“Trong lúc vô tình cậu ấy xem được tạp chí này.” Quý PhongNhiên tiếp tục nói.
“Thay tôi cám ơn anh ta.” Tôi chỉ có thể nói như vậy.
“Cô thật sự không nhìn ra cậu ta còn quan tâm cô sao?”
“Tôi nhìn ra được.”
“Vậy vì sao không tiếp nhận cậu ấy, để cho cậu ấy đi vào sinh mệnh của cô.”
“Tôi sợ lại yêu thương anh ta.”
Quý Phong Nhiên kinh ngạc nhìn tôi, ngay cả miệng cũng chưa kịp khép lại.
“Giật mình sao?” Tôi hỏi anh ta.
“Thay vì nói là giật mình bởi cô lại yêu thương Niếp Phong, không bằng nói là sự thẳng thắn của cô làm cho tôi còn giật mình hơn.”
“Anh đã yêu ai chưa?” Bỗng nhiên tôi muốn biết điều này.
Anh ta nở nụ cười, cười đến bí hiểm, mơ hồ.
“Rất khó trả lời sao?” Tôi nhìn anh ta.
“Chỉ là không hiểu sao cô lại hỏi như vậy.” Anh ta nhìn tôi cười. “Loại người như tôi đây vô cùng ích kỷ, yêu thương ai chính là làm khổ người đó.”
Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn anh ta tự châm chọc mình, nhưng trong lòng lại suy nghĩ, có lẽ người hiểu rõ được bản thân như anh ta, mới có tư cách đi yêu người khác nhất.
“Muốn nghỉ ngơi một chút không?” Quý Phong Nhiên hỏi tôi. “Anh thuê tôi đến để nghỉ ngơi sao?” Anh ta vừa lòng nở nụ cười, sau đó đi ra ngoài. Tuổi cũng không còn nhỏ nữa, một chút năng lực khống chế bản thân ấy tôi vẫn có. Công việc không phải là tất cả nhưng cũng không thể trì hoãn nữa. Bên ngoài, thế giới có lẽ đang thực hỗn loạn, nhưng giờ phút này tôi không hề ở đó. Cứ như vậy, tôi tắt nguồn di động, dặn dò trợ lý chặn hết tất cả điện thoại từ bên ngoài, chăm chỉ làm việc. Mãi đến khi bệnh nhân cuối cùng rời khỏi…… “Bác sĩ La?” Trợ lý đứng ngoài cửa kêu tôi. “Vào đi.” “Mẹ cô tới đây.” “Mẹ?” Tôi vui mừng kinh ngạc nhìn mẹ mình đứng phía sau trợ lý. “Mau vào đi mẹ.” Tôi ra đón bà vào. “Mẹ, ngồi đi. Lisa, cô rót ly trà giúp chúng tôi.” “Sao lại đột ngột đến thăm con vậy?” Tôi kéo tay bà. “Con với Lôi Nặc có chuyện gì vậy?” Nét mặt mẹ tôi nghiêm túc. “Tụi con vẫn tốt mà mẹ.” Tôi cười nói. “Con đừng gạt mẹ.” Mẹ trừng mắt liếc tôi một cái. “Anh ấy đối xử với con tốt lắm. Nếu mẹ muốn hỏi con tại sao lại như vậy thì con chỉ có thể nói là con cũng không rõ lắm.” Tôi chỉ chỉ quyển tạp chí trên bàn. “Các con a, đúng là một phút cũng không để mọi người bớt lo mà.” Bà thở dài.“Nó rốt cuộc có bao nhiêu người phụ nữ vậy! Lần này còn gây ra ầm ĩ lớn như vậy!” “Thế mà lại có một người của tòa soạn báo gọi điện cho thư kí của ba con, hỏi là đã xảy ra chuyện gì! Còn nữa, thiên kim Kỉ gia kia là ai thế!” Mẹ tức giận nhìn tôi. “Người phụ nữ anh ấy yêu.” Tôi thản nhiên trả lời. “Con, các con! Ài……” Mẹ tôi thật sự không còn lời nào để nói. “Mẹ, đừng nóng giận.” Tôi an ủi bà, thực giống như người bị cướp chồng là mẹ tôi vậy. “Cái con bé này! Con không biết bây giờ mẹ hối hận bao nhiêu vì lúc trước lại để con gả cho người đàn ông như vậy đâu! Phụ nữ thì hết người này đến người khác, trước kia thì còn lén lút! Bây giờ đến cả báo cũng lên luôn rồi! Làm sao có thể bỏ qua việc này được chứ! Tiếp tục như vậy không chỉ con mà ngay cả ba con cũng sẽ bị ảnh hưởng!” Mẹ tức giận nói. Tôi lẳng lặng nhìn bà, không biết nên nói cái gì, dù sao thì đó cũng là sự thật. “Con tính làm sao bây giờ?” “Con vẫn chưa nghĩ đến.” “Lập tức gọi điện cho Lôi Nặc, bảo nó về nhà. Nói mẹ muốn nói chuyện với nó!” Mẹ ra lệnh . “Bây giờ sao?” “Thế nào?” “Không ổn lắm đâu, anh ấy đang làm việc.” Tôi cực kỳ khó xử. “Mẹ không lo được nhiều chuyện như vậy. Mẹ vợ muốn gặp con rể mà còn phải hẹn trước sao!” “Được rồi, để con gọi.” Không lay chuyển được bà, tôi chỉ có thể nghe theo. Hơn nữa tôi cũng muốn hỏi một chút xem anh nghĩ thế nào . Vì thế, gọi điện thoại cho anh. “Có việc à?” Anh nhấc điện thoại liền hỏi. “Vâng. Bây giờ mẹ em đang ở chỗ em. Anh –” Không đợi tôi nói xong, mẹ tôi liền giật lấy điện thoại. “Lôi Nặc à! Là mẹ…… Ừ…… Được…… Chúng ta chờ con…… Ừ……” “Nó sẽ tới đón con tan tầm.” Bà gác điện thoại nói với tôi. “Bây giờ?” “Ừ” Như thế rất tốt! Có thêm mẹ, anh sẽ có thể thẳng thắn nói ra quyết định của mình sao? Nói chuyện, nhất định sẽ phải có. Nhưng trong tình huống có người thứ ba ở đây, tôi rất khó mà liều lĩnh nói ra những lời mình muốn nói. Hơn nữa, bây giờ còn chưa phải lúc. Dù sao, anh còn chưa tỏ vẻ gì với tôi cả. Chuyện ồn ào lần này của mẹ, chỉ biết rằng sẽ có thêm phiền phức mà thôi. Cho tất cả người giúp việc lui xuống, mẹ bắt đầu đi vào vấn đề chính. Trong đại sảnh, tôi cùng Lôi Nặc ngồi đối diện mẹ, giống như hai đứa trẻ phạm lỗi, đang chờ người lớn trừng phạt.
“Ài……”
Sau một tiếng thở dài của mẹ, tôi cùng Lôi Nặc anh nhìn tôi, tôi nhìn anh.
“Lôi Nặc à……” Mẹ đang muốn nói lời nghiêm túc.
“Mẹ, chuyện tạp chí là có người cố ý giở trò quỷ, con cùng Kỉ tiểu thư chỉ là ăn bữa cơm chứ không có gì khác.” Lôi Nặc gọn gàng dứt khoát.
Mẹ nhìn tôi, rồi lại nhìn Lôi Nặc, phỏng chừng là cân nhắc trong đầu nửa ngày, mới mở miệng: “Thật ra mẹ chỉ lo lắng cho Tâm Âm nhà chúng ta, nó không phải người biết cách ứng xử, con lại thường xuyên không ở nhà, khó tránh khỏi có người sẽ đoán già đoán nói, con nói có phải không.”
“Mẹ nói rất đúng, con sẽ chú ý.” Lôi Nặc đồng ý nói.
“Tâm Âm là một phụ nữ rất tốt, làm vợ cũng vô cùng tròn trách nhiệm.” Anh bổ sung thêm.
Tôi nhìn anh, cảm xúc cực kỳ phức tạp. Phát hiện ra cái mình muốn nghe không phải là những điều này.
Mẹ phỏng chừng là thấy chúng tôi liếc mắt nhìn nhau tình cảm, có chút yên tâm .
“Ha ha, các con không có chuyện gì là tốt rồi. Tóm lại, về sau phải cẩn thận.”
“Dạ, chúng con biết rồi.” Lôi Nặc cầm tay tôi.
Mà tôi thì cúi đầu.
Lúc đầu mẹ phỏng chừng không thể yên tâm, nhưng nghe xong Lôi Nặc nói như vậy, bà cũng không tiện nói thêm gì nữa.
“Được rồi, các con từ từ nói chuyện đi. Thời gian cũng không còn sớm, mẹ cũng phải về rồi.” Giờ phút này vẻ mặt mẹ thật hiền lành.
“Chúng con cũng không dám giữ mẹ. Để con bảo lái xe đưa mẹ về.” Lôi Nặc nói.
“Cũng được.” Mẹ cười cười, đứng dậy.
Lôi Nặc cũng kéo tôi đứng lên, đi theo sau tiễn mẹ.
“Mẹ đi đường cẩn thận, thay con gửi lời hỏi thăm ba.” Ở cửa, Lôi Nặc nói.
“Được, các con vào đi. Trời lạnh rồi. Tâm Âm phải chú ý sức khỏe a.” Mẹ dặn dò.
“Con biết mà, mẹ nói với ba mấy ngày nữa con sẽ về thăm.”
“Được……”
Xe khởi động, rời khỏi biệt thự.
Tôi và Lôi Nặc vẫn cầm tay nhau như trước, đứng trong gió lạnh, nhìn.
Sau một lúc lâu
“Vào thôi.” Anh ôm vai tôi nói.
“Dạ.”
“Mẹ em làm phiền phải không?” Trong phòng, tôi hỏi anh.
“Không có.” Anh nở nụ cười.
“Đó là vì anh không nhìn thấy dáng vẻ lúc đầu của bà.”
“Bà rất quan tâm đến em.” Lôi Nặc sờ sờ mặt tôi nói.
“Đối với bà mà nói sự nghiệp của ba em dường như quan trọng hơn một chút.”
“Em nói cũng không sai.” Anh gật đầu.
“Không nói nữa.” Tôi có chút mệt mỏi.
“Em đi ngủ đi.” Anh hôn trán tôi.
“Anh…… Phải đi sao?” Tôi ngẩng mạnh đầu lên nhìn anh, trong mắt cũng không thể che dấu sự không nỡ.
Anh ngẩn ra, sau đó vừa cười vừa nói: “Công ty còn có chút việc chưa xử lý xong.”
Là như vậy sao? Tôi tuyệt đối không tin.
“Vậy…… Được rồi.”
“Ngoan.” Anh hôn lên môi tôi.
Cái lưỡi nóng bỏng đoạt lấy hô hấp của tôi.
“Anh…… Chú, chú ý thân thể……” Vừa hôn xong, hơi thở tôi còn chưa ổn định nói.
“Ừ.” Anh cười phóng khoáng.
Cầm lấy áo khoác, không có một tia lưu luyến phóng khoáng đi ra ngoài……
Em không muốn để anh đi, anh có biết không?
Cái ôm của cô ấy thật sự ấm áp hơn em sao?
Một khi đã như vậy, vì sao anh còn đối xử dịu dàng với em như thế!
Chuyện tạp chí một lời giải thích hợp lý với em anh cũng không nói. Em không tin các người chỉ đơn thuần là ăn cơm mà thôi. Bởi vì không ai ăn cơm lại vừa ôm vừa liếc mắt đưa tình cả.