với Nghê Tiểu Uyển nên tất nhiên là tôi về nhà, cũng là một đêm tương đối yên tĩnh trong mấy ngày qua.
Trong nhà vẫn hoang vắng không một bóng người. Cao Lộ Khiết bây giờ không có một chút tin tức gì như một tiểu yêu tinh xuất hiện trong giấc mơ của tôi. Tôi đang sung sướng vì không có ai làm phiền, ngôi nhà cuối cùng cũng đón được thời khắc thái bình ngắn ngủi thì tôi phát hiện ra một việc rất khó chịu. Tiểu Khiết từng về nhà thay quần áo, phòng ngủ bừa bãi vô cùng, con bé này ăn mỳ mà không thèm rửa bát, bát đũa còn vứt trong chậu, hơn nữa… còn là hai cái bát! Là Mạt Mạt và Tiểu Khiết cùng về? Hay là… ai khác? Nghĩ đến đó tôi lại bắt đầu sôi máu! Làm cái trò gì vậy, coi nhà tôi là ký túc xá thật chắc!
Tôi đặt mấy hộp đồ ăn mua bên ngoài trên đường về lên bàn uống nước, thịt xào hành, thịt bò ướp hồi hương nướng. gà Cung Bảo, lại lấy lon bia trong tủ lạnh ra, tôi định bụng sẽ hâm nóng lại một đêm độc thân tự do yên tĩnh.
Di động đột nhiên réo ầm ĩ. Màn hình hiển thị người gọi đến làm tôi rất ngạc nhiên, không ngờ lại là Mạt Mạt.
Vừa nhấc máy Mạt Mạt đã hỏi một câu với giọng điệu rất khó chịu: “Nghe nói anh có bạn gái rồi?”
“Gì cơ?”
“Sao? Muốn giấu em à?” Mạt Mạt cười khẩy, “Em có thể nói với anh một cách rất có trách nhiệm rằng, em đây rất giận, hậu quả rất nghiêm trọng!”
“Em nghe ai nói vậy?” Rõ ràng là có người tiết lộ bí mật.
“Chắc anh không muốn em biết gì phải không?” Mạt Mạt tiếp tục châm biếm chế giễu ở đầu dây bên kia: “Anh muốn giấu em hả? Còn lâu mới giấu được nhé! Em cho anh biết Lại Bảo! Tốt nhất là anh cẩn thận đấy, đừng để em tóm được bằng chứng!”
Tôi điên tiết: “Này Mạt Mạt, anh có cần giấu em không? Kể cả anh có kết hôn sinh con thì cũng không cần phải giấu em, em là gì của anh? Anh là gì của em? Chuyện tình cảm riêng tư của anh còn cần em cho phép sao?” Truyện được biên tập và post tại website: WWW.77F1.XTGEM.COM (77F1.XTGEM.COM)
Đầu bên kia điện thoại im lặng một giây láy rồi giọng nói cố ra vẻ cứng rắn của Mạt Mạt lại vọng tới: “Được! Anh nói đúng bây giờ anh không phải là gì của em cả, nhưng em đã cân nhắc sau này anh sẽ là gì của em rồi! Cho nên bây giờ anh phải chú ý cho em!”
Tôi nghiến răng ken két: “Em cân nhắc á? Bây giờ anh đã phải chú ý á? Shit! Đến lúc em cân nhắc xong, cảm thấy không được thì anh đi tìm ai hả? Sao em vô lí thế!”
Mạt Mạt cười nhạt: “Hứ! Anh đã thấy cô gái nào có lí chưa?”
Tôi bức bối quá, quả thật tôi chưa từng thấy ai như thế.
“Tốt nhất là anh ngoan ngoãn một chút, đừng để em biết anh có chuyện gì đấy!” Mạt Mạt đã vô lý lại còn được đà lấn tới, quyết không buông tha.
Tôi hơi sững lại rồi khẽ khàng thăm dò: “Này Mạt Mạt, những lời vừa rồi… là em đang bày tỏ tình cảm với anh à?”
“Mặc kệ em!” Tôi không thể ngờ là Mạt Mạt lại trả lời như thế.
“Em đừng có mà bắt nạt người khác quá đáng nhé, anh nói cho em biết, anh đâu có bán mình cho em, anh không thể quản em thì em dựa vào cái gì mà đòi quản anh? Em tưởng chúng ta vẫn đang còn yêu nhau sao?” Đây rõ ràng là một điều khoản vô lý ầm ầm, một điều ước không công bằng, tôi phải tranh giành dân chủ và nhân quyền!
Đầu bên kia điện thoại bỗng im lặng, chỉ có thể nghe thấy hơi thở bắt đầu dần trở nên gấp gáp của Mạt Mạt, cuối cùng cô ấy mới cất tiếng: “Bảo, nếu bây giờ em nói muốn ở bên anh, anh có từ chối em không?”
Tôi sững sờ!
Nhưng Mạt Mạt vẫn chưa dừng lại ở đó, giọng nói của cô ấy càng lúc càng nhẹ, càng lúc càng thêm dịu dàng: “Bảo, nếu bây giờ em nói với anh rằng… em… em yêu anh, anh có trả lời em là… anh cũng yêu em không?”
Tim tôi bắt đầu đập điên cuồng. Hóa ra là thật! Giống hệt như những gì tôi mơ tưởng! Mạt Mạt, cô ấy vẫn còn yêu tôi! Cũng như khi tôi nhìn thấy cô ấy mới phát hiện tôi cũng còn yêu cô ấy! Mối tình đầu như thế nào mà có thể vẫn như xưa sau nhiều năm chia cách? Bạn nói khi chúng ta yêu lần đầu hoàn toàn không hiểu gì về sinh lí cũng đúng, bạn nói khi yêu lần đầu hoàn toàn không biết cách tránh thai cũng được, nhưng tôi không tin câu khi yêu lần đầu người ta không hiểu tình yêu! Không phải ngay trước mặt tôi đó sao?
Bỗng hàng trăm cảm xúc suy nghĩ đan xen trong tôi. Đối diện với tình yêu đã mất đi quá lâu ngày, hơi thở của tôi không thể khống chế được cũng trở nên gấp gáp, tuy tôi đã từng nghĩ như vậy từ lâu, dù Mạt Mạt có xảy ra chuyện gì, giấu tôi chuyện gì, nhưng cô ấy có thể ở nhà tôi, có thể không chút khách sáo với tôi như vậy, những điều đó dường như đã là một loại tín hiệu rằng cô ấy tin tưởng tôi, thậm chí ở một mức độ nào đó là dựa dẫm vào tôi! Bây giờ, cô ấy ở đầu bên kia chắc chắn rất chơi vơi, cô ấy đang đợi phản ứng của tôi, đáp án của tôi. Và đáp án của tôi chắc chắn là khẳng định.
Bao nhiêu năm qua, tuy tôi cũng từng có vài mối tình không chín chắn, nhưng Khổng Tử và chúa Jesus đều đã từng nói, mối tình đầu rất đẹp. Chỉ có Mạt Mạt là luôn được khắc sâu, luôn nảy mầm, bám rễ, đơm hoa kết quả, cây lá um tùm… trong lòng tôi.
“Mạt Mạt, anh… ha ha, không có chuẩn bị gì về tâm lí” Tôi kẽ cười, vì quá căng thẳng nên hơi ấp úng, “Nhưng nhưng nhưng em phải biết là, mấy năm qua anh chưa từng quên em, có thể gặp lại em anh thực sự rất vui. Nếu em hỏi anh, anh… anh… anh còn yêu em không, tất nhiên là anh còn yêu rồi, cũng giống như em cũng yêu anh vậy đó!”
Nói ra rồi! Cuối cùng tôi cũng nói được ra rồi! Lòng tôi thế là đã vén mây đen thấy được mặt trời!
“Thế nghĩa là dù lúc nào, nếu em nói muốn ở bên anh, anh cũng đều đồng ý đúng không?” Giọng nói ngọt ngào từ ống nghe vọng ra, trong vẻ yếu mềm có chút tinh nghịch, trong vẻ nũng nịu có chút đáng yêu.
“Ừ!” Tôi thừa nhận không chút ngập ngừng.
Sau hai giây im lặng.
“Ha ha!”
Giọng nói của Mạt Mạt bỗng đột ngột rố lên, hoàn toàn không còn chút dịu dàng nào, cô ấy cười man rợ như ma nữ tóc trắng: “Thế là xong rồi! Nếu lúc nào em nói muốn ở bên anh, anh cũng đồng ý, thì bây giờ anh không được thay lòng đổi dạ, đi tìm cô gái khác! Nếu không nhỡ sau này một ngày nào đó em tỏ tình với anh, anh lại phải chia tay với người ta,, làm người ta tổn thương, tội gì!”
… Đúng là một tiếng sét giữa trời quang, trái tim vừa rồi còn rực lửa tình yêu, tươi sáng rạng ngời của tôi trong chớp mắt đã bị di nát dưới gót chân một cách tàn khốc.
“Hi hi, Bảo, mấy câu anh vừa nói em đã ghi âm lại rồi! Anh ngoan ngoãn cho em! Anh đã tỏ tình với em rồi, nếu thay lòng thì anh không phải đồ lăng nhăng thì là đồ cầm thú!”
Bà nó, tôi lại lần nữa thành đồ chơi người lớn của Mạt Mạt rồi!
“Này em bẫy anh hả!” Tôi vẫn còn rất mưu trí, sau khi ngớ người ra một phút liền gào vào điện thoại: “Anh nói cho em biết! Tất cả chỉ là ảo giác, em không dọa được anh đâu!”
Gào xong tôi nghe thấy tiếng tút tút ở đầu kia điện thoại.
Điên quá! Nếu có thể thò miệng qua điện thoại, tôi nhất định sẽ giở chiêu tuyệt học của Michael Tyson[1] cắn một phát đứt lìa tai Mạt Mạt!
[1] Vận động viên quyền anh người Mỹ. Năm 2007, trong trận đấu với Evander Holyfield, Tyson đã cắn vào tai Holyfield.
Vốn là một đêm yên tĩnh hiếm có, tôi đang vui thì lại bị cú điện thoại của Mạt Mạt phá hoại đến nỗi không khác gì hiện trường tai nạn giao thông.
Chán quá tôi mới gọi điện cho lão Đường, tưởng tượng cảnh cậu ta và Tiểu Uyển cùng ăn cơm là tôi thấy hụt hẫng, bây giờ tôi chẳng có lấy một cô bạn nào thế mà phải tác thành cho tên súc sinh đó.
Quả nhiên họ vẫn đang ăn cơm, không có tiếng ồn áo, loáng thoáng còn có thể nghe thấy tiếng đàn piano, xem ra lão Đường chơi bài cũ, đầu tiên là lãng mạn, tiến triển tiếp, sao đó là nhớ về những chuyện đau khổ để có được sự đồng cảm, giành trái tim người đẹp.
“Lão Đường, vẫn đang ăn à? Tiến triển thế nào?” Tôi choc.
Giọng nói của lão Đường bắt đầu trầm xuống, thở dài: “Là cậu à, vẫn là chuyện đó à? Tôi đã nói cả nghìn lần rồi, không được! Phiền cậu chuyển lời cho Mỹ Na, tôi không thể ở bên một cô gái không có lòng yêu thương được, chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng được!”
Tôi ngớ người: “Cậu uống phải rượu giả à?”
Bên kia lão Đường tiếp tục ông nói gà bà nói vịt với tôi: “Đúng đúng, tôi biết cô ấy đã đợi tôi ba năm, tôi không muốn làm tổn thương cô ấy. Cậu cũng biết đấy, cô Lệ Quyên lần trước chờ đợi tôi suốt năm năm không phải cũng bị tôi khuyên đi lấy người khác sao? Cậu nói với Mỹ Na, chúng tôi thực sự không hợp nhau, tôi luôn rất nghiêm túc và thận trọng với chuyện tình cảm”.
Ai là Mỹ Na? Ai là Lệ Quyên?
“Cậu biết đấy, chuyện này không thể miễn cưỡng được.” Qua điện thoại, tôi nghe thấy tiếng lão Đường đột nhiên rất xa xăm, “Xin lỗi em nhé Tiểu Uyển, sắp xong rồi, haizz, em ăn đi…”
“Lão Đường, cậu bị động kinh gián đoạn à? Lại còn chơi trò diễn xuất với tớ nữa?” Tôi hơi bực rồi đấy.
Lão Đường hoàn toàn không tiếp chiêu của tôi, tiếp tục tự biên tự diễn: “Được rồi, đừng nói nữa Tiểu Biết (ba ba), tôi biết Mỹ Na rất đẹp,nhưng cậu hiểu tôi mà, với bạn gái tôi không coi trọng ngoại hình, tôi chỉ coi trọng nội tâm của họ thôi! Thế nhé, bảo với Mỹ Na tôi chúc phúc cho cô ấy, tôi đang ăn cơm với bạn, tôi cúp trước đây!”
“Shit…” Tôi còn chưa nói xong thì đầu bên kia đã cúp máy.
Có câu thơ thế này: Có người đã chết, hắn thì vẫn sống; Có người còn sống còn hắn thì đáng chết!
Không còn nghi ngờ gì nữa, cái thằng lão Đường đó đang muốn biểu diễn trước mặt Tiểu Uyển, thấy tôi gọi đến liền không buồn kiêng nể, cái gì mà Mỹ Na, Lệ Quyên, ba năm, năm năm, thế mà cậu ta cũng nói ra được! Mẹ nó đúng là… mà khoan lúc nãy cậu ta gọi mình là cái gì ấy nhỉ? Tiểu Biết á? Cậu ta chết chắc rồi! Chết chắc rồi!
Giết chết lão Đường! Giết chết lão Đường! Tôi đang đấm lấy đấm để vào thành ghế sofa để xả tức thì ngoài cửa đột nhiên có tiếng động!
Cửa mở ra, có tiếng bước chân, tiếp đó là giọng nói của một cô gái: “A! Anh ấy về rồi, đang ở nhà đây này!”
Là Cao Lộ Khiết! Cái tên Hán gian bán… tôi này.
Tôi đang định nổi điên thì chợt nghe thấy một giọng nữ khác: “Có người à? Thế có sao không?” Một giọng nói hoàn toàn xa lạ! Ai vậy nhỉ?
“Không sao đâu, vào đi, cứ tự nhiên như ở nhà nhé!” Giọng nói đầy mãn nguyện của Cao Lộ Khiết vang lên.
Tôi ngồi nghe trên sofa, bóp bẹp dí lon bia trong tay, tự nhiên như ở nhà á?… Tại sao, tại sao lại ép tôi giết người!
Tiếng thay dép ồn ào vang lên, hai bóng người xuất hiện trong tầm mắt tôi, Tiểu Khiết và một cô bé cũng tầm tuổi như cô nhóc, trang điểm rất kì quái, tóc bông xù như bị điện giật, xoăn tít thò lò, trên tai đeo rất nhiều đồ trang sức như đang muốn tra tấn vành tai mình ấy, váy thì không chịu mặc tử tế, bên trong lại mặc cả quần, quần cũng không chịu mặc tử tế, bên ngoài còn đi tất dài.
“Anh Lại Bảo! Anh về thật đấy à!” Tiểu Khiết có vẻ vô cùng quen thuộc với tôi, hớn hở kéo cô bé kia lại gần, nhìn đống đồ trên bàn: “Này, lúc em ở nhà thì ăn mì tôm, lúc em không ở nhà thì ăn uống thịnh soạn vậy sao? Anh quá đáng thế!”
Tôi không nói gì, chỉ sầm mặt nhìn hai cô bé chằm chằm, lòng nghĩ nên giết thế nào đây, dùng dao xiên? Hay dùng dây thừng xiết? Dùng bình rượu đập? Hay là trói cả hai đứa vào phòng bí mật sau đó ngày ngày giày vò cho tới chết?