trí đứng đầu thương giới, anh sẽ không từ thủ đoạn. Thế nên bây giờ anh chỉ có thể để em ở vào cục diện như vậy.”
“Em hiểu……”
Hiểu được dã tâm của anh, hiểu được anh tuy rằng giả vờ không cần nhưng lại một lòng muốn chứng tỏ mình với gia tộc. Hiểu được cực khổ của anh, hiểu được phấn đấu của anh.
Em hiểu anh đến chết tiệt như thế! Còn anh thì lại tự cho là đúng mà gạt em! Anh rõ ràng cơ trí sắc bén không ai sánh bằng. Nhưng vì cái gì mà anh lại nghĩ rằng lừa gạt em là lựa chọn tốt nhất!
“Xin lỗi……” Anh tự trách nhìn tôi.
“Đoạn hôn nhân này so với trong tưởng tượng của em tốt hơn nhiều, em cũng nhận được rất nhiều từ nó, nếu nói anh mang theo mục đích là kinh doanh, thì em là vì mục đích cá nhân. Với việc này mà nói, anh cũng không có lỗi gì với em. Tuy rằng anh làm cho em có chút bị tổn thương, nhưng bây giờ anh thẳng thắn thành khẩn như vậy, khiến em cũng đã không tức giận nổi nữa rồi.”
“Tâm Âm……”
“Tuy rằng chúng ta là hôn nhân chính trị, nhưng em cũng không muốn trở thành loại vợ chồng chỉ biết làm tình, giả vờ ân ái, lừa gạt, nghi kỵ lẫn nhau. Em hy vọng chúng ta có thể tâm sự, có thể chân thành đối đãi với nhau, có thể thật lòng yêu chiều đối phương. Tuy rằng bây giờ chúng ta vẫn chưa biết mai sau sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng điều duy nhất em hy vọng anh có thể làm được chính là có gì thì phải nói cho em biết trước tiên, tuyệt không giấu diếm em, được không?”
Anh nhìn tôi chăm chú, sau đó gật đầu.
Tôi hiểu ý nở nụ cười, cũng thoải mái hơn rất nhiều.
Đạt được nhận thức chung mới, quả thật là cần thiết đối với chúng tôi bây giờ. Trước đây có lẽ không cần lời nói, nhưng anh với tôi bây giờ đều không thể như trước được.
“Em đúng là một người phụ nữ tốt.” Anh nói lời thấm thía.
Tôi cũng nhận lời ca ngợi của anh. Kết cục của người phụ nữ tốt cùng người đàn ông tốt lại là hoàn toàn khác nhau, người phụ nữ tốt bình thường đều có thể tìm được nơi chốn cuối cùng tốt đẹp, còn người đàn ông tốt xác thực thường thường là bị người ta bỏ mặc. Hơn nữa, lớn thế này cũng chưa có bất kỳ ai nói như vậy với tôi.
“Anh cũng là một người đàn ông không tồi.” Tối thi