n tôi, cúi đầu nắm chặt chiếc bút trong tay, ngón tay dùng lực mạnh đến nỗi trắng bệch, tôi giơ tay ra rút mấy lần mà không rút được chiếc bút rời khỏi tay cô ấy, mãi đến khi khẽ vỗ vào mu bàn tay, Mạt Mạt mới như hoàn hồn mà buông tay.
Tôi cầm bút, lật đến chỗ kí tên, còn chưa hạ bút thì ông Lí đã nhắc: “Ông Lại, ông không xem qua bản thỏa thuận này sao?”
Phí lời! Bộ tôi không muốn sao? Tôi tò mò chết đi được, nhưng tôi có bị ngu đâu, đương nhiên tôi hiểu dụng ý của ông ta, lúc này nếu tôi tỏ ra quan tâm mở bản thỏa thuận ra xem thì khác nào bảo tôi không hiểu chuyện này, tôi không tin tưởng Mạt Mạt, tuy quả thực tôi không hiểu thật nhưng vẫn có chút ít lòng tin đối với Mạt Mạt, giúp người phải giúp đến cùng, chuyện của Tiểu Văn khó thế chẳng phải tôi cũng chịu được sao?
“Không, có gì đâu mà xem.” Tôi cười với ông Lí, “Bây giờ tôi chỉ muốn giúp Mạt Mạt nhanh chóng giải quyết chuyện này còn sống với nhau chứ.” Dứt lời tôi cúi đầu cố nén sự tò mò kí tên vào bản thỏa thuận rồi trả bút cho chị Ninh.
Tôi ra vẻ bình tĩnh tự người vào thành ghế, đột nhiên phát hiện Mạt Mạt đang nhìn tôi, vẻ mặt bình tĩnh nhưng ánh mắt thì vô cùng vui mừng và cả những giọt nước mắt cô ấy cố nén vào trong nữa.
Ông Lí nhìn tôi một lúc rồi mới chầm chậm gật đầu, lặp lại động tác hệt như chị Ninh, lật xem, có hai bản thỏa thuận, một bản để trên bàn, bản còn lại ông ta cho vào chiếc cặp da màu đen.
Tôi bình tĩnh đối diện với ba gương mặt đó, bắp chân còn đang co rút, tóm lại bản thỏa thuận đó viết gì? Vừa rồi họ kí tên vào cái gì?
Lúc này, ông Trương chỉnh lại cổ áo, đứng dậy cười nói: “Được rồi, cô Ngải, số tiền tiếp theo chúng tôi sẽ lập tức gửi đi, số còn lại…” Vừa nói ông Trương vừa rút một chiếc phong bì ra, “đều ở đây, chúng tôi sẽ không hỏi thêm về chuyện này nữa, bà chủ nói cô biết mật mã.”
Mạt Mạt cầm chiếc phong bì và gật đầu.
Ông Lí nói: “Bà chủ bảo tôi chuyển lời, bà nói đều là phụ nữ, đều không dễ dàng gì. Hy vọng cô hiểu cho, chúc cô hạnh phúc.”
Mạt Mạt bật cười nhạt như phản xạ có điều kiện: “Vâng, ông thay tôi cảm ơn bà ta!”
Chị Ninh cũng đứng lên: “Mạt Mạt, chị nghĩ chúng ta chắc ít có cơ hội gặp lại rồi.” Nói rồi chị ta giơ tay ra, ánh mắt có vẻ thương cảm, “Em nhớ bảo trọng nhé”, rồi lại nhìn tôi, “Chăm sóc Mạt Mạt cho tốt.”
Tôi cười, gật đầu: “Tôi sẽ chăm sóc cô ấy.”
Mạt Mạt bắt tay chào ba người đó, ông Lí và ông Trương rất không nhiệt tình chạm tay tôi một cái rồi cùng chị Ninh rời khỏi quán cà phê.
Tiếng bước chân xa dần, sau khi bóng ba người hoàn toàn biến mất sau cánh cửa quán cà phê, Mạt Mạt từ từ ngồi xuống, đờ đẫn nhìn chỗ trống trước mặt mình, sau đó đặt hai cánh tay lên bàn rồi gối đầu lên đó, bờ vai run lên nhè nhẹ rồi càng lúc càng run mạnh.
Tôi cũng ngồi xuống, châm một điếu thuốc, tôi biết cô ấy đang khóc, tôi không thể khuyên được, cũng không muốn khuyên, trong đầu vẫn chiếu đi chiếu lại từng cảnh vừa xảy ra.
Tôi bắt đầu có rất nhiều suy đoán, mỗi loại một khác, nhưng không biết mình có đoán đúng hay không.
Nhưng có một điểm có thể khẳng định đó là mọi việc đều liên quan đến tiền.
Tôi cảm thấy mình bị chơi rồi.
Điếu thuốc sắp cháy hết thì Mạt Mạt ngẩng đầu lên, nhanh chóng rút khăn giấy trong túi ra lau mặt, xì mũi, tôi thấy mắt cô ấy đã khóc đỏ hoe, nhưng lại đang cười.
“Sao thế?” Tôi dập điếu thuốc, buột miệng hỏi.
Mạt Mạt quay sang nhìn tôi, vẻ mặt tươi sáng rạng rỡ rồi đột nhiên giơ tay ôm cổ tôi, hôn một cái thật mạnh, thật kêu lên má tôi.
Nội nó chứ! Cô ấy hôn lên má bị đánh sưng vù của tôi!
Đàn ông không dễ rơi lệ là vì xung quanh có quá nhiều người. Tôi đau đến nỗi tí nữa thì úp mặt xuống bàn khóc một trận, tôi quay sang trợn mắt nhìn Mạt Mạt.
“Bảo! Cảm ơn anh! Cuối cùng cũng kết thúc rồi! Kết thúc rồi!” Sự vui mừng của Mạt Mạt lồ lộ ra ngoài, vừa nói cô ấy vừa kích động làm động tác tung hoa.
Tôi nhìn cô ấy, xoa xoa má hỏi: “Bây giờ em nói được chưa? Hôn ước đó là sao?”
Mạt Mạt sững người rồi lại cười, học theo tôi nói: “Cũng là một bản thỏa thuận, nhưng đó là chuyện đã qua không vui vẻ gì, đừng nhắc đến nữa.”
“Ý em là anh không có quyền hỏi chứ gì?” Tôi giễu cợt hỏi, “Phong bì chị Ninh đưa cho em là cái gì?”
Mạt Mạt đờ người ra nhìn tôi, ánh mắt đầy do dự.
“Cũng là tiền phải không?” Tôi hỏi.
Mạt Mạt mím chặt môi, khẽ nhíu mày rồi gật đầu.
Trái tim tôi phút chốc trở nên lạnh ngắt.
“Cũng có nghĩa là, thực ra mọi chuyện đều là vì tiền đúng không?” Tôi lạnh lùng nhìn cô ấy, “Vừa rồi anh nghe thấy hết khoản tiền này tới khoản tiền khác, mỗi bản hợp đồng, mỗi bản thỏa thuận đều đi kèm một khoản tiền đúng không?”
Mạt Mạt cúi đầu không nói gì, dáng vẻ rất ấm ức đáng thương.
“Nói trắng ra em kết hôn thoả thuận với anh là để có được số tiền này.” Tôi tổng kết.
“Không phải vậy!” Mạt Mạt ngẩng phắt lên.
“Vậy em nói xem là vì cái gì?” Tôi ngẩng lên hỏi lại.
Mạt Mạt lại im lặng, cúi đầu cắn môi.
“Ha ha, hóa ra mọi chuyện đều là vì tiền mà thôi.” Tôi khẽ cười, lòng chợt lạnh ngắt.
Thấy Mạt Mạt không nói gì, tôi cảm thấy trong lòng bí bách mà không thể giải tỏa, tiện tay tôi vơ luôn bản thỏa thuận trên bàn cuộn thành một ống gõ nhẹ lên mặt bàn rồi cầm cốc cà phê trước mặt lên uống một hơi cạn sạch.
Không thêm đường, không thêm sữa, đắng thật. Miệng và tim cùng đắng.
“Bây giờ còn cần anh giúp gì không?” Tôi hỏi rồi lại lắc đầu phủ định chính mình, “Không, không, không nên nói thế, anh nên hỏi, cuộc hôn nhân của chúng ta giờ còn giá trị lợi dụng đúng không?”
Vai Mạt Mạt rung lên, cô ấy ngẩng đầu lên như không tin những điều tôi đang nói.
Tôi đứng dậy: “Nếu không cần thiết nữa thì đừng đợi hai tháng, khẩn trương li hôn đi, dù sao anh không nói em cũng sẽ nói, đừng làm lỡ việc ôm tiền cao chạy xa bay của em.”
Mạt Mạt nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt vừa lau khô lại bắt đầu ươn ướt.
Tôi thầm nói với mình, lần này tuyệt đối không được mềm lòng!
“Có thể làm được anh đều làm cả rồi, vừa rồi anh phối hợp được chứ.” Tôi cười, gõ ngón tay xuống mặt bàn, “Tạm biệt em!”
Nói xong tôi quay người bỏ đi.
Mạt Mạt gọi: ” Bảo! Không phải đâu, anh hiểu lầm em rồi!”
Tôi không dừng bước, xua xua tay, vừa đi ra cửa vừa đáp: “Thế cứ hiểu lầm đi, đừng giải thích, có chút hiểu lầm cuộc sống mới thú vị.”
Sau lưng vang lên tiếng khóc của Mạt Mạt.
Tôi không ngừng tăng tốc đi thẳng ra cửa.
Trong quán cà phê rất nhiều vị khách ở các bàn khác nhìn về phía chúng tôi chỉ trỏ.
Tôi không bận tâm, bây giờ còn cái gì có thể khiến cho tôi bận tâm cơ kia chứ?
Tôi đi bộ trên đường khá lâu mới phát hiện ra trong tay còn cầm cuộn giấy đó, tôi mở ra xem, hóa ra đó là bàn thỏa thuận bổ xung kia, một luồng máu nóng xộc thẳng lên não, tôi kìm nén mấy lần mới không xé nát nó. Chính cái bản thỏa thuận chết tiệt này biến tình cảm của tôi đối với Mạt Mạt thành công cụ. Phải, tôi thừa nhận tôi thích cô ấy, nhưng bây giờ tôi thực sự rất buồn, tôi tưởng cô ấy có điều gì đó khó nói dữ lắm, hóa ra tất cả chỉ vì tiền mà thôi.
Được rồi, bản thỏa thuận này có lẽ thật sự rất quan trọng đối với Mạt Mạt, tôi không thể xé, đã đồng ý giúp thì phải có đầu có cuối, tôi kiếm một chỗ bên đường ngồi xuống, châm một điếu thuốc, mở bản thỏa thuận ra xem nó viết gì.
Điếu thuốc cháy hết, tôi không hút đến hơi thứ hai, tàn thuốc dài gắn với đầu lọc như một tác phẩm nghệ thuật. Tư thế này tôi đã giữ quá lâu rồi, đầu óc thì trống rỗng, tôi không bao giờ ngờ là bản thỏa thuận lại là như vậy, tại sao lại như vậy?
Mười năm! Trong vòng mười năm tôi và Mạt Mạt không được li hôn. Đó chính là những gì viết trong bản thỏa thuận, hơn nữa tôi cũng kí tên rồi. Lẽ nào giúp Mạt Mạt là phải hy sinh hơn mười năm tuổi trẻ phơi phới của tôi sao? Nhưng, nhưng Mạt Mạt cũng kí tên rồi, cô ấy cũng đồng ý bỏ ra mười năm ư? Mẹ nó rốt cuộc là thỏa thuận khỉ gió gì, rốt cuộc là chuyện quỷ quái gì mà phải mất mười năm mới kết thúc?
Đầu tôi rối như tơ vò.
Tôi không về nhà, cũng hoàn toàn không còn hơi sức chơi trò dạo phố trên đường phố. Nếu không phải vì mặt sưng vù, nếu không phải vì bị đấm rách miệng thì giờ tôi rất muốn làm một chai rượu, một đĩa lạc luộc, tìm một em nổi nhất ở đây…
Không có nơi nào để đi, buổi chiều tôi đã đến tòa soạn từ sớm. Các đồng nghiệp bàn ra tán vào về cái má sưng vù của tôi.
Trên hành lang tôi gặp lão Đường, cậu ta tươi cười hớn hở lao đến: “Đã không?”
Tôi đẩy mạnh cậu ta ra: “Ông cút mẹ nó ra!”
“Có chuyện rồi à?” Lão Đường nhận ra tâm trạng tôi có vấn đề.
Tôi không bận tâm đến cậu ta, đi thẳng vào phòng tổng biên tập.
Lão Đường đuổi theo: “Ai da, bố Bảo, bố giận thật đấy à? Tối qua tôi chỉ phối hợp thôi mà!”
Tôi cười khổ sở, chán không thèm nói, chỉ lắc đầu tỏ ý không sao.
Lão Đường bật cười: “Này ông với cô nàng Mạt Mạt đó tóm lại là sao? Không phải thật chứ? Không đến mức ông lấy vợ rồi mà mấy thằng bọn tôi không biết chứ!”
Mẹ nhà ông, bớt nói một câu thì ông chết chắc?
Tôi trừng mắt với lão Đường một cái rồi đi luôn.
Sau lưng, lão Đường vẫn nói với theo: “Xem kìa! Lại còn bày đặt nữa! Bố Bảo, lần sau cưới thì phải nói với bọn tôi đấy!”
… Quách Đức Cường từng nói: Nếu pháp luật không quản thì tôi đã đánh chết nó từ lâu rồi!
Tôi tìm tổng biên tập trình bày chuyến phỏng vấn ở Hồng Kông tôi nên tự đi, người khác thì tôi không yên tâm, sợ không phỏng vấn được cái gì hay ho, không phỏng vấn được nhân vật cỡ bự nào.
Tổng biên tập nhìn cái mặt sưng vù của tôi nói: “Bảo này, hay đợi cậu hết đau răng rồi nói sau, sưng hết lên rồi.”
Tôi lắc đầu từ chối, nói nhất định phải đi.
Tổng biên tập mỉm cười rồi lại khen ngợi tôi một chập nữa, nói thái độ làm việc dù bệnh tật này của tôi đúng là tấm gương của giới báo chí, vân vân và vân vân…
Tôi yêu cầu mang theo một người trẻ tuổi đi cùng coi như là đưa người mới đi làm quen với bên đó để lần sau tôi không cần tự đi nữa.
Tổng biên tập lập tức gật đầu đồng ý, cười híp mắt nói đùa với tôi: “Cậu mang theo cô phóng viên xinh nhất ở ban các cậu đi, tôi bật đèn xanh cả đường, tuyệt đối không phản đối!”
Tôi tươi cười cảm ơn tổng biên tập, nói tin tức phải hot, chuyện không nên trì hoãn, lấy giấy tờ đến phòng tài vụ lĩnh phí công tác, buổi chiều bay sang Hồng Kông luôn, sau khi tổng biên tập đồng ý, tôi liền cáo từ, ra khỏi phòng tổng biên tập tôi nhổ bãi nước bọt. Shit, lão già quái đản!
Tôi ngồi ngơ ngẩn ở chỗ của mình, đột nhiên nghĩ đến Tiểu Văn.
Tôi không kìm được gọi điện cho Tiểu Văn, cô ấy tắt di động. lòng tôi rối rắm, Tiểu Văn đau lòng thật ư? Tại sao? Lẽ nào… không thể nào!
Thế là tôi gửi một tin nhắn: “Anh tưởng mình là cửu thế thiện nhân, không ngờ lại thành đại ác nhân.”
Tôi về ban văn nghệ, không chút khách sáo chọn ngay một em phóng viên vừa xinh đẹp vừa chăm chỉ, bảo cô ấy cùng tôi đi Hồng Kông, lập tức về nhà sắp xếp đồ đạc, nhưng hành lí không được vượt quá một chiếc t