Chuông báo có tin nhắn vang lên, nhưng tôi không muốn cử động, cứ ngồi như thế rất dễ chịu, cứ ngồi như thế, coi mình là một xác khô thì tốt biết mấy.
Không biết bao lâu sau, tôi buồn tiểu đến nỗi không thể ngồi tiếp được nữa.
Đau lòng cũng tốt, thống khổ cũng ok, tôi vẫn chưa đơ dại đến mức có thể tiểu trong quần.
Tôi cố đựng dậy, nhưng tư thế này đã giữ quá lâu, cả cơ thể đều tê mỏi.
Tôi vào nhà vệ sinh đi tiểu rồi lấy nước lạnh rửa qua cái mặt nhưng vẫn thấy đầu óc nặng trịch, mọi thứ như không hề tồn tại, nói thế này cho dễ hiểu, có một bài hát nổi tiếng chuyên dành để miêu tả trạng thái của tôi lúc này, đó là “Sao cũng được.”
Chuông báo có tin nhắn vẫn đang kêu lên, tôi lảo đảo bước tới, cầm di động lên xem.
“Bảo, máy bay bay lúc một giờ chiều, một tiếng nữa nhà em ra sân bay.”
Đây là ai?
Tôi xem người gửi.
Tiểu Văn? A, là Tiểu Văn… Tiểu Văn! Sân bay!
Đầu óc tôi đột nhiên như bùng nổ, tỉnh ra, nhìn giờ gửi tin nhắn, gần mười giờ sáng.
Tôi vội vàng xem giờ: Mười một rưỡi!
Xong rồi!
Tiểu Văn! Tiểu Văn!
Hoàn toàn không có thời gian suy nghĩ, tôi quay người thay giầy rồi lao ra khỏi cửa. Trong thang máy tôi giậm chân bình bịch, hy vọng có thể làm cho cái thang máy này xuống nhanh hơn.
Tôi thật sự là một người đàn ông như gió sao? Hay là tôi tẩu hỏa nhập ma rồi?[1]
[1] ở đây chơi chữ, trong tiếng Trung như gió và như điên đồng âm với nhau.
Thượng Đế phù hộ, nhất định phải cho tôi đến kịp đấy!
Lúc bắt xe gặp được người tốt, tôi lên xe mặt trắng bệch cuống cuồng bảo lái xe lái nhanh một chút, phóng ra sân bay.
Lái xe chậm rãi hỏi tôi đuổi theo ai à, tôi liền buột miệng bảo đuổi theo vợ, không kịp là tiêu!
Lái xe lập tức phẩn khởi tự nói với mình: “Đụng phải chuyện này thật sao?” Sau đó nghiêng đầu, “Ngồi cho vững đấy chú em!”
Chiếc xe vù một cái phóng như bay trên đường.
Lúc lên cầu bị tắc đường liền đi đường vòng, vừa lái anh chàng lái xe còn nói nếu đi đường ngắn nhất thì lộ phí là bao nhiêu, và dù có đi đường vòng thì chú em cũng không cần lo, cứ trả như thế là được rồi.
Ai nói bây giờ không còn Lôi Phong? Người ngồi cạnh tôi chính là Lôi Phong đại ca đây!
Đúng là rất nhanh, còn đi một đoạn đường vòng mà chưa tới nửa tiếng đã đến sân bay rồi.
Lúc xuống xe đồng hồ hiển thị là hơn hai mươi tệ, tôi vứt lại năm mươi tệ mở cửa lao ra. Anh chàng lái xe đằng sau còn hét với theo: “Chú em! Shit! Thừa tiền này! Đừng vội thế! Tôi đợi chú em ở đây một lúc, mang bà xã quay về nhé!”
Tôi vào sân bay, ngơ ngẩn nhìn xung quanh, đột nhiên nhớ ra liền rút di động ra gọi cho Tiểu Văn.
Khi Tiểu Văn nghe máy giọng rất khẽ khàng và vui mừng, cuối cùng hẹn gặp tôi ở bên cạnh nhà vệ sinh nào đó ở đại sảnh dưới tầng hầm thứ nhất.
Tôi cúp máy, lao như bay đến đó.
Tôi không biết mình cuống điều gì, nhưng trong lòng có một ý nghĩ, tôi phải gặp Tiểu Văn, cho dù đây là lần cuối cùng.
Tại điểm hẹn dưới tầng hầm số một, tôi nhìn ngó xung quanh, cuối cùng cũng thấy Tiểu Văn nhanh nhẹn bước tới, nhìn thấy tôi gương mặt cô ấy nở nụ cười, vẫy tay với tôi, sau đó chỉ một chỗ rẽ ở phía sau tôi.
Một trước một sau đi vào góc rẽ, cuối cùng chúng tôi đứng đối diện với nhau, tôi thở hổn hển, cô ấy cũng xúc động đỏ mặt.
“Bố mẹ em đâu?”
“Trong nhà hàng đằng kia, em sợ bố mẹ nhìn thấy, ở đây không sao, có thể che được.” Tiểu Văn đeo một chiếc ba lô rất lớn, nheo mắt cười.
“Anh…” Nhìn Tiểu Văn nhất thời tôi lại không biết nói gì, một lúc sau mới nói: “Anh đến tiễn em.”
Tiểu Văn cười: “Anh bị thần kinh hả, tối qua không phải đã tạm biệt rồi sao? Bây giờ cứ như đang trong hội kín thế này!”
Tôi cũng cười, không thể nói thành lời, nỗi buồn trong lòng cứ lớn dần, đầy ắp.
“Này, anh với Mạt Mạt thế nào rồi? Liên lạc chưa?” Tiểu Văn cười, cô ấy vẫn còn quan tâm chuyện đó.
Tôi ngập ngừng một chút rồi kể sơ qua mọi chuyện xảy ra ở nhà tôi tối qua cho cô ấy nghe.
Nói thực, chuyện của Mạt Mạt tôi rất buồn, rất muốn tìm ai đó tâm sự. Nhưng chuyện này liên quan đến thanh danh của Mạt Mạt, tôi nói với ai đây? Bây giờ người an toàn nhất chính là Tiểu Văn.
Tiểu Văn nghe xong cũng rất kinh ngạc: “Thật sao?”
“Thật.” Tôi gật đầu, “Anh cũng ngạc nhiên, anh cũng không muốn, nhưng thật vẫn là thật.”
“Ôi trời!” Tiểu Văn trách móc đẩy tôi một cái, “Ý em hỏi anh kí tên thật rồi á?”
Tổi ngẩn ra, hóa ra Tiểu Văn ngạc nhiên chuyện khác.
“Bảo, anh thật sự rất quan tâm đến chuyện đó sao?”” Tiểu Văn chau mày, gương mặt có vẻ hơi giận.
Tôi không trả lời, thực ra tôi rất để ý chuyện đó, nhưng đứng trước một cô gái, tôi nói thế nào đây?
“Bảo, em muốn hỏi anh, anh có yêu em không?” Tiểu Văn đột nhiên hỏi.
Tôi cảm thấy đầu mình như nứt toác, bà cố nội ơi, đã đến lúc này rồi bà còn làm loạn thêm nữa?
Tiểu Văn nhìn vẻ kinh ngạc của tôi bèn mím chặt môi: “Được rồi, nói thế này đi, nếu không có Mạt Mạt, đồng thời anh cũng yêu em, nhưng trong bụng em vẫn có đứa bé này, và em muốn anh ở bên em, anh có đồng ý không?”
Câu hỏi này cũng rất khó trả lời.
Nhưng trên thực tế, một giây sau tôi nhận ra Tiểu Văn không thực lòng muốn hỏi câu này, cô ấy chỉ muốn tôi nghĩ, vậy thì tôi nghĩ vậy, tôi nghĩ… tôi sẽ đồng ý, tôi không coi trọng chuyện trinh tiết, hơn nữa đứa trẻ cũng không phải là vấn đề lớn.
Thế là tôi gật gật đầu.
Ánh mắt Tiểu Văn loáng qua vẻ vô cùng vui mừng nhưng rồi nhanh chóng trở lại bình thường: “Bảo, nếu anh đã có thể chấp nhận em, vậy tại sao lại không thể chấp nhận Mạt Mạt?”
“Chuyện đó khác…”
“Sao lại khác? Khác ở chỗ anh yêu con người chị ấy hay là trái tim chị ấy, anh quan tâm đến quá khứ của chị ấy hay là tương lai của hai người!”
Câu này mẹ kiếp, triết lí quá!
Tôi ngớ người ra, đăm đăm nhìn Tiểu Văn.
“Anh nói em?” Tiểu Văn cười, “Nếu chị ấy thực sự là loại người đó sao chị ấy phải nói với anh? Anh có hỏi chị ấy lí do không? Anh biết sự việc cụ thể là như thế nào không? Anh không biết gì mà đã vội phủ định chị ấy còn phủ định cả tình cảm giữa hai người nữa sao?”
Đầu óc tôi rối bời, tôi thừa nhận những điều cô ấy khuyên tôi đã hiểu hết, nhưng có những chuyện không phải trong lúc này, trong thời gian ngắn như vậy có thể suy nghĩ rõ ràng.
“Tiểu Văn, anh đến tiễn em chứ không phải đến nghe em lên lớp đâu!” Tôi hạ giọng, tỏ ra giận dữ.
Tiểu Văn bĩu môi, quay mặt sang bên cạnh rồi đột nhiên tròn mắt, quay lại nói: “Phải rồi, có thứ này!” Dứt lời liền rung người định hạ cái ba lô xuống.
Thấy cô ấy có vẻ vất vả quá, tôi bèn đưa tay giúp hạ cái ba lô xuống.
Tiểu Văn nhanh chóng mở ra lấy một chiếc túi nhựa màu đen rất lớn nhét vào tay tôi sau đó sắp xếp lại chiếc ba lô, ra hiệu tôi giúp cô ấy đeo lại.
“Đây là cái gì?” Lúc giúp Tiểu Văn đeo ba lô, tôi kẹp cái túi vào nách.
Tiểu Văn tươi cười chỉ vào chiếc túi: “Anh đừng có mà giấu nhẹm đi đấy, chỗ này đều là quà em tặng anh Nhục, anh Phó, anh Đường và chị Phấn để cảm ơn họ đã giúp đỡ em trong thời gian qua, không thể cảm ơn trực tiếp đành phải nhờ anh vậy.”
“Ừ, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ.” Tôi gật đầu.
“Vậy là được rồi, lần này gần như là xong hết rồi, anh chăm sóc mình cho tốt vào!” Tiểu Văn mỉm cười, đưa tay ra trước mặt tôi.
Tôi cũng đưa tay nắm lấy tay cô ấy.
“Tạm biệt!” Tiểu Văn cố nói rồi thả tay ra định rút tay về.
Tôi không buông tay mà còn nắm chặt hơn.
Tiểu Văn ngẩn ra, ngạc nhiên nhìn tôi, và ánh mặt ngạc nhiên ấy nhanh chóng trở thành buồn bã.
Tôi khẽ dùng lực, Tiểu Văn bước lên trước một bước, nép sát vào lòng tôi.
“Ngốc ạ, em đi như vậy chắc chúng ta không có cơ hội gặp nhau nữa, em phải bảo trọng đấy!” Tôi vừa nói vừa ôm bờ vai gầy của Tiểu Văn, ôm cả chiếc ba lô sau lưng cô ấy nữa. Trời ơi, mũi lại còn cay cay!
Tiểu Văn giơ tay lên, khẽ vuốt tóc tôi, giọng nói dịu dàng như đang dỗ dành một đứa trẻ: “Không đâu, Bảo, chúng ta có thể liên lạc với nhau mà, trong cái túi này có địa chỉ hòm thư của em, hơn nữa em ở nước ngoài sẽ nhanh chóng lắp phần mềm liên lạc qua mạng, đến lúc đó chỉ cần có thời gian chúng ta có thể liên lạc bất cứ lúc nào!”
Tôi ôm Tiểu Văn chặt hơn, cô ấy càng nói nhẹ nhàng tôi càng thấy buồn.
Im lặng trong lòng tôi một lúc, cánh tay Tiểu Văn quàng qua cổ tôi: “Bảo, thực sự cảm ơn anh, anh đã giúp em nhiều như vậy, quan trọng hơn là anh đã làm cho trái tim em sống lại. Anh biết không, trước kia, sau khi anh ấy hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của em, em cảm thấy mình sẽ không yêu bất cứ ai nữa, cũng không thể khóc được nữa, càng không thể hạnh phúc được, anh giống như một vì sao hạnh phúc, đưa bố mẹ về bên cạnh em, khiến cho em bắt đầu thấy vui vẻ…”
Tôi ôm Tiểu Văn lặng lẽ lắng nghe, cố hết sức kiềm chế nước mắt của mình.
“Cho nên, em hy vọng anh cũng có thể vui vẻ, hạnh phúc, anh không định khiến em mãi mãi thấy có lỗi với anh chứ.” Tiểu Văn vừa nói vừa chầm chậm kiễng chân lên, dùng má cô ấy khẽ cọ vào má tôi.
Tôi nhắm mắt, cảm nhận sự ấm áp và dịu dàng ấy, sau đó chầm chậm nghiêng mặt, môi khẽ hôn lên má Tiểu Văn, hôn thật nhẹ, di chuyển chầm chậm, cuối cùng hôn lên môi cô ấy.
Tiểu Văn nhắm mắt, nồng nàn đáp lại tôi.
Đó là một nụ hôn rất dài nhưng hoàn toàn không mãnh liệt, môi của chúng tôi, lưỡi của chúng tôi, tất cả mọi động tác của chúng tôi đều rất nhẹ nhàng, sâu lắng, chậm rãi, tinh tế.
Giống như là vào giây phút cuối cùng này cố hết sức cảm nhận đối phương.
Đúng vậy, trái tim chúng tôi đã nối liền, chúng tôi đã lưu luyến nhau nhưng đây có lẽ không phải là tình yêu, ít nhất tình cảm này không thể sánh bằng tình yêu khắc cốt ghi tâm Tiểu Văn từng trải qua. Cho nên tôi hiểu, cô ấy cũng hiểu, không có băt đầu, cũng chẳng có kết thúc.
Rất lâu sau, chúng tôi tách ra.
Tôi nhìn Tiểu Văn, cô ấy vẫn đang giữ tư thế nhắm mắt ngẩng đầu rướn người về phía tôi.
“Tiểu Văn?” Tôi gọi.
Tiểu Văn mở mắt, nước mắt liền rơi xuống.
Tiểu Văn giơ tay vội vàng quệt nước mắt, cô ấy cố kìm nén nước mắt, hoặc có lẽ đang cố kìm nén nỗi buồn chia li.
“Tiểu Văn, câu hỏi cuối cùng.” Tôi nhìn cô ấy, giơ tay lau nước mắt vương trên má cô ấy, “Em cho anh biết… tối hôm đó, tối hôm anh uống say, chúng ta có… xảy ra chuyện gì không?”
Tiểu Văn cười, chun mũi, trông rất trong sáng, đáng yêu, thuần khiết, trong suốt.
“Anh chỉ nghĩ đến mấy chuyện lưu manh của mình thôi!”
Tôi cũng cười nhưng không buông tay, vẫn đặt trên vai cô ấy: “Anh xin em cho anh biết đi, em không thể mang bí mật đi mất được.”
Tiểu Văn nghiêng đầu: “Anh hy vọng là có hay là không?”
Mặt Tiểu Văn đỏ ứng, cô ấy bĩu môi, “Em biết ngay mà!” Dứt lời bèn cốc vào đầu tôi một cái rồi nháy mắt, “Có điều, anh cứ nghĩ như anh hy vọng đi! Không phải rất tốt sao?”
Loa thông báo của sân bay vang lên, đó là thông báo đến giờ lên máy bay của chuyến bay của Tiểu Văn.
Tiểu Văn và tôi đều nghe thấy sau đó chúng tôi nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ không nỡ rời xa.