g có nhiều tiền như vậy, càng không thể xin bạn trai một số tiền lớn như vậy. Em cùng đường rồi, em phải cứu mẹ em.
Em đồng ý với anh ta, nhưng chỉ có thể đính hôn trước, mẹ đang như vậy em không có tâm trạng nào để kết hôn. Anh ta tỏ ra thông cảm, hơn nữa anh ta bỏ tiền ra cho mẹ em được điều trị ở bệnh viện tốt nhất. Còn em đeo nhẫn anh ta đưa lên tay, em cảm thấy đời này thế là xong rồi.
Bọn em đính hôn, anh ta bắt đầu công khai lái xe đến trường đón em tới bệnh viện, lúc đó bạn bè xung quang đều bàn tán, em biết họ nhìn em thế nào nhưng em không thể đi giải thích.
Sau đó đột nhiên anh ta nói có việc gấp phải ra nước ngoài một thời gian, nhưng vẫn chi tiền điều trị bên này bình thường. Anh ta cũng muốn khi anh ta trở về có thể kết hôn luôn, lúc đó em thực sự hy vọng anh ta có thể nhanh chóng biến mất, dù chỉ một ngày cũng tốt.
Một ngày sau khi anh ta ra nước ngoài, khi em đến phòng bệnh của mẹ, thấy một người phụ nữ ngồi trong phòng đang nói gì đó với mẹ, mẹ em đã khóc, em kinh ngạc xông vào, người phụ nữ đó rất bình tĩnh, hỏi em có phải Ngải Mạt Mạt không rồi bảo em ra ngoài nói chuyện.
Trong một quán trà gần bệnh viện, em biết bà ta chính là mẹ của anh ta. Lúc đó em rất bất ngờ, em biết công ty của anh ta là công ty của gia tộc, mẹ anh ta có vị trí rất cao, em thường nhìn thấy bà ta trên ti vi. Em tưởng mẹ anh ta đến bàn với em chuyện kết hôn.
Nhưng mẹ anh ta đến tìm em chỉ vì một chuyện đó là bà ta đã biết em và anh ta đã đính hôn, hy vọng em tránh xa anh ta ra một chút, không muốn em làm ảnh hưởng đến tương lai của anh ta, theo mẹ anh ta thì em đến với anh ta vì tiền, hơn nữa còn tìm mọi cách tiếp cận anh ta, mẹ anh ta nói gia tộc nhà họ tuyệt đối không chấp nhận sự tồn tại của những kẻ xấu xí như em. Tóm lại một câu là nhà em không xứng với nhà anh ta, em không xứng với anh ta.
Mẹ anh ta nói rất bình tĩnh nhưng từng câu từng chữ đều đang sỉ nhục em, cả đời này em cũng không thể quên được cảm giác đó. Em khóc, nỗi ấm ức chưa từng có khiến em không thể kiềm chế được nước mắt của mình, em bảo mẹ anh ta nếu bà ta có thể bảo con trai bà ta đừng đến đeo bám em nữa thì em chắc chắn sẽ không đến tìm con trai bà ta.
Nhưng bà ta nói cho dù con trai bà ta thực sự thích em, bà ta sẽ chi trả viện phí cho mẹ em. Còn em rời xa con trai bà ta, cách tốt nhất để anh ta hoàn toàn bỏ cuộc là em lấy người khác.
Lúc đó em phải chịu hết mọi sự sỉ nhục, khóc không thành tiếng, lúc về bệnh viện mẹ em cũng đang khóc. Mẹ em nhắm mắt, lắc đầu liên tục bảo không được, em không thể tưởng tượng được bà ta nói những lời sỉ nhục như thế nào với mẹ em, em thực sự rất hận hai mẹ con họ.
Nhưng em thật sự rất muốn thoát khỏi anh ta, em thật sự không muốn vì chuyện đó mà lấy anh ta thật rồi tự hủy hoại đời mình. Điều kiện mẹ anh ta đưa ra vừa hay là cắt đứt quan hệ với anh ta, nhưng em quả thật không thể chịu được mẹ anh ta nhìn em như thế, em đính hôn với anh ta vì tiền thật nhưng hoàn toàn không thèm muốn tiền bạc của cải nhà anh ta.
Em biết mẹ nói không được là có ý gì nhưng em biết làm thế nào? Từ chối điều kiện của mẹ anh ta ư? Em biết đồng ý với mẹ anh ta em sẽ mất hết tự trọng, có thể bị mẹ anh ta mặc sức sỉ nhục, nhưng giữa sự tự trọng và tính mạng mẹ em, anh bảo em chọn cái gì?
Em nhận lời mẹ anh ta, em nói em sẽ nhanh chóng kết hôn, em nói dối với mẹ anh ta là em có người yêu. Nếu không phải vì bệnh của mẹ em thì em sẽ không ở bên anh ta. Mẹ anh ta rất giữ lời, đón mẹ em đến Hồng Kong trị bệnh, bảo em nhanh chóng kết hôn.
Nói thực, khi em nghĩ đến đối tượng kết hôn, người đầu tiên nghĩ tới là anh, không biết tại sao, dù sao anh cũng là mối tình đầu của em, cũng là người bạn trai duy nhất của em cho tới nay, người đàn ông duy nhất em từng yêu. Tuy lúc đó em vẫn rất hận anh. Lúc đó em nghĩ em phải tìm anh. Kết hôn với anh xong đợi mọi chuyện kết thúc sẽ li hôn với anh coi như là trả thù anh.
Nhưng những ngày qua tiếp xúc với anh em phát hiện anh vẫn là Lại Bảo ngày xưa, em còn phát hiện mình vẫn yêu anh. Tuy cũng hận anh nên suốt ngày chơi anh, nhưng nỗi hận đó không lớn hơn tình yêu em dành cho anh. Em không biết mình nên làm gì, không biết nên nói với anh những chuyện này thế nào.
Khi anh nói anh gặp lão Độ em đã biết thế là hết, ít nhất anh cũng biết một số việc.
Em cũng có thể đoán ra lão Độ nói gì với anh, dù sao thời gian đó, trong trường, trong đám bạn bè có nhiều lời đồn đại rất không hay về em, theo họ thì em là một cô gái vì tiền mà bán rẻ bản thân, một cô gái ham tiền bạc bám đại gia, một cô gái ham hư vinh.
Em đoán một khi anh biết những lời đồn đại đó sẽ khinh bỉ em, thậm chí ghê tởm em. Nhưng em không biết nói với anh như thế nào.
Bảo, em đã nói với anh quá nhiều, có thể nói được em đã nói hết, chắc anh cảm thấy là quá hoang đường, không thể tin nổi đúng không, thực ra Tiểu Hy có giới thiệu cho em mấy người nhưng em vẫn nghĩ đến anh, nhưng giờ thì em biết đó là vì em tin anh. Em nhớ đến tình cảm chúng ta từng có với nhau, em rất muốn dựa dẫm vào mối tình đầu của chúng ta, em có một sự tin cậy lạ lùng đối với anh.
Lúc đó em đã nghĩ nếu cuối cùng anh biết được chân tướng sự việc, chửi em, đánh em, chê em thì em cũng chịu vì chúng ta từng là vợ chồng.
Nhưng Bảo ơi, em không ngờ anh sẽ đồng ý giúp em nhanh như vậy, thậm chí không hỏi nguyên nhân.
Em về hỏi Tiểu Hy, Tiểu Hy bảo đàn ông vô tư giúp một cô gái như vậy chỉ có một khả năng, anh ta yêu cô ta.
Anh có biết lúc đó em vui thế nào không? Anh yêu em!
Anh biết tại sao sau đêm em nói muốn thuê nhà anh mà mãi không đến chỗ anh ở không? Em sợ em sẽ không khống chế nổi mình, em sợ mình sẽ ôm anh mà khóc.
Bảo, em đã nói với anh quá nhiều, quá nhiều rồi.
Nhưng đêm đó, khi em nói với anh chuyện đính hôn, vẻ mặt của anh cho em biết tất cả chỉ là mơ mà thôi.
Em biết em mang trên mình nhiều tiếng xấu, lại còn từ bỏ lòng tự trọng vì tiền. Anh sẽ không chấp nhận em nữa cho dù anh có yêu em.
Nhưng em rất cảm ơn anh, Bảo, cảm ơn anh với tất cả tấm lòng.
Hôm đó phong bì chị Ninh đưa cho em mà anh nhìn thấy là tiền điều trị của mẹ em. Chị Ninh là người giới đó, đối với em rất tốt nên mẹ anh ta tìm mọi cách nhờ chị ấy làm chứng, ông Lí là luật sư, ông Trương là người của mẹ anh ta.
Bây giờ anh đã hiểu chưa?
Anh có thể không tin nhưng em không muốn giải thích thêm nữa, em đã rất có lỗi với anh rồi, anh có biết đi lừa dối, giấu giếm người mình yêu khó khăn thế nào không?
Nhưng Bảo ạ, nếu em nói với anh những chuyện này ngay từ đầu hoặc bảo anh em là cô gái từ bỏ tự trọng vì tiền, anh có còn giúp em không? Anh sẽ không phỉ nhổ em chứ?
Hãy tha thứ cho em.
Bảo, anh đối tốt với em như vậy, em biết báo đáp anh thế nào đây?
Bảo, hãy bảo trọng, anh là người tốt, nhất định sẽ được hạnh phúc.
Bảo, em yêu anh. Chỉ yêu anh.”
…
Câu chuyện Tây Du Kí dạy chúng ta, trong đời người có rất nhiều khó khăn vấp ngã, không có Nữ Nhi quốc nào là không thể vượt qua.