không xa vẫy tay với tôi rồi đứng dậy bước về phía tôi.
Tôi cảnh giác quan sát, không phát hiện sát thủ nào ẩn nấp trong góc tối, ngập ngừng bước từng bước về phía đó.
Nhìn nụ cười trên gương mặt Tiểu Văn, hình như… không phải là tiệc Hồng Môn.
Tiểu Văn bước đến trước mặt tôi, nụ cười trên mặt tắt dần, ánh mắt cô ấy trở nên thương xót, cô ấy chầm chậm đưa tay ra vuốt bên má cô ấy từng đánh, giọng nói hết sức dịu dàng và đầy yêu thương: “Bảo, tội anh quá.”
Trong phút chốc, tất cả mọi nỗi ấm ức và đau khổ tích tụ trong lòng ào ạt đổ ra, nước mắt phun trào, môi run rẩy, tôi đau khổ nói: “Số anh khổ quá!”, sau đó tôi òa khóc nức nở, đầu chúi vào ngực Tiểu Văn, hai tay nắm thành nắm đấm ấm ức đấm vào ngực Tiểu Văn…
Không sai, tất nhiên là tôi đùa thôi, tôi không biến thái đến mức đó đâu.
Được Tiểu Văn vuốt má, lòng tôi dậy sóng nhưng mặt vẫn tươi cười, lắc đầu nói: “Không sao.”
“Còn đau không?” Tiểu Văn ngầng đầu nhìn tôi, bàn tay lành lạnh vuốt ve má tôi, nước mắt của cô ấy dâng đầy khóe mắt.
“Em tưởng bọn em đánh anh bằng đòn La Hán chưởng hay sao mà vẫn còn đau?” Tôi nghiêng đầu định tránh bàn tay Tiểu Văn.
Nói thật cô ấy cừ sờ ra sờ vào thế này, sờ đến mức làm trái tim nhỏ bé của tôi càng lúc càng đập nhanh.
Tiểu Văn cười, “Vẫn còn đùa được!”, dứt lời cô ấy bỏ tay xuống, tự nhiên khoác tay tôi cùng ngồi xuống ghế.
Tiểu Văn nghiêm nghị gật đầu, “Rất giận dữ!”, nói xong lại tự bật cười.
“Vậy… sao cô chú lại không đến?” Tôi truy hỏi, không yên tâm lại liếc xung quanh.
“Không, bố mẹ nói chuyện này cho em tự giải quyết, hôm nay nói chuyện rõ ràng với anh cho dứt khoát.” Tiểu Văn vừa nói, ánh mắt đột nhiên lại trở nên buồn bã.
Haizz, quả là kết thúc thật.
“Bây giờ tình hình thế nào rồi?” Tôi cầm muỗng khuấy cà phê, nhìn vào bụng Tiểu Văn ra hiệu.
Tiểu Văn mỉm cười đưa tay vuốt bụng: “Ý của bố mẹ là nếu hôm nay nói chuyện với anh xong mà không có kết quả gì thì sẽ đi cùng bố mẹ, em… đồng ý rồi.”
Tôi cảm thấy trái tim mình khẽ run lên, nhưng vẫn tươi cười: “Tốt quá! Vậy đứa bé thì sao?”
“Đứa bé á, ha ha, bố mẹ vẫn nghĩ là của anh, nhưng có giữ hay không thì cho em tự quyết định.” Tiểu Văn vừa nói vừa cúi đầu nhìn bụng mình, “Em cũng đã nói con là của em, không liên quan đến bất cứ ai, em muốn sinh nó ra, bố mẹ cũng đồng ý rồi.”
Nhìn xem, đúng là người sống và làm việc ở nước ngoài, thoáng thế chứ.
“Tốt quá, tốt quá!” Tôi vỗ tay cười nói, “Như vậy chuyện của em coi như là đại đoàn viên rồi! Anh cũng có thể thành công rút lui, hi hi.”
Tiểu Văn cũng cười, cười rất khó coi. Cô ấy ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt tỏ ra xin lỗi và thương xót: “Bảo, em xin lỗi, đáng lẽ ra em chuẩn bị tự thú nhận, không ngờ lại làm cho anh…”
“Không sao đâu.” Tôi xua tay, “Anh quen rồi.”
“Thật đấy, Bảo! Em có lỗi với anh, em thực sự không muốn bố mẹ em có ấn tượng như thế này với anh, lại còn làm anh phải chịu oan ức, làm anh bị đánh…” Tiểu Văn rướn người kích động nói, càng nói giọng càng nhỏ.
“Được rồi, được rồi!” Tôi vội vàng làm không khí bớt căng thẳng, “Dù thế nào tình hình hiện nay và dự kiến cũng gần như nhau, giải quyết cũng ok. Bố mẹ em nhìn anh thế nào không quan trọng, có lẽ đời này cũng không có cơ hội gặp mặt nữa.”
Đây được coi là một câu nói đùa nhưng khi nói ra sao lại buồn bã như vậy?
Hai người bắt đầu trở nên im lặng.
Tôi đốt một điếu thuốc, Tiểu Văn uống cà phê.
Một lúc lâu sau, Tiểu Văn đột ngột ngầng đầu lên, nheo mắt tươi cười hỏi: “Bảo, cô gái tối hôm đó chính là Mạt Mạt phải không?”
Tôi gật đầu.
“Thật là xinh đẹp.” Tiểu Văn cũng gật đầu.
Chúng tôi lại im lặng.
Một lúc lâu sau, lần này tôi mở miệng trước: “À, Tiểu Văn tối hôm đó em khóc dữ như vậy, sao lại…”
Tiểu Văn ngắt lời tôi, cố nặn ra một nụ cười, “Em giả bộ đó nếu không bố mẹ em sao tin được?” Dứt lời cô ấy cúi xuống, tôi nghe thấy tiếng cô ấy thở dài, điều chỉnh hơi thở, khi ngẩng lên cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, “Bảo, nhưng tối hôm đó, Mạt Mạt là thật đấy.”
“Cái gì thật cơ?” Tôi ngẩn ra.
“Giận dữ, đau lòng, và cả ánh mắt thù hận lúc nhìn em nữa.” Tiểu Văn nghiêng đầu cười, ánh mắt ngước lên như đang nhớ lại, “Thật đấy, Bảo, Mạt Mạt thật sự ghen, thật sự hận em, đều là phụ nữ, em biết.”
“Cô ấy bệnh rồi.” Tôi bĩu môi.
“Còn lâu! Bảo, cô ấy cũng yêu anh, nếu một cô gái không thực sự yêu anh, cô ấy sẽ không đau lòng vì anh. Nếu là giả, cô ấy có thể giận dữ, khóc lóc giải tỏa một trận, nhưng chắc chắn sẽ không đau lòng nhưng Mạt Mạt thực sự đau lòng.”
Tiểu Văn không ngừng nói như cô ép buộc tôi tin vào điều gì đó.
Tôi chỉ cười, tôi có thể tin lời Tiểu Văn nói, nhưng như thế thì có ích gì?
“Tối hôm đó, cô ấy hiểu lầm em rồi, đúng không?” TiểuVăn lo lắng rướn người huơ huơ tay trước mặt tôi để lôi kéo sự chú ý của tôi, “Em hỏi anh đấy, anh giải thích với cô ấy chưa?”
Tôi gật đầu, “Giải thích rồi, cô ấy không tin, ha ha.”
“Nếu là em em cũng không tin.” Tiểu Văn cúi đầu tự nói với mình, nghĩ thế nào cô ấy đột nhiên trợn tròn mắt, “Bảo, anh có thể gọi điện cho Mạt Mạt để em gặp cô ấy trực tiếp giải thích không?
“Hả? Bây giờ á?” Tôi ngớ ra rồi vội lắc đầu, “Hôm khác đi, bây giờ anh không có tâm trạng.”
“Không thể đổi ngày khác được,” Giọng Tiểu Văn bỗng bình tĩnh lại, “Em không còn thời gian nữa.”
“Tại sao?” Tôi có một dự cảm chẳng lành.
Tiểu Văn khẽ cười gượng: “Hôm nay em ra đây nói chuyện với anh, nếu không có kết quả gì, ngày mai em sẽ lên máy bay đi cùng bố mẹ em.”
Tôi lặng người.
Đi ư? A, đi, tốt quá, đây không phải là kết quả chúng tôi muốn sao? Chuyện này tôi đã có chuẩn bị tâm lý rồi, nhưng tại sao trong lòng tôi lại buồn đến vậy?
Tôi tỉnh ra, lắc lắc đầu: “Thôi bỏ đi, Tiểu Văn, em không biết chuyện giữa anh và Mạt Mạt đâu, em hoàn toàn không cần giải thích gì với cô ấy cả, không cần thiết.”
Tiểu Văn đưa tay ra, nắm lấy bàn tay tôi: “Bảo, ngày mai em phải đi rồi, nếu không giải thích với Mạt Mạt lòng em sẽ thấy không yên, em sẽ không yên lòng cả đời, xin anh đấy!”
Tôi do dự.
“Bảo, em không quan tâm sau này anh và Mạt Mạt sẽ ra sao, nhưng em không thể mang trong lòng sự hổ thẹn này mà ra đi được, em đã cảm thấy có lỗi với anh nhiều lắm rồi. Em xin anh đấy!”
Tiểu Văn khẽ chau mày cầu xin, khóe mắt lại hơi ướt.
Tôi thở dài, lắc đầu, tôi nhìn cô ấy rồi chầm chậm rút điện thoại ra.
Mạt Mạt nhận điện thoại của tôi với giọng vui mừng tột độ, tôi lại không có tâm trạng đâu mà phối hợp với cô ấy, chỉ lạnh lùng bảo cô ấy ra ngoài có việc rồi nói địa chỉ.
Giọng nói của Mạt Mạt lập tức trở nên ảm đạm, hình như đã hiểu tôi gọi cô ấy ra làm gì, buồn bã nói cô ấy biết rồi, sẽ đến ngay. Tôi cúp máy, bắt đầu uống tách cà phê thứ hai, vừa nói chuyện với Tiểu Văn vừa đợi.
Tôi đưa ổ cứng cho Tiểu Văn, hỏi cô ấy nếu mai phải đi thì khi nào đến nhà tôi lấy đồ.
Tiểu Văn nói không cần những thứ đó nữa, không cần mang theo, chỉ cần ổ cứng này là đủ rồi.
Tôi rất tò mò nhưng không tiện hỏi thêm.
Tiểu Văn nhận ra ý tôi bèn tươi cười giải thích, trong ổ cứng có nhật ký của cô ấy mấy năm qua và cả ảnh chụp chung của cô ấy và anh ta nữa.
Tất nhiên tôi hiểu anh ta là ai.
Tôi ra vẻ giận dữ, chất vấn Tiểu Văn để lại đống lộn xộn đó cho tôi dọn dẹp hả?
Tiểu Văn cũng cười: “Anh có thể vứt đi, nhưng anh sẽ không làm vậy đâu.”
Khoảng nửa tiếng sau, cửa quán cà phê mở ra, tôi quay đầu lại nhìn thấy Mạt Mạt bước vào nhìn xung quanh, vừa hay chạm vào ánh mắt tôi, trong phút chốc ánh mắt cô ấy di chuyển, khi nhìn thấy Tiểu Văn, cô ấy sững ra.
Tôi vẫy tay với cô ấy, cô ấy cắn môi, chầm chậm bước tới.
Mạt Mạt ngập ngừng gật đầu, nhìn tôi, Tiểu Văn chỉ vào vị trí bên cạnh tôi: “Mời chị ngồi.”
Mạt Mạt nhìn tôi, tôi hiểu ý TiểuVăn, bất lực dịch vào trong. Mạt Mạt mới ngồi xuống bên cạnh.
“Chị là Mạt Mạt đúng không?” Tiểu Văn thân thiện mỉm cười, “Em là Chu Tiểu Văn, nói thẳng nhé, hôm nay hẹn chị ra đây là để giải thích chuyện ở nhà Lại Bảo tối hôm đó.”
Mạt Mạt nghi hoặc nhìn Tiểu Văn, không nói gì.
Tiểu Văn bắt đầu kể, gần như là không chút giấu giếm, từ quan hệ của mình và bố mẹ đến đứa trẻ trong bụng, đến cuộc gặp gỡ giữa cô ấy và mấy thằng bọn tôi ở quán bar, làm quen cho đến chuyện cầu xin tôi giúp đối phó với bố mẹ, rồi đến tối hôm đó.
Mạt Mạt ngồi nghe, vẻ mặt càng lúc càng kinh ngạc, khi Tiểu Văn kể đến một tình tiết nào đó Mạt Mạt cũng có vẻ thương cảm. Cuối cùng, ánh mắt đã có chút đồng cảm, tuy vẫn còn thoáng vẻ hoài nghi.
Không nghi ngờ gì, những điều Tiểu Văn kể hoàn toàn trùng khớp với những gì tôi giải thích với Mạt Mạt tối đó.
“Mạt Mạt, đừng nghi ngờ nữa,” Tiểu Văn kể xong, khẽ rướn người về phía trước, “Gọi chị ra đây thế này có hơi mạo muội, nhưng ngày mai em phải ra nước ngoài, có lẽ sẽ không trở về nữa. Em sợ không có cơ hội giải thích với chị.” Vừa nói Tiểu Văn vừa nhìn tôi, “Mạt Mạt, Lại Bảo là một người tốt, em tin hai người sẽ hạnh phúc, em chúc phúc cho hai người.”
Mạt Mạt ngẩn ra rồi ngẩng phắt đầu lên, nhìn thẳng vào Tiểu Văn sau đó chầm chậm quay sang ai oán nhìn tôi.
“Tiểu Văn, hôm đó… chúng ta …” Mạt Mạt tỏ ý xin lỗi nhìn Tiểu Văn, không dám nhìn thẳng vào mắt cô ấy.
Tiểu Văn lắc đầu cười nói: “Mạt Mạt, tha lỗi cho em không còn thời gian, em xin nói thẳng. Hôm đó là lần đầu tiên em nhìn thấy chị, trước đó Lại Bảo đã kể về chị với em rất nhiều lần, kể về mối tình đầu và cả cuộc hôn nhân thỏa thuận của hai người nữa.”
“Rất nhiều lần á?” Tôi vội hỏi Tiểu Văn.
“Chuyện kết hôn thỏa thuận cũng nói á?” Mạt Mạt quay sang trách tôi, “Anh kể cả chuyện đó với Tiểu Văn, vậy tại sao chuyện của hai người anh không nói cho em biết trước?”
Tôi bĩu môi nhìn Mạt Mạt: “Phụ nữ với phụ nữ không giống nhau, anh nói với Tiểu Văn cô ấy có thể hiểu, anh mà nói với em chưa biết chừng em sẽ làm loạn lên!”
“Anh!” Mạt Mạt trợn mắt, “Anh cho em là loại người như thế à?”
Tiểu Văn ngồi đối diện vội xua tay: “Được rồi, được rồi, hai người đừng cãi nhau nữa, nghe em nói hết đã.”
Tôi quay đầu nhìn ra cửa sổ, Mạt Mạt quay đầu nhìn Tiểu Văn.
“Mạt Mạt, hôm đó là lần đầu em nhìn thấy chị nhưng em cũng biết sơ về quá khứ của hai người, hơn nữa tất cả biểu hiện của chị ngày hôm đó khiến em hiểu rằng, chị yêu Lại Bảo, đúng không?” Tiểu Văn nói, xua tay với Mạt Mạt, “Đừng phủ nhận, chúng ta đều là phụ nữ, em có thể nhận ra điều đó.”
Mạt Mạt vốn định nói gì đó nhưng Tiểu Văn nói vậy, cô ấy im lặng cúi xuống.
Tiểu Văn bắt đầu tấn công tôi, “Lại Bảo, anh có nhớ em từng nói với anh là chuyện kết hôn ý nghĩa thế nào với phụ nữ không? Cho dù vì mục đích gì mà kết hôn giả, phụ nữ cũng sẽ tìm người mình tin cậy nhất, người có thể d