đấy, đưa chìa khóa cho em, để em một mình đến ở nhà anh, không sợ anh làm điều bất chính à?”
“Anh không thể.”
“Ha, anh phải hỏi xem, dựa vào cái gì em bảo anh không thể?” Truyện được biên tập và post tại website: WWW.77F1.XTGEM.COM (77F1.XTGEM.COM)
“Hi hi, vì anh thích chị Mạt.” Cao Lộ Khiết như hiểu tôi lắm, dương dương tự đắc nói tiếp, “Anh thích chị Mạt, em là em gái chị ấy, nên anh không thể làm gì em cả!”
Thấy tôi không nói gì, cô bé liền tự mình buôn tiếp: “Em nói đúng không? Anh không thích chị Mạt thì không thể nào cho chị ấy ở nhà anh thế này, hơn nữa nếu anh không thích chị Mạt, chị Mạt cũng sẽ không yên tâm ở nhà anh như thế này, bây giờ chị ấy cảnh giác với đàn ông dữ lắm!”
Nghe cô bé nói vậy lúc đầu trong lòng tôi thấy mừng rơn, điều này cho thấy Mạt Mạt biết tôi thích cô ấy, biết rõ là tôi thích cô ấy vẫn ở nhà tôi, như vậy phải chăng là, cô ấy đối với tôi… nhưng câu cuối cùng của Cao Lộ Khiết làm tôi thấy mơ hồ.
Thế nào là “Bây giờ chị ấy cảnh giác với đàn ông dữ lắm”? Trước kia thế nào? Đã xảy ra chuyện gì?
“Tiểu Khiết, cho anh hay chị Mạt em làm sao.” Vẻ mặt của tôi trở nên nghiêm túc, đứng ở cửa phòng ngủ không nhúc nhích.
Tiểu Khiết hình như cũng nhận ra mình vừa nói gì, vội vàng xua tay, cười khan nói: “Chẳng làm sao cả, chị Mạt bảo đàn ông toàn đồ đểu, nên mới cảnh giác một chút, hi hi, anh Lại Bảo, không còn việc gì nữa nhỉ? Em muốn đi ngủ.”
Vừa nói Tiểu Khiết vừa đẩy cửa, từ từ đóng lại.
Tôi không còn cái cớ hay lí do nào để dây dưa nữa, cũng biết không hỏi được cái gì. Thế là tôi lùi lại, vươn tay kéo cửa vào trước Cao Lộ Khiết: “Không có gì, em ngủ đi.”
“Cảm ơn anh Lại Bảo!” Lần này Tiểu Khiết trả lời rất rõ ràng, giọng điệu có tí phấn khích vì âm mưu thành công.
Tôi quay lại phòng khách, nhặt chiếc quần lúc nãy vừa vứt lên, rút di động ra gọi cho Mạt Mạt.
Tôi phải hỏi rõ, thế này thật là bắt nạt người quá đáng! Ngang nhiên đưa một cô nhóc về ở chỗ tôi, đoán chắc là tôi không có gan làm bậy à? Anh nói cho em biết! Đừng có tưởng trưởng thôn là cán bộ! Đừng tưởng bánh bao không phải là lương khô! Đừng tưởng anh không phải là súc sinh!
“Xin lỗi, số máy quý khách đang gọi hiện đang bận…”
Bà nó! Muộn thế này rồi còn gọi điện thoại nữa! Hơn nữa còn không về! Tôi cảm thấy mình đã hoàn toàn lên thuyền cướp biển của Mạt Mạt rồi!
Đang điên thì chợt nghe thấy tiếng cười khe khẽ trong phòng ngủ, ấy? Lẽ nào trong phòng ngủ không chỉ có một mình Cao Lộ Khiết? Vừa rồi tôi không để ý?
Thật là lạ, tôi len lén áp sát cửa phòng ngủ, nín thở áp tai lắng nghe.
“Hí hí hí! Thật mà! Em không lừa chị đâu! Anh ấy cởi quần thật đấy! Làm em sợ hết hồn!” Không sai, là tiếng của Cao Lộ Khiết, nhưng chỉ thấy tiếng cô bé, không thấy ai đáp lời, chả lẽ tự nói với mình à?
“Hi hi, vâng! Đúng, đúng! Em nói y như chị bảo, khen anh ấy lên tận mây xanh luôn, đúng là hình tượng người đàn ông tốt có một không hai trên đời… Ừ! Không sai! Sau đó anh ấy ra ngoài… Không! Chẳng động vào em lấy một cái luôn! Chị Mạt, chị thật là cao tay!”…
Quả nhiên là vậy! Cô nhóc này đang gọi điện cho Mạt Mạt! Hơn nữa theo như những gì tôi nghe được cộng với tưởng tượng của tôi… tôi lại bị chơi một vố nữa rồi, cô nhóc Tiểu Khiết này được Mạt Mạt chỉ điểm, hoàn toàn biết điểm yếu của tôi!
“Em biết rồi, chị Mạt, chị yên tâm đi, số điện thoại này của em họ không biết đâu, không tìm được em đâu, chị cũng cẩn thận nhé…”
Những lời Tiểu Khiết nói làm tim tôi đập như trống trận, nội dung cuộc điện thoại này thật là đáng kinh ngạc, cái gì mà “không tìm được em đâu” với “chị cũng cẩn thận nhé”, chả lẽ Mạt Mạt và cô nhóc này có bí mật gì không thể tiết lộ thật? Xã hội đen? Bộ An ninh quốc gia? Cục tình báo Trung ương? CIA? FBI? IBM? BMW…
Đau đầu quá! Mọi việc rối như mớ bòng bong rồi! Chu Tiểu Văn muốn làm gì? Tóm lại chuyện của Mạt Mạt là sao? Cô nhóc Cao Lộ Khiết này lại là yêu ma phương nào…
Tôi chợt tỉnh ra: Thôi thôi, đi ngủ! Ngày mai còn phải đi làm!
Đánh răng rửa mặt xong, tôi vào phòng làm việc nằm lăn ra nệm, thật là dễ chịu, hình như có mùi hương của Tiểu Hy hôm qua còn sót lại… stop! Người ta có chồng rồi!
Ngủ đi, ngủ đi, ngủ đi…
Chết tiệt! Lần nào cũng thế, càng muốn ngủ nhanh càng không ngủ được!
Tôi mơ mơ màng màng đến khi trời sáng, cũng chả biết mình có ngủ được không, cảm giác mình tỉnh suốt đêm, nhưng khi choàng tỉnh dậy ngoài cửa sổ trời đã tờ mờ sáng.
Chắc lại sợ tôi ngủ trần hay lộ hàng gì đó, Cao Lộ Khiết trốn trong phòng ngủ mãi không chịu ra, tôi làm vệ sinh cá nhân, cạo râu thay quần áo, đợi đến giờ đi làm. Tòa soạn không giống các cơ quan khác, không bó hẹp về giờ giấc, một ngày làm việc thường bắt đầu từ buổi chiều. Nên tôi vẫn còn dư thời gian.
Tôi vốn định xuống lầu mua đồ ăn sáng về ăn cùng Cao Lộ Khiết, dù thế nào cũng là em gái gì đó của Mạt Mạt, không thể quá bất lịch sự được. Tôi lại thấy bực rồi, cái nhà này thành khách sạn miễn phí, lại còn cung cấp bữa sáng nữa.
Tôi cầm chìa khóa và di động chuẩn bị xuống lầu thì thấy có tin nhắn đến, không ngờ là của Chu Tiểu Văn nhắn lúc ba giờ sáng.
“Tìm anh, nhận được tin nhắn nhắn lại cho em, em gọi cho anh.”
Tôi cầm di động, ngập ngừng một chút, vừa đi giày vừa nhắn lại: “Chào buổi sáng. Ngủ ngon không?”
Gió nhẹ mưa nhỏ, án binh bất động, để tránh đánh cỏ động rắn.
Tin nhắn vừa được gửi đi, tôi còn chưa kịp đi giày xong thì di động đã réo vang.
“A lô, Lại Bảo.”
Tôi không nói gì, tôi muốn xem xem cô nàng này có âm mưu quỷ kế gì.
“Anh ở đâu? Em có thứ này muốn đưa cho anh.” Giọng nói của Chu Tiểu Văn rất bình tĩnh.
“Anh không muốn gì cả, anh muốn em trả lời mấy câu hỏi.” Tôi cố nén giận, đang yên đang lành bị cô gái này trêu chọc, điều đó thực sự làm tôi rất khó chịu!
“Em biết, gặp rồi em nói cho anh biết.” Chu Tiểu Văn vẫn thản nhiên như không, “Anh đang ở đâu?”
Hình như cô ấy biết tôi muốn hỏi gì, cũng chẳng có gì lạ, chắc chắn cô ấy đã đoán được, cô ấy biết tôi, Thịt Chó và lão Phó đã gặp nhau.
“Anh ở nhà, em đang ở đâu?” Tôi hỏi lại.
“Nhà anh ở đâu? Em đến nhà gặp anh.” Tiểu Văn vẫn không trả lời tôi, vừa không để lộ mình vừa nhất quyết muốn gặp tôi.
Ha ha, tưởng tôi là đồ ngu chắc? Để lộ địa chỉ nhà tôi á? Dù Tiểu Văn có ý đồ gì, để lộ ổ của tôi khác nào tự sát!
“Em đừng đến nhà anh, không tiện đâu, chúng ta cứ đến quán cà phê lần trước đi.” Tôi cảm thấy mình rất sắc bén.
“Không tiện á? Có người phụ nữ khác phải không? Chúng ta đang yêu đương, hứ, đàn ông…” Cô nàng lại khinh bỉ tôi cơ đấy!
“Chu Tiểu Văn, em đang yêu anh, hay là đang yêu đương với bọn anh?” Tôi cao giọng, cố ý nhấn mạnh vào hai chữ “bọn anh”.
Bên đó thở dài: “Được rồi, đừng cãi nhau, em đợi anh ở quán cà phê, bây giờ em đi đây.”
Cúp máy.
Tôi đứng im suy nghĩ, bộ óc đầy thông tuệ đưa ra một quyết định sáng suốt, tôi thay dép lê, bước tới gõ cửa phòng ngủ.
“Nhóc, anh đi đây, em muốn ra ngoài nhớ khóa cửa nhé.”
“Nghe thấy rồi! Anh đi hẹn hò đi!” Bên trong vọng ra câu trả lời lành lạnh của Cao Lộ Khiết, hình như cô nhóc này lại nằm ra giường rồi, ngừng một chút, cô bé bổ sung thêm: “Em sẽ miệng kín như bưng với chị Mạt!”
Hứ, thế mới lạ! Tôi thầm càu nhàu trong lòng rồi đi thay giày và ra khỏi nhà.
Lại còn miệng kín như bưng nữa, tưởng tôi sợ Mạt Mạt biết chắc? Mạt Mạt là gì của tôi? Sao tôi phải sợ cô ấy biết, cô ấy biết thì làm gì được tôi? Dùng cái này uy hiếp tôi á? Tôi độc thân tôi sợ quái gì ai? Tôi gặp con gái là tự do của tôi! Cô nhóc này… sẽ miệng kín như bưng thật chứ?
Khi tôi tới quán cà phê, Chu Tiểu Văn đã đến rồi. Vẫn ngồi ở chỗ lần trước, xoay lưng với cửa ra vào. Tôi đứng ở cửa nhìn lưng cô ấy, muốn gọi điện cho Thịt Chó và lão Phó, gọi họ đến ba người cùng hội thẩm. Nhưng cuối cùng tôi không làm thế, tôi biết tính khí của Thịt Chó, nhỡ to chuyện thì làm thế nào? Hơn nữa, chỉ là một cô gái, cần đến ba thằng đàn ông sốt vó lao đến thẩm vấn hay sao? Thật là buồn cười. Vì vậy tôi quyết định đơn thương độc mã đến nghênh chiến, chỉ là một cô gái thôi mà, tôi không tin đến một cô gái tôi cũng không xử được!
Tôi định thần, cố tạo vẻ u ám nghiêm khắc, tự cho là rất uy nghiêm đáng sợ bước về phía đó, ngồi trước mặt Chu Tiểu Văn.
“Em đến lâu rồi à?” Giọng nói lạnh lùng mang chút giận dữ, tôi chuẩn bị ra uy với Tiểu Văn một chút!
“Ừ,” Tiểu Văn gật đầu, “Anh đứng sau lưng em lâu thế làm gì?”
… ra uy bị bật lại, vừa mới mở đầu tôi đã thua 0 – 1 rồi.
Tôi nhanh chóng bình tĩnh lại, không biết phòng thủ thì tấn công thế nào được: “Chu Tiểu Văn, lần này chúng ta gặp mặt, chắc em biết anh muốn hỏi em điều gì rồi chứ?”
Chu Tiểu Văn đăm đăm nhìn tôi, tôi không nghe thấy tôi nói gì, rồi đột nhiên cô ấy cúi đầu, lôi một chiếc túi nhỏ từ trong chiếc túi xách đeo chéo trên người bày lên bàn, rút từ bên trong ra một chiếc dây chuyền. Hai tay giơ lên đưa ra trước mặt tôi, mặt dây đung đưa phía dưới.
“Làm cho anh đấy, anh thích không?” Trên gương mặt Tiểu Văn lộ ra vẻ đáng yêu rất ít thấy.
Tôi hơi bất ngờ, không ngờ Tiểu Văn làm đồ trang sức cho tôi thật, hơn nữa vào giây phút cô ấy giơ chiếc dây chuyền lên trước mặt tôi, lòng tôi khẽ run lên, trên mặt Tiểu Văn không có nụ cười lạnh nhạt, giả vờ mà vô cùng thuần khiết chân thật, vui vẻ. Dù có trải qua bao nhiêu chuyện thì trong lòng mỗi người cũng đều có mặt chân thật trong sáng, tôi chẳng phải cũng như thế hay sao? Đã quen thấy sự lạnh lùng thờ ơ, lãnh đạm của cuộc đời nhưng vẫn giữ lại một phần thuần khiết chân thật của riêng mình, ví dụ ở nhà tôi sưu tầm rất nhiều phim hoạt hình, tất nhiên hầu hết đều là thể loại 18+…
“Lại Bảo, em hỏi anh đấy, anh thích không?” Tiểu Văn mỉm cười, giơ chiếc dây chuyền lên với vẻ mong chờ.
Hoặc có lẽ kinh nghiệm xã hội của tôi chưa đủ? Hoặc tôi quá đơn giản quá lí tưởng hóa? Tại sao giây phút này, tôi lại cảm thấy Chu Tiểu Văn không hề giống một cô gái có âm mưu quỷ kế gì, ánh mắt cô ấy rất trong sáng, chỉ có vẻ mong đợi, hy vọng tác phẩm thủ công của mình được người khác yêu thích, được người khác khẳng định. Như một đứa trẻ vậy.
“Ừ, thích!” Tôi mỉm cười gật đầu, đưa tay ra cầm.
Chiếc dây chuyền nằm trong tay tôi, rất nhẹ, dây tết màu đen, mặt dây là ba sợi lông vũ làm bằng đồng trắng, nhìn rất đơn giản, vừa phục cổ vừa hiện đại.
“Em… làm à?” Tôi hơi ngạc nhiên.
“Ừ!” Tiểu Văn vui sướng gật đầu rồi đột nhiên đứng dậy, “Để em đeo cho anh.”
Tôi hơi không quen với sự nhiệt tình bất ngờ của Tiểu Văn, đờ người ngồi trên ghế, nhìn Tiểu Văn đứng dậy bước tới, cầm chiếc dây chuyền trên tay, bước ra sau lưng tôi.
Vừa đeo hộ tôi, Tiểu Văn vừa khẽ nói sau lưng tôi: “Lại Bảo, anh nhìn thấy ba chiếc lông vũ đó không? Em đặc biệt làm cho anh đấy, theo truyền thuyết trước khi phượng hoàng, vua của các loài chim bốc cháy, ba chiếc lông đuôi đã đến nhân gian, người có ba chiếc lông này nhất định có thể thực hiện được ba nguyện vọng của mình…”
Tôi hơi nghiêng đầu mỉm cười: “Rất hay, anh thích lắm, cảm ơn em.”