cả ba người vào lòng, đầu tựa vào vai bố Tiểu Văn.
Trong lúc khóc lóc cảm động đất trời, vai bố Tiểu Văn nghiêng đi, đẩy đầu tôi ra, mắt rưng rưng chằm chằm nhìn tôi: “Cậu là ai vậy? Làm gì thế?”
Trong phút chốc tôi xấu hổ muốn chết, toàn thân như có kim chích, nhớ đến một bài hát tên là Không có chỗ dung thân.
Thời điểm thử thách diễn xuất của tôi đến rồi, tôi thả lỏng hai tay, cố gắng phớt lờ sự chỉ chỏ của những người xung quanh, không ôm thì thôi. Tôi đứng bên cạnh, vẫn phối hợp bày ra một gương mặt kích động vì trùng phùng sau nhiều năm xa cách.
“Lớn thật rồi, con lớn thật rồi…” Mẹ Tiểu Văn xiết chặt vai Tiểu Văn, đẩy ra một chút để ngắm cho kĩ, nụ cười rạng rỡ trên gương mặt, vừa nói vừa liên tục ôm chặt Tiểu Văn.
Lúc trước Tiểu Văn nói cô ấy sẽ không khóc nhưng lúc này “Người kết thúc” [1] cũng sẽ cản động rớt nước mắt, Tiểu Văn khóc dữ nhất, nãy giờ chưa dừng lại.
1 Nhân vật chính trong bộ phim cùng tên của Mỹ, có một nửa là người máy.
Khó khăn lắm mới đợi được tâm trạng của gia đình ba người này bình tĩnh lại, tôi tươi cười bước lên, một người hiền hậu như tôi bèn kịp thời đưa khăn giấy ra. Mẹ Tiểu Văn ngạc nhiên nhận khăn giấy, vừa lau nước mắt vừa nhìn Tiểu Văn nói: “Văn à, cậu ta là…”
Tiểu Văn cũng đang lau nước mắt, cô ấy nhìn tôi một cái rồi khẽ giới thiệu: “Đây là Lại Bảo, bạn trai của con.”
“Lại Bảo á?” Bố mẹ Tiểu Văn đồng thanh kêu lên, nhìn tôi rồi quay sang nhìn nhau, rồi lại nhìn tôi.
Tôi bước lên mỉm cười cực kì lịch sự nhã nhặn, cuối cùng những lời hỏi thăm và màn tự giới thiệu đã chuẩn bị mấy ngày nay cũng được lên sàn diễn: “Cháu chào cô chú, cô chú đi đường chắc vất vả lắm. Cháu là Lại Bảo, Lại là Bảo trong Lại Từ – một trong những chuyên gia về sale nổi tiếng nhất thế giới, Bảo là Lại trong thành ngữ thư phòng tứ bảo…” (bút, mực, giấy, nghiên).
Bố mẹ Tiểu Văn ngớ người ta nhìn tôi chằm chằm như nhìn bệnh nhân tâm thần.
Tôi phát điên mất, bạn phải biết rằng màn tự giới thiệu này tôi nghĩ lâu lắm mới ra đấy! Tôi thấy nó vô cùng hoàn mỹ! Vì bố mẹ Tiểu Văn ở nước ngoài lâu năm, dùng tên phiên âm của chuyên gia về bán hàng nổi tiếng thế giới chắc chắn sẽ thấy quen thuộc, hai người lại là người Trung Quốc chính tông, cho nên khi giới thiệu tên Bảo giải thích bằng thành ngữ “thư phòng tứ bảo” hết sức truyền thống tao nhã của dân tộc, đông tây kết hợp như thế vừa thể hiện được sự học rộng tao nhã, lại không mất vẻ trang trọng, đúng là hình mẫu của các màn tự giới thiệu…
Không ngờ lại bị cái mồm lừa của tôi nói thành tiếng ngựa!
Tiểu Văn cũng ngớ ra nhưng lập tức hiểu ra sự việc, tuy mắt vẫn còn ướt nhưng không nhịn được phì cười.
Bố mẹ Tiểu Văn cũng vỡ lẽ, đều bật cười. Vừa cười vừa nhìn ngắm đánh giá tôi, nhất là mẹ cô ấy, ánh mắt như tia X-quang và tia hồng ngoại ấy, nhìn đến mức tôi chỉ muốn che đi ba điểm quan trọng trên người.
“Ha ha, Lại Bảo.” Mẹ Tiểu Văn cười, gật đầu nhìn tôi, “Đúng là một cái tên rất Trung Quốc.”
Đây… khen hay chửi ta?
Bố mẹ Tiểu Văn kẹp hai bên cô ấy, tôi đi theo sau kéo hai va li hành lý, cùng ra khỏi sân bay tới bãi đỗ xe. Trên xe, Tiểu Văn bị bố mẹ kéo xuống ghế sau, tôi cố gắng lái thật vững, không nhìn gương chiếu hậu, không nhiều lời, thể hiện sự chín chắn của một người đàn ông.
Gia đình ba người phía sau vừa lên xe liền ngượng ngùng, im lặng, bố mẹ Tiểu Văn mỗi người kéo một tay cô ấy, ánh mắt đầy xúc động không thốt được lên lời.
Im lặng một lúc lâu, mẹ Tiểu Văn mới e dè hỏi một câu: “Văn, con còn hận mẹ và bố con không?”
Tiểu Văn không nói gì.
Mẹ Tiểu Văn bắt đầu ai oán tự độc thoại, nước mắt lại ứa ra, giọng nói bình tĩnh và bất lực, nói hết ra những nỗi niềm thương nhớ, ân hận, đau khổ mấy năm qua.
Trong thời gian đó bố Tiểu Văn im lặng, chỉ thỉnh thoảng gật đầu phụ họa, đúng là phối hợp rất ăn ý.
Mọi người đã nghe một vở tương thanh[1] bi kịch bao giờ chưa? Ghế sau xe tôi đang biểu diễn đây này, nghe đến nỗi lòng tôi cũng thấy đau xót.
1Tương thanh: một hình thức tấu hài của Trung Quốc, diễn viên có hai người.
Sau một hồi kể lể tự trách, mẹ Tiểu Văn bắt đầu hỏi thăm cuộc sống của Tiểu Văn mấy năm qua, Tiểu Văn bắt đầu kể lại theo những tình tiết chúng tôi đã bàn bạc từ trước bằng giọng điệu bình thản.
Bố mẹ cô ấy im lặng lắng nghe, chuyện mấy năm đầu cô ấy chỉ nói qua, chủ yếu kể về quãng thời gian cùng tôi yêu đương, tán dương tôi thành một người đàn ông hoàn hảo, bố Tiểu Văn lúc đầu còn nghi ngờ, về sau gật đầu lia lịa. Dù thái độ của Tiểu Văn khá lạnh nhạt nhưng lần đầu đoàn tụ sau nhiều năm xa cách vẫn khiến bố mẹ cô ấy vui mừng khôn xiết, trong tình hình này tất nhiên không dám có bất kì chất vấn nào với những lời Tiểu Văn nói.
Càng nói thái độ của Tiểu Văn càng hòa hoãn hơn, trên đường về, Tiểu Văn và mẹ cô ấy cứ sụt sùi khóc, dùng hết cả hộp khăn giấy.
“Tiểu Văn, con trốn mẹ và bố con bao nhiêu năm nay, bố mẹ rất đau lòng.” Mẹ Tiểu Văn vuốt tóc Tiểu Văn, vừa cười vừa khóc, “Hôm nay cuối cùng cả nhà ta cũng được đoàn tụ, trong lòng mẹ rất…”
Vừa nghe thấy thế, ánh mắt Tiểu Văn liền trở nên lạnh lùng: “Cả nhà đoàn tụ? Sao còn là cả nhà nữa?” Dứt lời liền đặt tay lên vai tôi, “Bây giờ con sống với Bảo, chúng con sống rất tốt, lần này bố mẹ quay về, con có thể gặp bố mẹ là cũng muốn cho bố mẹ biết con sống rất tốt, bố mẹ không cần phải lo lắng.”
Tôi im lặng lái xe, không dám hó hé nửa lời.
Bố mẹ Tiểu Văn cùng sững ra sau đó nhìn nhau cùng mỉm cười. Tôi liếc nhanh qua gương chiếu hậu, nhìn thấy cảnh ấy lòng lấy làm lạ, Tiểu Văn đã nói thế sao họ còn cười được?
Mẹ Tiểu Văn tươi cười cầm tay cô ấy: “Văn à, lần này con đồng ý gặp bố mẹ, mẹ và bố con liền lập tức sắp xếp thời gian về nước ngay chính là vì có một tin muốn cho con biết.”
Trong xe trở nên im lặng, thấp thoáng có thể nghe thấy tiếng gió thổi từ những chiếc xe lướt nhanh hai bên.
Tiểu Văn nghi hoặc nhìn bố mẹ chờ đợi.
Mẹ cô ấy tươi cười nhìn bố cô ấy, đưa tay cho bố cô ấy, bố cô ấy cũng cười, nhẹ nhàng nắm lấy tay mẹ cô ấy rồi cùng đặt tay lên tay cô ấy.
“Văn, bố mẹ biết lúc đầu bố mẹ li hôn làm con tổn thương rất lớn, chuyện này không trách con được, có trách thì trách bố mẹ, lúc đầu bố mẹ quá coi trọng sự nghiệp, ai cũng có lý tưởng của mình, không ai chịu nhường ai,” Mẹ Tiểu Văn cười híp mắt nói, mu bàn tay dịu dàng vuốt má Tiểu Văn, “Bao nhiêu năm trôi qua, lí tưởng cũng không còn hừng hực như hồi đó nữa, hơn nữa lúc đầu bố và mẹ chia tay cũng không phải vì chuyện tình cảm, mấy năm qua, bố mẹ vẫn luôn có một mình…”
Vừa lái xe tôi vừa nghe ra chút manh mối, tim bỗng nhiên đập thình thịch.
“Lần này bố mẹ về là muốn cho con biết, bố mẹ chuẩn bị tái hôn.” Mẹ Tiểu Văn tươi cười, “Được không con?”
Tiểu Văn hết sức sững sờ, tôi đoán lúc này trong lòng cô ấy đang đơ dại, cảm giác này giống như nghe tin một người vô cùng thân thiết qua đời rồi đột nhiên lại nghe tin người đó sống lại, nhất thời không thấy vui mừng, chỉ hoàn toàn chấn động.
Bố mẹ Tiểu Văn cùng im lặng, chỉ ngồi đó nhìn Tiểu Văn tươi cười, họ đều biết tin này có ý nghĩa như thế nào với Tiểu Văn.
Một lúc sau Tiểu Văn thở dài rồi òa khóc, giống như một đứa trẻ bị bố mẹ bỏ rơi rồi lại được tìm về.
Mẹ cô ấy cũng khóc, bố cô ấy rưng rưng nước mắt, ghế sau lại là cảnh tượng khóc lóc nức nở.
Khóc một lúc Tiểu Văn mới ngừng lại được, cô ấy ôm cổ bố mẹ, xúc động hôn lên má họ, hôn hết bên phải đến bên trái, bên trái đến bên phải…
Được rồi, tôi thừa nhận mình rất cảm động, giống như Tiểu Văn từng nói cô ấy cảm thấy mình chẳng có gì cả, còn bây giờ đột nhiên cô ấy lại có tất cả.
Niềm vui bất ngờ này làm không khí trong xe trở nên vui vẻ nhưng kịch vẫn phải tiếp diễn, Tiểu Văn đã nói không muốn cho bố mẹ cô ấy biết đứa trẻ trong bụng không có bố.
Tôi lái xe, bảo Tiểu Văn gọi cho Thịt Chó hỏi xem đặt tiệc ở đâu, khách sạn của bố mẹ cô ấy ở chỗ nào. Tiểu Văn đang hết sức vui sướng, gọi điện cho Thịt Chó giọng vui vẻ, phấn khởi đến mức làm cho Thịt Chó ở đầu dây bên kia còn nghi ngờ hỏi lại “Em là Tiểu Văn thật sao?”
Mẹ Tiểu Văn ngồi ghế sau nói họ đã đặt khách sạn trước rồi, còn nhìn Tiểu Văn cười: “Hai bác sợ Văn vừa nhìn thấy hai bác liền quay đầu bỏ đi, lúc đó tìm khách sạn thì phiền lắm, hơn nữa nhỡ Văn không chịu gặp hai bác thì hai bác biết làm thế nào? Ha ha ha…”
Tiểu Văn vừa cười vừa gối đầu lên vai mẹ, trong ánh mắt ngập tràn niềm vui và sự xúc động.
Tôi hỏi ý kiến bố mẹ Tiểu Văn về tiệc chào đón, tôi biết ý nói nếu hai bác mệt thì để ngày mai cũng được. Nhưng làm hòa được với con gái khiến tâm trạng bố mẹ Tiểu Văn cũng rất sung sướng, liền lập tức đồng ý.
Trong phòng khách sạn, mẹ Tiểu Văn vì đi đường vất vả nên đã vào phòng trong tắm rửa thay đồ, tôi và Tiểu Văn cùng bố cô ấy ngồi trên ghế sofa ngoài phòng khách, khí chất của bố cô ấy quá tuyệt, chỉ cần ngồi đó đã thấy phong độ ngời ngời.
May mà có Tiểu Văn ngồi cạnh, nếu không dù bố cô ấy luôn tươi cười nhìn tôi, tôi cũng thấy vô cùng bất an. Bố Tiểu Văn không ngừng dò hỏi một loạt thông tin lý lịch như tuổi tác, trình độ học vấn, đơn vị công tác, hoàn cảnh gia đình…, tôi trả lời thật giả lẫn lộn để qua cửa.
“Cậu quen Tiểu Văn bao lâu rồi?” Bố Tiểu Văn cười hiền từ.
Tiểu Văn tranh trả lời: “Không phải bố hỏi rồi sao, hơn một năm.”
Bố Tiểu Văn ra hiệu bằng ánh mắt, “Tiểu Văn, bố đang nói chuyện với Lại Bảo, con vào với mẹ đi.”
Lòng tôi thắt lại, thầm gào lên trong lòng: Không được đi! Không được đi!
“Vâng.” Tiểu Văn hơi do dự rồi đứng dậy, đưa tay vuốt gáy tôi, vừa vuốt vừa dứt tóc tôi.
Tôi biết cô ấy đang ngầm bảo tôi tỉnh táo cảnh giác một chút, nhưng cô ấy bảo “vâng” đã là đẩy tôi vào miệng hổ rồi.
Tiểu Văn vào phòng với mẹ, bố cô ấy nhìn tôi, điều chỉnh tư thế một chút rồi hỏi: “Lại Bảo, cháu quen Tiểu Văn bao lâu rồi?”
Tôi không hiểu sao chú ấy cứ bám chặt lấy câu hỏi này vậy ta?
Tôi vội cười: “Thưa chú, bọn cháu quen nhau hơn một năm rồi.”
“Hả, một năm và bao lâu?” Bố Tiểu Văn gật đầu, hỏi tiếp.
Tôi không hiểu ý chú lắm nhưng vẫn cố ra vẻ bình tĩnh: “Dạ? Ha ha, khoảng một năm rưỡi ạ.”
“Một năm sáu tháng à?” Bố Tiểu Văn nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Vâng, khoảng thế ạ, một năm và năm, sáu tháng gì đó.” Tôi tránh ánh mắt chú ấy, vừa cười vừa xoa tay.
Bố Tiểu Văn cũng cười, rút ra một bao thuốc lá trong túi áo, đưa cho tôi một điếu: “Lại Bảo, đừng căng thẳng, chú tin cháu cũng biết một số chuyện, nên chỉ muốn biết mấy năm qua Tiểu Văn sống thế nào thôi, cứ nói chuyện thoải mái với chú.”
Thuốc lá đúng là cứu mạng tôi! Tôi đang muốn hút thuốc để bình tĩnh lại đây! Wow, lại còn là thuốc ba số nữa chứ!
“Vâng ạ!” Tôi kính cẩn nhận điếu thuốc rồi lại lóng ngóng rút bật lửa ra đốt thuốc cho chú ấy rồi mới châm thuốc của mình, tôi hít sâu một hơi, cố làm mình bình tĩnh lại.