ời gian gấp rút, mọi việc quá gấp, tiếng nước chảy trong nhà vệ sinh đã dừng lại, tôi đành vội ra khỏi phòng ngủ, chạy ra phòng khách ngồi lên sofa giả bộ đọc tạp chí.
Dù sao cũng không thể để Mạt Mạt nhận ra thái độ cuống quýt của tôi được.
Cửa nhà vệ sinh mở ra, mái tóc dài của Mạt Mạt ướt đẫm được thả xuống, trên người quấn một chiếc khăn tắm màu lam nhạt, đôi bờ vai và đôi chân trần trắng nõn khiến tôi nhìn và khó thở, tay chân bải hoải.
Khi Mạt Mạt ra khỏi nhà vệ sinh liền ngó xung quanh, rõ là đang tìm tôi, thấy tôi ngồi trên sofa trong phòng khách, gương mặt đỏ hồng thoáng mỉm cười, ôm đống quần áo vừa thay ra loạng choạng chạy vào phòng ngủ. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.77F1.XTGEM.COM (77F1.XTGEM.COM)
Điều đó làm tôi ngớ người, em hỏi anh làm gì á? Không lên giường chẳng lẽ chơi trò mát xa của người mù chắc?
Thấy tôi đờ ra Mạt Mạt khẽ cau mày, liếc xéo tôi một cái ra hiệu, sau đó dịu dàng nhẹ nhàng, mờ ám nói: “Đi tắm.”
Cổ vũ! Một sự cổ vũ lớn lao! Mẹ ơi, con có được nàng rồi!
Tôi mỉm cười ý bảo “Đợi chút” rồi bắn vào nhà vệ sinh như một tia chớp, từ cửa phòng ngủ đến nhà vệ sinh dài khoảng ba mét, khi đến cửa nhà vệ sinh tôi đã cởi hết quần áo, với tốc độ này mà tham gia diễn tập phòng cháy chữa cháy toàn quốc, đảm bảo sẽ đứng thứ nhất.
Dòng nước ấm xối lên người, tôi sung sướng chìm đắm trong sự ve vuốt của nước. Từ dầu gội đầu, dầu tắm, tôi dùng tất! Nhất định phải thơm nức mũi, nếu không làm sao mà xứng với mối tình đầu sẽ triệt để hoàn thiện tối nay được?
Hai phút sau tôi tắt nước, lau người, miệng ngân nga một điệu nhạc quấn khăn tắm đi ra.
Cửa phòng ngủ kín mít, chiếc khăn tắm vừa rồi Mạt Mạt quấn nằm ở cửa! Khắp nơi đều là mùi hương quyến rũ của sữa tắm, tôi bình tĩnh cố giấu vẻ dâm tà trên mặt, bước lại gần nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ ra.
Trong phòng ngủ là ánh đèn mờ ảo, hương nước hoa mờ ám, còn trên giường chẳng có cái gì cả!
Hả? Mạt Mạt đâu?
Tôi chậm rãi bước vào, mặt đầy trông đợi, miệng dịu dàng gọi tên cô ấy như gọi thú cưng, đồng thời đề phòng bốn phía xung quanh, sợ Mạt Mạt nghịch ngợm nhảy ra từ góc nào cưỡi lên lưng tôi…
Không tìm thấy. Trong tủ quần áo, dưới gầm giường, trong chăn, sau rèm cửa sổ, trong ngăn kéo tủ đầu giường… tôi tìm hết rồi, không thấy!
Hay là cô ấy ở phòng làm việc hay phòng khách? Lẽ nào là nhà bếp? Hi hi, nghịch quá! Không ngờ lại chọn một nơi độc đáo như vậy!
… Đáng tiếc là sau khi tìm khắp cả nhà trong sự hy vọng lớn lao và ngọn lửa thiêu đốt toàn thân, tôi vẫn không thấy Mạt Mạt.
Sao cô ấy lại đi? Đã cùng nhau luyện bộ kiếm pháp đầu mày cuối mắt mà nói đi là đi luôn, chiêu này độc quá! Chẳng lẽ cô ấy tắm tỉnh rượu rồi? Nhưng rõ ràng khi ra khỏi nhà vệ sinh cô ấy vẫn còn đi loạng choạng cơ mà!
Vấn đề quan trọng là Mạt Mạt uống nhiều rượu như thế, say như thế, cô ấy có thể đi đâu? Cô ấy chạy ra ngoài như vậy rất nguy hiểm! Đêm tối muộn thế này, không biết thằng khốn nào lại được lợi đây, hơn nữa còn không phải lợi bình thường, có khi đối phương là ai, trông thế nào cũng không biết ấy chứ.
…Tôi vừa nghĩ những chuyện đó vừa vội vàng mặc quần áo đi giày, cuống quýt chạy ra ngoài đuổi theo. Tôi chỉ tắm trong thời gian rất ngắn, theo lí thì không lãng phí quá nhiều thời gian, Thiên Bồng nguyên soái phù hộ, Mạt Mạt chưa đi xa!
Tôi ra khỏi thang máy, vừa chạy ra cổng khu vừa nhìn xung quanh, gặp anh bảo vệ tôi vội hỏi, anh bảo vệ cho biết có thấy một cô gái ra khỏi cổng được một lúc rồi.
Shit! Cô ấy cuống cái nỗi gì! Tôi rút di động ta điên cuồng bấm số.
Bên đó đổ chuông hai tiếng rồi nghe máy.
“Em đang ở đâu?” Tôi gào lên, không hoàn toàn là vì bị cho leo cây mà vì lo lắng nhiều hơn.
Mạt Mạt im lặng một lúc rồi khẽ nói: “Bảo, em xin lỗi, em không thể, anh… anh đừng ép em…”
“Shit! Anh ép em á? Anh đã bao giờ ép em chưa? Đây đâu phải lần đầu em ở nhà anh, em không đồng ý chúng ta ai ngủ người nấy!” Tôi cầm di động đứng ở cổng khu gào lên, thu hút ánh mắt của mấy người đi qua, “Em về ngay cho anh! Em điên rồi à! Em muốn đi đâu?”
“Không, không phải, nhưng thực sự không được, Bảo, anh không hiểu đâu…” Mạt Mạt lại như đang khóc, tôi đoán chắc cô nàng này vẫn chưa tỉnh rượu!
“Anh không cần hiểu! Em về đây mau lên! Em say như thế, không biết rất nguy hiểm sao!” Lần này tôi cuống thật, vịt đã luộc chín còn mọc cánh bay mất, không tìm lại được, thế là sao!
“Không, Bảo, em không say, bây giờ em rất tỉnh, rất tỉnh.” Giọng Mạt Mạt trầm thấp, sụt sịt một tiếng rõ to, “Anh không cần lo cho em, lúc nào đến chỗ Tiểu Hy em sẽ báo cho anh.”
Tôi đang định nói thì bên kia lại nhanh chóng ngắt lời: “Bảo, xin lỗi anh, em sẽ giải thích với anh, thật sự xin lỗi, em thực sự…”
Rõ ràng là Mạt Mạt còn chưa nói hết đã nhấn nút ngắt cuộc gọi.
Tôi cầm điện thoại sững sờ giây lát rồi lại gọi lại, bên kia tắt nguồn rồi. Chuyện này tóm lại là sao?
Tôi thở dài, không còn cách nào khác, tôi quay vào nhà, vừa vặn nhìn thấy nụ cười cổ quái của anh bảo vệ: “Hê hê, bị cho leo cây hả? Tôi còn thấy lạ, người đẹp nhà ai mà đi vội thế…”
Anh ta còn chưa nói xong đã bị ánh mắt sắp cắn người của tôi bịt miệng.
Tôi lượn hai vòng quanh nhà, đóng gói bất cứ thứ gì của con gái từ quần áo, đồ trang sức, đồ trang điểm, thậm chí một chiếc dây buộc tóc mà Mạt Mạt, Tiểu Khiết, Tiểu Hy, cũng có thể là Yến Tử để lại vào một túi cất đi. Sắp phải đón Tiểu Văn đến rồi, dù nói thế nào, tôi cũng không muốn để lại một hình tượng “tay xách nách mang”. Dù thời gian vừa rồi quả thực nhà tôi chả khác gì trại tập trung của dân tị nạn, nhưng chẳng có một niềm vui thực tế nào, vì thế mà bị hiểu nhầm thì thật không đáng.
Sắp xếp mọi thứ ổn thỏa xong, cục lửa lúc nãy bị nhén lên vẫn chưa tắt, cô nàng Mạt Mạt này đúng là hại chết người mà! Không nói nữa, bật máy tính mở file ra, hôm nay lâm hạnh em nào đây?… Em này đi!
Đúng lúc này chiếc di động đặt trên bàn máy tính đột ngột réo ầm lên. Có tin nhắn. Tôi mở ra đọc, là Mạt Mạt.
“Bảo, em đến rồi, anh không cần lo lắng.”
Đến rồi thật chứ? Đến rồi thì tốt, tôi thật sự lo sáng mai cảnh sát đến tìm tôi hỏi chuyện đây. Không đợi tôi trả lời, tiếng chuông lại vang lên, thế là không thèm bận tâm đến cái máy tính, tôi tiếp tục nhấn nút đọc, nghe tiếng kêu nũng nịu trong loa phát ra.
“Bảo, em hy vọng anh có thể hiểu em, em không phải không tin anh, em chỉ sợ thôi. Em không biết mình có thể thực sự đối diện với anh được không. Chắc chắn anh rất giận em đúng không?”
Trong máy tính đang kêu hự hự.
“Có lẽ em say thật, em gần như đã quyết tâm rồi, nhưng em vẫn chạy trốn, vì em không biết làm vậy là đang làm tổn thương chính mình hay làm tổn thương anh, Bảo, em không thể làm anh tổn thương.”
Trong máy tính đang rên rỉ kêu.
“Em từng nghĩ đến chuyện nói tất cả với anh, Bảo, anh dùng một cuộc hôn nhân giúp em, em biết điều đó có ý nghĩa gì, em cũng biết… anh thích em, đúng không? Nhưng Bảo ạ, anh thích em trước kia hay là em bây giờ? Anh sẽ nói đều thích phải không? Nhưng anh chẳng hiểu gì về em bây giờ cả.”
Trong máy tính giờ đang gào lên.
“Em chỉ có thể nói, dù thế nào chúng ta kết hôn cũng chỉ là đóng kịch, thật đấy, hơn nữa sẽ kết thúc rất nhanh, em sẽ không tiếp tục ảnh hưởng đến cuộc sống của anh nữa, chắc chắn đấy! Có lẽ khi chúng ta li hôn, em sẽ nói cho anh nghe tất cả, nhưng bây giờ không được, em không biết nếu anh không giúp em, em sẽ làm thế nào.”
Trong máy tính đang kêu khóc.
“Bảo, đừng giận em, nói thực bây giờ em thấy hơi hối hận, nhưng em không thể về chỗ anh, em không thể đối diện với anh được, nhưng em nghĩ em bằng lòng, khi tất cả kết thúc, em sẽ trao mình cho anh, em sẽ báo đáp anh bằng chính mình.”
Trong máy tính đang rú lên.
“Bảo, ngày mai em sẽ gọi điện cho anh, chúng ta đi đăng kí được không? Anh sẽ không vì chuyện tối nay mà từ chối em đúng không? Em xin anh, hãy để em cầm được giấy đăng kí kết hôn đã, thực sự không được em sẽ đi tìm anh, nếu không em sẽ chỉ gặp lại anh vào ngày chúng ta li hôn, lúc đó em sẽ ở bên anh, không trốn chạy nữa, em sẽ nói hết cho anh nghe, cũng sẽ trao hết cho anh, được không anh?”
Tôi đạp mạnh vào cái CPU. Đầu tôi sắp nổ tung rồi.
“Bảo, xin lỗi anh, thật sự xin lỗi anh, em muốn yên tĩnh một chút, ngày mai em sẽ gọi cho anh.”
…
Không còn tin nhắn nào được gửi đến nữa, loa máy tính cũng im lặng. Màn hình đen ngòm.
Tôi không gọi cho Mạt Mạt, tôi biết cô ấy nói muốn yên tĩnh một chút thì chắc chắn sẽ tắt máy. Đọc lại từng tin nhắn lần nữa, lòng tôi rất bức bối.
Nói thực, nếu khi đọc tin nhắn bên tai bật bài Ngày đó của Dương Khôn có lẽ tôi sẽ bật khóc, nhưng đọc những dòng tin nhắn buồn thương như vậy mà lại nghe tiếng rên rỉ trong phim AV (adult video) thì đúng là khiến toàn thân tôi hết sức khó xử!
Tôi đứng dậy, đằng nào cũng hơi say, tôi lấy bia trong tủ lạnh ra, một hơi là một lon, mở tiếp! Uống tiếp! Tôi biết không uống say thì tôi không thể nào ngủ được.
Tôi lại bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, mơ mơ màng màng mở mắt ra, hôm qua uống nhiều quá, thái dương của tôi giật lên từng hồi một cách hết sức quy luật như nhạc Jazz.
Tôi cầm điện thoại lên a lô một tiếng, giọng nói lành lạnh của Tiểu Văn vọng tới: “Anh vẫn chưa dậy à?”
Hỏi thăm nghe ấm lòng quá, cảm giác như chúng tôi là người yêu đã rất quen thuộc của nhau, tôi vật vã nghiêng người, đè điện thoại xuống dưới, mơ mơ hồ hồ trêu: “Có chuyện à? Mẹ nó?”
Đầu bên kia im lặng, tiếp đó Tiểu Văn nói: “Anh lại đùa em rồi…” Xem ra cô nàng này vẫn chưa quen.
“Có chuyện gì thế?” Tôi nghiêm túc hỏi.
“Hôm nay anh đến đón em à?” Nghe giọng Tiểu Văn như vừa thở phào nhẹ nhõm, vẫn dịu dàng như thế, “Tối nay em đi hát ở “Thông Thiên”, anh đến được không? Sau đó cùng về nhà em lấy đồ.”
Thông Thiên? À, tôi biết rồi, tuy tôi chưa đến nhiều nhưng cũng biết vì mỗi lần lão Đường thất tình đều đến đó uống rượu, có một lần trong một tuần đi tám lần.
“Được.” Tôi đồng ý.
Tiểu Văn ngập ngừng mãi không cúp máy, cứ ậm ừ mất một lúc, cuối cùng mới hỏi: “Vậy… phòng em anh đã chuẩn bị chưa ạ?”
Ha ha! Tôi biết cô nàng này đang lo lắng chuyện gì mà. “Sắp xếp xong rồi! Khóa cửa thay cho em một chiếc khóa đồng nặng hơn bốn cân, có chòi canh, có lan can, xung quanh còn có hàng rào điện, quanh cửa chôn đầy địa lôi, còn mượn hai con chó Ngao Tây Tạng của anh Nhục em canh cửa nữa, em yên tâm chưa.”
Tiểu Văn bật cười: “Em không có ý đó, tóm lại là cảm ơn anh, Lại Bảo.”
Bên đó vừa cúp máy, tôi liền vứt điện thoại sang một bên ngủ tiếp, không ngủ được cũng không muốn dậy, tối qua uống rượu, lại bực mình, cả người tôi từ trong ra ngoài đều khó chịu chết đi đư