t với Tiểu Uyển đấy nhá!” Lão Đường vỗ ngực, cái cẳng còn lại khoác vai tôi, “Bảo gia lẹ lên! Tình báo, biết bao nhiêu nói bấy nhiêu!”
Đúng là không còn gì để nói với cậu ta nữa: “Tớ và cô ấy cũng chỉ mới quen, nhưng tớ được biết cô ấy nuôi chó, rất thích mấy con thú nhỏ.” Những điều cần nói với lão Đường tôi đều nói hết, cứ coi như là ủng hộ vùng bị thiên tai vậy. Tôi kể vụ nói dối về con chó bệnh hư cấu của tôi cho lão Đường nghe. Tất nhiên là tôi đã khôn ngoan lược bỏ câu chuyện của “Đường Đường” và “Đôn Đôn”…
Đồng tử lão Đường mở to, vẻ mặt như vừa tìm ra châu Mỹ, không nghe tôi nói hết đã rút điện thoại ra, tách tách bấm số: “A lô! Anh Thịt! Em muốn nuôi chó! Em muốn nuôi chó! Em không điên! Em muốn nuôi chó thật đấy!” Cậu ta trông như sắp ngoạm cái điện thoại đến nơi, “Không có ý gì, chỉ muốn nuôi chó thôi! Không phải chó cái! Anh tưởng em định làm gì! Chó con! Dễ thương một tí! Đúng! Thật không? Cảm ơn cảm ơn! Anh đúng là bố Chó của em!”
Lão Đường cảm ơn cảm tạ xong tôi giật lấy điện thoại, nói với Thịt Chó đã tìm thấy Tiểu Văn, Thịt Chó liền nhảy dựng lên, tôi vội xoa dịu vài câu, bảo cậu ta tôi và lão Đường sẽ đến công ty lão Phó bây giờ, bếu cậu ta có thời gian thì cũng đến.
Cúp máy xong, lão Đường bám đít tôi hỏi có phải chuyện của Tiểu Văn, tôi bực không thèm trả lời, cậu ta còn đang yêu từ cái nhìn đầu tiên với nữ đồng nghiệp mới, còn tôi đã sắp thành bố dự bị rồi đây.
Tôi và lão Đường ra khỏi phòng họp thì vừa hay Nghê Tiểu Uyển từ đầu kia hành lang ôm công văn đi đến, từ xa thấy tôi liền mỉm cười, lão Đường đang bắng nhắng bên cạnh tôi liền lập tức ra vẻ chín chắn ngẩng cao đầu ưỡn ngực bước, thấy Nghê Tiểu Uyển lại gần liền gật đầu cười rất ga lăng. Đồng thời một tay đấm vào lưng tôi mấy cú, rít khẽ qua kẽ răng: “Giới thiệu tớ đi, giới thiệu tớ đi!”
Trên thế giới này có ba loại người, đàn ông, đàn bà và thằng khốn, ở đây bây giờ đều đủ cả.
“Chào em Tiểu Uyển,” Tôi nghiêng người giơ tay về phía lão Đường, “Đây là lão Đường bạn anh, cậu ta cũng tới đây làm việc, sau này đều là đồng nghiệp cả.”
“Chào anh. Em là Nghê Tiểu Uyển.” Nghê Tiểu Uyển giơ tay ra.
“Chào em, Đường Đôn.” Lão Đường nắm chặt tay Nghê Tiểu Uyển, mặt tươi cười như trong phim Tết.
“Đường… Đôn á?” Nghê Tiểu Uyển tròn mắt, đột nhiên quay đầu sang nhìn tôi, “Lại Bảo, anh ấy tên là…”
Tôi chỉ có thể cười nói: “Ha ha, có lúc chuyện trùng hợp đến khó tin nhỉ.”
Nghê Tiểu Uyển cũng cười: “Đường Đôn, cái tên dễ thương ghê, anh có biết em vốn có một con… thôi không nói nữa, không hay lắm. Đường Đôn, sau này chúng ta là đồng nghiệp, chào mừng anh đến tòa soạn!” Nghê Tiểu Uyển tươi cười nói, “Em còn có việc, hai anh nói chuyện đi, bye.” Dứt lời liền gật đầu chào tôi rồi nhanh nhẹn bước đi.
Lão Đường nghiêng người, chăm chú nhìn theo bóng dáng đã đi xa của Nghê Tiểu Uyển cười nói: “Ôi! Bảo, cậu nhìn cái eo kìa… quyến rũ quá.” Đang tự sướng, lão Đường bỗng trợn mắt quay phắt sang nhìn tôi, “Này Bảo, vừa rồi bà xã tớ muốn nói gì với tớ xong lại thôi thế?”
“Bà xã cậu á?” Tôi sững người rồi lập tức hiểu ra vấn đề, “Não cậu không có vấn đề gì chứ?”
“Chỉ là chuyện sớm muộn thôi!” Lão Đường tự tin cười, “Này cậu nói đi, cô ấy muốn nói gì rồi lại ngại không nói thế.”
Tôi giả bộ ngẩng đầu nhìn trần nhà: “Chuyện đó… lão Đường, đó là một hiểu lầm nho nhỏ, cậu nghe tớ từ từ từ từ kể nhé.”
Khi đến ban văn nghệ, ngực tôi vẫn còn đau âm ỉ, vừa rồi lúc tôi nói ra chuyện con chó đã chết của Nghê Tiểu Uyển tên Đôn Đôn, con chó bị bệnh nhà tôi tên Đường Đường, nắm đấm của cậu ta chỉ khựng lại một giây liền lao vào tôi, cú đó uy lực của phái Đường môn nổi tiếng võ lâm, ra tay vừa chắc vừa chuẩn vừa mạnh, trúng giữa ngực tôi, may mà tôi có cơ ngực.
Tôi chào hỏi với đồng nghiệp trong ban và xin nghỉ phép, lão Đường cũng lịch thiệp chào hỏi từng người trong ban văn nghệ, trông cứ như lãnh đạo xuống thị sát ấy. Tôi biết lão Đường thế này là đã hoàn toàn chìm đắm trong những hoang tưởng về tình yêu ngọt ngào của chính mình rồi, cậu ta thường thích làm thế, mỗi lần thích ai, yêu ai từ cái nhìn đầu tiên liền cảm thấy mình đang yêu! Ngọt ngào lắm, đẹp đẽ lắm, phấn khích lắm… nhưng đối phương có lẽ chả biết gì cả.
Tôi cố sống cố chết lôi được lão Đường rời khỏi tòa soạn, cố hết sức mới đánh tan được ý tưởng đợi Nghê Tiểu Uyển tan ca của cậu ta, chúng tôi bắt taxi phi thẳng đến công ty lão Phó. Công ty lão Phó ở khu Cầu Sắt, theo như những lời hào hùng của cậu ta lúc đầu thì đó chỉ là tổng đà, tương lai cậu ta sẽ mở rộng bang phái, phải mở ra rất nhiều phân đà trên toàn thành phố, thậm chí trên toàn quốc.
Lúc đó, bọn tôi đều gật gù phụ họa, trong lòng ai mà không có tí ước mơ? Chỉ có điều có những người muốn biến ước mơ thành gió để chém mà thôi…
Trong phòng làm việc của lão Phó, tôi kể đầu đuôi việc của Chu Tiểu Văn ra không chút giấu diếm, thậm chí bao gồm cả chiếc dây chuyền trên cổ tôi.
“Có thể là thật không?” Thịt Chó nghi ngờ hỏi.
“Cô ấy muốn tìm một thằng giả làm bố đứa con trong bụng giúp cô ấy giả bộ trước mặt bố mẹ á?” Lão Phó tự nói với mình, “Sao nghe giống tình tiết trong phim thế nhỉ.”
“Nếu thật thì sao?” Thực ra đây mới là điều tôi lo nhất, cũng là điều tôi mâu thuẫn nhất, tôi cảm thấy Tiểu Văn không giống đang nói dối, càng không hy vọng cô ấy nói dối.
Tất cả đều im lặng.
Đột nhiên lão Đường đập bàn: “Nếu thật thì giúp cô ấy đi! Một thằng đàn ông cả đời có mấy lần được dịp làm anh hùng cứu mĩ nhân, đến lúc già muốn chém gió cũng chẳng có gì mà chém!”
Tôi và lão Phó, Thịt Chó nhìn nhau rồi cũng nhìn lão Đường, ba chúng tôi bật cười.
Lão Đường bất giác tạo dáng mấy chiêu thức võ công, cảnh giác lùi lại: “Làm gì thế? Nói cũng không cho người ta nói chắc?”
Những lời lão Đường nói cũng chính là điều mà ba chúng tôi do dự không quyết, thực ra muốn giúp một người rất đơn giản, nhưng xã hội bây giờ có quá nhiều lúc giúp người cũng chính là hại mình, nên giúp người đã trở thành một việc nguy hiểm, đáng ra mọi người nên có mối quan hệ tốt đẹp giúp được thì giúp một tay, nhưng bây giờ lừa đảo nhiều quá, mọi người đều có tâm lý có thể không giúp liền không giúp. Nhưng con người lão Đường được điểm này là tốt nhất, tuy hơi đê tiện, nhưng cũng đê tiện một cách lương thiện, đê tiện một cách rất nghĩa khí.
“Cậu làm đi! Cậu nghĩa khí như thế, việc này cậu làm được đấy!” Lão Phó kê tủ lão Đường.
Lão Đường trợn mắt rồi lập tức bật cười: “Tớ á? Tớ không được, hê hê, chuyện này mà Tiểu Uyển của tớ biết được sẽ ảnh hưởng quá lớn đến tớ, không được!”
“Tiểu Uyển á? Ai thế?” Thịt Chó tò mò.
Lão Đường phấn khởi định mở miệng tôi đã nhanh nhẹn cướp lời: “À, tớ giới thiệu lão Đường đến tòa soạn tớ mới đến làm, Tiểu Uyển là đồng nghiệp mới, lão Đường vừa quen hôm nay.”
Thịt Chó lập tức đáp cái cốc giấy trong tay vào lão Đường.
“Các cậu có ý kiến gì không?” Tôi hỏi lão Phó và Thịt Chó.
Lão Phó trầm tư: “Thế này đi, cậu hẹn cô Chu Tiểu Văn ra nói chuyện, tớ xem xem cô ta nói thật hay giả.”
Thịt Chó đập bàn: “Đúng đấy! Ít nhất cũng bảo cô ấy giải thích hộ tớ! Tớ bị hàm oan! Tớ phải kéo Tiểu Phấn về!”
Dù là có lòng tốt giúp người hay là dung túng tôi làm chuyện ngu ngốc cũng mặc, nếu đã ủng hộ thì chuyến này phải chơi lớn một tí, dù sao thì cũng chẳng có tổn thất gì.
Tôi đang kích động nghĩ thế thì lão Đường chợt nghĩ ra chuyện gì, nhảy xổ vào nắm tay Thịt Chó: “Anh Thịt! Em nghĩ ra rồi! Anh kiếm cho em một con chó bệnh nhé! Hạnh phúc cả đời này của em dựa vào nó hết đấy!”
Thịt Chó sững người rồi sầm mặt hất tay lão Đường ra, nắm tay kêu răng rắc cười nham hiểm: “Ha ha, chó bệnh thì không có, chỉ có người bệnh thôi, được không?”
Chớp mắt một cái, lão Đường đã chạy biến.
Cá nhân tôi cho rằng chuyện này không khó giải quyết, nếu mọi việc đều là thật, vậy thì chúng tôi chỉ cần giúp Chu Tiểu Văn diễn mấy màn kịch, lừa bố mẹ cô ấy là được.
Nếu là giả, Chu Tiểu Văn lừa tôi thì chuyện đó sớm muộn cũng bị vạch trần, hơn nữa tôi không thấy cô ấy có thể lừa tôi cái gì, tôi sẽ bị tổn thất gì.
Nếu Thịt Chó, lão Phó và lão Đường đã nói vậy thì chuyện này có thể tiến thêm một bước, mọi người gặp mặt nói rõ ràng mọi việc.
Ra khỏi công ty lão Phó, trước khi gọi điện cho Chu Tiểu Văn tôi gọi cho Mạt Mạt. Lần này Mạt Mạt nhấc máy nhưng nhất quyết không nói mình đang ở đâu, chỉ bảo tôi chăm sóc cô em gái đang ở nhà tôi.
“Mạt Mạt, em coi nhà anh là nhà nghỉ đấy à? Nói đến là đến, nói đi là đi, bây giờ lại còn cho người khác vào ở nữa!” Tôi không kìm được hét lên trong điện thoại.
Mạt Mạt cũng không nổi giận, nghe giọng còn rất hớn hở, khuyên tôi đừng giận, đàn ông phải rộng lượng… Tôi cần cô dạy tôi làm đàn ông chắc!
“Anh không cần biết, anh nói cho em biết, hôm nay anh sẽ đuổi cái cô Cao Lộ Khiết đó đi!” Tôi tiếp tục gào, cảm thấy mình đúng là bị Mạt Mạt dắt mũi! Tôi phải giải thoát! Tôi muốn tự do! Nhất định phải thực hiện lý tưởng cộng sản!
“Con bé là em gái em thật mà…” Giọng Mạt Mạt ở đầu bên kia trở nên vô cùng dịu dàng.
“Cô ta có là con gái em thì anh cũng phải đuổi cô ta đi! Đó là nhà anh!” Tôi bùng phát, hổ không ra uy cô tưởng tôi là hổ giấy à?
Đầu bên kia im lặng, hình như tôi nghe thấy tiếng Mạt Mạt khẽ thở dài, một lúc sau, giọng Mạt Mạt khẽ khàng vang lên: “Bảo, anh đừng giả ngây, anh thật sự không hiểu ý em sao?”
Bị hỏi thế lòng tôi khẽ run lên, giọng cũng hạ tông: “Em có ý gì cơ?”
“Bây giờ anh là người em tin tưởng nhất, trong thành phố này nếu không gặp anh, em cũng không biết nên làm thế nào…” Giọng Mạt Mạt càng lúc càng trở nên đáng thương.
“Em có chuyện gì vậy?” Tôi lo lắng hỏi, hóa ra Mạt Mạt gặp rắc rối thật!
“Anh đừng hỏi nữa, bây giờ em chỉ hy vọng anh có thể giúp em, cũng giúp cô em gái đó của em…” Tôi như mơ hồ nghe thấy tiếng nức nở trong giọng nói của Mạt Mạt.
Tôi thở dài: “Thôi được rồi, anh biết rồi, nhưng em không được cho người khác vào nhà anh ở nữa! Còn nữa lúc nào em nói cho anh nghe xem đã xảy ra chuyện gì.”
“Ok! Không thành vấn đề! Bảo, anh là người tốt nhất! Cảm ơn anh!” Giọng Mạt Mạt lập tức vui vẻ trở lại, “Em còn có việc, em cúp máy đây! Bye bye!”
Bên kia cúp máy rồi tôi vẫn cầm điện thoại dí sát vào tai, đứng bên đường ngắm người qua người lại, may mà không có người quen, không ai thấy màn biểu diễn ngây dại đờ đẫn của tôi.
Không sai, tôi đoán chắc tôi lại bị chơi rồi!
Lão Phó cùng Thịt Chó đi tìm Tiểu Phấn, muốn giải thích rõ ràng tất nhiên là cho Tiểu Văn trực tiếp giải thích trước mặt Tiểu Phấn rồi.
Lão Đường về nhà thay đồ, biết tối nay sẽ gặp Tiểu Văn, cậu ta liền như pin được nạp điện, nhất quyết đòi ăn mặc sao cho thật bảnh bao mới chịu. Bây giờ mà hỏi cậu ta Nghê Tiểu Uyển là ai chắc mặt cậu ta cũng đần độn ra thôi.
Trên đường về nhà, tôi thầm tuyên thệ không bao giờ mềm lòng với Mạt Mạt nữa!
Khi lên taxi tôi gọi điện cho Tiểu Văn, lại chuyển về tổng đài, tôi đành nhắn tin. Cô ấy nhanh chón