c rất bận, áp lực khá lớn, cơ hội được thoải mái uống rượu trò chuyện thế này một năm chưa chắc đã có một lần.”
Nghe thấy thế Tiểu Văn bắt đầu thấy thương bố.
Trên bàn tiệc còn một người nữa cũng say, đó là anh bạn trẻ Đường Đôn của chúng ta.
Nhưng mọi người đều chú ý đến điều đó, nhân lúc lão Đường đã say mà chưa bắt đầu nói nhăng nói cuội, mọi người hỏi ý kiến của bố mẹ Tiểu Văn, sau khi nhận được câu trả lời đã cơm no rượu say liền lập tức rút quân!
Rời khỏi khách sạn, ai về nhà nấy, để giữ tỉnh táo, tôi uống tổng cộng không quá một cốc rượu trắng, vẫn lái xe tốt.
Sau khi chào tạm biệt nhau ở cổng khách sạn, tôi lái xe đưa bố mẹ Tiểu Văn về khác sạn. Trên đường đi, mẹ Tiểu Văn ngập ngừng định nói gì mấy lần, cuối cùng khéo léo bảo: “Nhiều năm không gặp nên muốn ngắm Tiểu Văn lâu một chút, cũng để Tiểu Văn ở bên mẹ nhiều một chút.”
“Lại Bảo, cô xin lỗi trước nhé, có thể không được lịch sự lắm nhưng… nhà cháu còn phòng trống không?”
Có thể từ chối được sao?
Tôi đưa bố mẹ Tiểu Văn tới khách sạn lấy đồ ngủ và một ít đồ dùng hàng ngày rồi lại quay về nhà tôi. Về đến nhà liền vội vàng mời cô chú ngồi, kính cẩn rót nước cho cô chú.
Mẹ Tiểu Văn hình như rất vừa ý với ngôi nhà, đi tham quan một vòng bèn quay lại phòng khách nhìn tôi: “Thuê hay là mua hả cháu?”
“Mua ạ,” tôi thành thật khai báo, “Trả góp cô ạ.”
“Ừ, tốt, như thế mới yên tâm.” Mẹ Tiểu Văn cười, “Thanh niên là phải tự lập, không thể dựa dẫm vào bố mẹ được.”
Dứt lời bèn lấy bức ảnh ghép của tôi và Tiểu Văn trên giá xuống ngắm nghía một lúc, cuối cùng tổng kết một câu: “Rất xứng đôi.”
Câu này… là phúc? Hay là họa?
Bốn người ngồi ngoài phòng khách trò chuyện một lúc nữa. Hầu như đều là bố mẹ Tiểu Văn hỏi, tôi trả lời. Không phải là câu hỏi lựa chọn, không điền vào chỗ trống, không được phán đoán, tất cả đều là đề hỏi đáp, làm cho tôi mệt bã người.
Cuối cùng đã muộn lắm rồi, muộn đến nỗi bố Tiểu Văn đã tựa lưng vào thành ghế sofa mắt nhắm mắt mở, cuộc nói chuyện kết hợp giữa hội đàm, biện luận và hỏi đáp mới tạm thời kết thúc.
Tất nhiên là bố mẹ Tiểu Văn ngủ trong phòng ngủ rồi, nhưng khi hai cô chú tắm rửa chuẩn bị đi ngủ tôi mới chợt ý thức được một vấn đề hết sức nghiêm túc và mang tính nguyên tắc – tôi và Tiểu Văn phải ngủ cùng nhau! Tôi không thể đợi bố mẹ Tiểu Văn ngủ rồi ra sofa ngủ được, nhỡ họ tỉnh dậy giữa đêm thì… thế thì tôi và Tiểu Văn ngủ trong phòng làm việc, như thế cũng hơi khiến tôi tim đập chân run, dù gì tối qua tôi vừa hôn Tiểu Văn say đắm trong cơn say xong, tuy không xảy ra chuyện gì nhưng trong lòng vẫn hơi nhấp nhổm.
Tiểu Văn cũng nghĩ tới điều đó, bèn bước tới bên cạnh tôi dịu dàng an ủi, nói ngủ cùng giường cũng không sao, cô ấy tin tưởng tôi, cũng tin tưởng chính mình.
Trước khi chuẩn bị đi ngủ, mẹ Tiểu Văn kéo tôi và Tiểu Văn lại gần, nói từng câu từng chữ rất rõ ràng: “Hai đứa không được làm tình đâu đấy, Văn, con mang bầu hơn hai tháng, làm tình nếu không cẩn thận sẽ bị sảy thai.”
Tôi lập tức gật đầu thề thốt, Tiểu Văn đỏ mặt đẩy mẹ vào phòng ngủ. Nói thực nhé, đây là lần đầu có một người phụ nữ hơn năm mươi tuổi nói cái từ “làm tình” này trước mặt tôi, vì thế tôi hơi ngại.
Đêm khuya thanh vắng, tôi và Tiểu Văn nằm trên tấm nệm trong phòng làm việc, im lặng nhìn nhau.
“Làm thế nào bây giờ?”
Một câu hỏi đã khái quát được tình trạng hiện nay của tôi và Tiểu Văn, cô ấy làm thế nào bây giờ? Tôi làm thế nào bây giờ? Chúng tôi làm thế nào bây giờ?
Vừa nói ra một câu chúng tôi bắt đầu bàn bạc sôi nổi. Dù gì tình thế hiện nay hoàn toàn khác với những gì chúng tôi nghĩ trước kia.
Rõ ràng là hiện giờ Tiểu Văn đang ở vào thế cưỡi lên lưng hổ.
Kế hoạch ban đầu là tôi giả làm bố đứa trẻ, như thế bố mẹ Tiểu Văn trở về, mọi người gặp mặt, Tiểu Văn sẽ lạnh lùng cho bố mẹ biết, mình sống rất tốt, có gia đình, có sự nghiệp, có tình yêu, còn có cả kết tinh của tình yêu, không cần bố mẹ lo lắng.
Nhưng giờ đây tin bố mẹ cô ấy chuẩn bị tái hôn đã hoàn toàn phá hỏng kế hoạch ban đầu, họ tái hôn là sự hận thù của Tiểu Văn với họ cũng tiêu tan, thêm vào đó là nỗi nhớ thương tích lũy sau nhiều năm xa cách bùng phát, cả gia đình đoàn tụ, gương vỡ lại lành, hòa hảo như xưa thì tất nhiên chuyện đứa trẻ trong bụng không phải chỉ cần Tiểu Văn quyết lầ xong nữa. Chuyện hôn nhân, chuyện sinh con của Tiểu Văn bố mẹ cô ấy chắc chắn sẽ hỏi tới.
Thực ra nếu không có sự xuất hiện của nhân vật “tôi”, sau khi bố mẹ cô ấy công bố chuẩn bị tái hôn, Tiểu Văn hoàn toàn có thể đưa đứa con ra nước ngoài cùng bố mẹ mình, đây là chuyện tất lẽ dĩ ngẫu phải thế, nhưng bố mẹ cô ấy lại không nhắc đến chuyện tái hôn trong email, nhất quyết đòi gặp mặt cho cô ấy niềm vui bất ngờ, lần này thì vui rồi, Tiểu Văn không đi được nữa rồi, vì tôi còn sờ sờ đây, tôi càng không thể cùng gia đình ba người họ ra nước ngoài. Vậy Tiểu Văn ở lại trong nước, còn tôi với tư cách là bố đứa trẻ tất nhiên phải chịu trách nhiệm. Trách nhiệm đó chính là điều mà hôm nay Tiểu Văn đưa ra trong sự bất lực – kết hôn.
Sau khi phân tích rõ ràng toàn bộ nhân quả xong, tôi và Tiểu Văn lại im lặng.
Trong bóng tối, Tiểu Văn đột nhiên quay sang đặt cánh tay lên ngực tôi.
“Ôm em đi.”
Sau một giây ngạc nhiên, tôi giơ tay ra ôm chặt Tiểu Văn vào lòng. Tôi biết Tiểu Văn chỉ cần một vòng tay, lòng cô ấy đang rối bời, cảm thấy có lỗi với tôi.
Cái ôm này không liên quan đến tình cảm.
“Bảo, hay là… chúng ta kết hôn đi.” Tiểu Văn gối đầu trong lòng tôi, đột nhiên khẽ nói, hơi thở nhẹ nhàng ve vuốt cổ tôi, “Chúng ta kết hôn giả…”
Đây là một câu chuyện rất dài và phức tạp, muốn nói rõ nguyên do cuộc hôn nhân hợp đồng của tôi bây giờ thì buộc phải kể về Mạt Mạt trước, mà nhắc đến Mạt Mạt thì nhất thiết phải kể rõ từng mối quan hệ giữa tôi và cô ấy. Vì thế câu chuyện này phải bắt đầu kể từ mối tình đầu của tôi và Mạt Mạt cho tới bây giờ dù tôi rất không muốn.
Hễ nhắc đến mối tình đầu, rất tự nhiên tôi nhớ lại rất nhiều cảnh tượng và chi tiết, điều đó cũng làm tôi không ít lần chìm vào suy tư, sau đó kể đến đoạn mấy năm qua không có tin tức gì, kể đến cuộc trùng phùng ngỡ là trùng hợp, kể đến tất cả mọi chuyện xảy ra từ cuộc gặp gỡ đó cho đến bây giờ.
Trong quá trình tôi kể, Tiểu Văn luôn gối đầu trong lòng tôi, không xen lời, không nói một câu, chỉ im lặng lắng nghe, hơi thở đều đặn đến độ tôi tưởng cô ấy đã ngủ rồi.
“Vì vậy em hiểu chưa? Anh không thể diễn kịch kết hôn giả với em vì anh đã có một cuộc hôn nhân giả để giúp người khác rồi.” Kể xong tất cả mọi chuyện, tôi thở dài.
Tiểu Văn nằm trong lòng tôi không nói gì.
“Tiểu Văn?” Tôi hơi điều chỉnh tư thế một chút để có thể cúi xuống nhìn cô ấy, tôi tưởng cô ấy ngủ rồi.
Trong bóng tối, tôi nhìn thấy đôi mắt Tiểu Văn ngời sáng nhìn mình.
Nhưng Tiểu Văn lại không biết ý gối sang chỗ khác mà ngược lại còn áp sát đầu vào chặt hơn, ngẩng lên nhìn tôi: “Bảo, hôm qua anh khóc có phải là vì cô Mạt Mạt đó không?”
Tôi không nói gì.
“Vậy lúc nãy ăn cơm, anh rể mà cô bé tên Yến Tử mà lão Phó đưa tới cũng là anh, đúng không?” Tiểu Văn lại hỏi, giọng nói rất nhẹ.
Lúc này vô thanh thắng hữu thanh, tôi im lặng nhìn Tiểu Văn, coi như ngầm thừa nhận.
Tiểu Văn khẽ thở ra, cuối cùng cũng chịu di chuyển cái đầu.
Tôi thầm lấy làm sung sướng, nói thực chứ cánh tay tôi tê dại rồi, nó giữ ở tư thế này lâu quá rồi, nó cần tự do.
Điều làm tôi kinh ngạc, thậm chí cứng đờ cả người là Tiểu Văn không hề rời khỏi vòng tay của tôi mà là vươn người lên, áp môi vào má tôi.
Thật đấy, đó không phải là hôn, tuyệt đối không phải là hôn, cô ấy chỉ áp môi và mũi lên má tôi sau đó nhẹ nhàng, chầm chậm dụi dụi một chút. Sau đó Tiểu Văn lùi lại, chậm rãi nằm sang bên cạnh.
Cơ thể tôi vẫn đang cứng đờ, động tác của Tiểu Văn không phải là hôn mà còn hơn cả hôn, rất kì lạ, rất diệu kì, làm cho máu tôi sôi lên sùng sục.
“Hì hì, bố của con em là chồng người khác, thật là thú vị.” Tiểu Văn nằm cạnh tôi, khẽ cười.
Tôi không hiểu rõ ý cô ấy, không dám tùy tiện mở miệng.
Tôi không nói gì, cô ấy cũng không nói gì, trong bóng tối hai chúng tôi cùng nằm ngửa, mở mắt im lặng.
Một lúc lâu sau, Tiểu Văn khẽ nói như thì thầm vào tai tôi:
“Bảo, anh yêu Mạt Mạt, đúng không?”
Tư duy của tôi chết đứng, trong khoảnh khắc, câu hỏi của Tiểu Văn hoàn toàn cưỡng bức bộ não của tôi. Trong đầu tôi ngập tràn câu nói đó, chúng bay qua bay lại, lộn lên lộn xuống, thay đổi kiểu chữ.
Tôi yêu Mạt Mạt ư?
Nói thực trước kia hình như tôi hoàn toàn không nghĩ đến chuyện đó, nhiều nhất chỉ cảm thấy mình thích cô ấy, hơn nữa còn xen kẽ cảm giác có lỗi với mối tình đầu, nhưng thích và yêu là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, lưu luyến quá khứ và yêu lại càng là hai chuyện khác nhau. Vậy tôi nguyện đối xử như vậy với Mạt Mạt có phải vì tôi yêu cô ấy thật không? Yêu bao nhiêu? Nửa cân hay một cân? Liệu có phải là loại tình yêu nếu có thêm thời hạn thì sẽ là tình yêu vạn năm?
Hơn nữa, chữ yêu đẹp đẽ cao quý này đã bị quá nhiều người, và cả cuộc sống cũng như lòng người thời nay làm hoen ố rồi, chỉ có thể nghe thấy những câu như anh yêu em, em yêu anh này trong phim Hàn hoặc những bộ phim truyền hình kém chất lượng của nước nhà mà thôi, trong cuộc sống của tôi, của bạn bè tôi gần như không ai nhắc đến chữ này, cho dù có nhắc đến thì cũng chỉ là để đùa vui.
Chúng tôi thường hay hỏi là: “Ấy? Ông với cô nàng là chơi thật hả? Thật hả?” Hỏi như thế đã là tương đương với hỏi có yêu không rồi, nhưng những câu hỏi như có yêu không từ thốt ra thoải mái tùy tiện như đánh trung tiện đến giờ đã thành chán chẳng buồn nói rồi.
Yêu không cần nói mà chỉ cần làm thôi.
Chuyện làm không đơn giản chỉ là lên giường mà còn bao gồm rất nhiều hành động khác. Thế giới bây giờ là vậy, nói yêu không phải là yêu, dùng hành động chứng minh mới là yêu.
Nếu nói như vậy thì tôi yêu Mạt Mạt ư? Ý tôi là tôi chơi thật sao?
Có hơi giống, nếu không sao tôi lại hết lần này đến lần khác chịu đựng tất cả những việc Mạt Mạt làm với mình?
Thấy tôi im lặng rất lâu, Tiểu Văn nằm cạnh huých nhẹ tôi hai cái.
“Này, có phải không?”
Tôi tiếp tục im lặng, may mà trong bóng tối Tiểu Văn không nhìn thấy vẻ khó xử của tôi.
“Tối đó anh khóc là em biết ngay vì một cô gái, hơn nữa anh yêu cô ấy.” Tiểu Văn khẽ thở, không để ý đến tôi, cứ tự mình độc thoại, “Chúng ta đều không còn trẻ con nữa, đều có không chỉ một cuộc tình, anh hiểu, em cũng hiểu, không yêu sẽ không đau khổ, đúng không?”
Giọng nói nhẹ như vậy nhưng lại đập mạnh vào lòng tôi.
“Bảo, vậy anh đối với em thì sao? Anh cảm thấy có phải cũng là yêu không?” Đột nhiên Tiểu Văn hỏi như vậy, hơn nữa còn hỏi rất dứt khoát, rất thẳng thắn, thậm chí gi