Gia Ưu đang tắm cho một con chó. Cô thấy cặp đôi ấy quá xứng: “Trương Quần là người thông minh, nhanh nhẹn chỉ có điều không chịu thể hiện tính cách của mình, Đàm Áo cũng vậy!”.
“Cậu nói xem, tại sao hai người ấy lại cứ khăng khăng như vậy nhỉ?”.
Đóa như đang nghĩ gì đó bật cười nhìn cô: “Ưu à, tớ thấy trong tình cảm cậu không ngốc chút nào!”.
Gia Ưu đỏ bừng mặt: “Ngay cả cậu cũng nói tớ như thế à”.
“Tớ có gì nói đấy…, cậu chưa bao giờ trải qua cái cảm giác chờ đợi, yêu đơn phương nên không cảm nhận được đâu. Giờ muốn gì được đấy, thật mừng cho cậu”.
Đóa xúc động nói, sau đó quay về chủ đề cũ: “Tớ nghĩ cả hai người ấy đều hiểu rõ rằng tình cảm này chỉ là vô vọng, nhưng muốn họ dừng chắc chắn không thể. Họ không đành lòng, không chịu đâu”.
Gia Ưu thấy xao xuyến trong lòng, đang ngẫm nghĩ thì nghe thấy Đóa nói thêm: “Họ kiên trì như vậy cũng là chung thủy với trái tim mình”.
Bỗng Gia Ưu thấy mình tội lỗi quá: “Vậy tớ định gán ghép họ… thì…”.
“Thôi thì cứ thử xem sao, chưa chắc đã thành đâu”. Đóa nói khẳng định.
Gia Ưu im lặng, nước mắt trào ra. Cô chẳng buồn vun vén gì nữa, thôi thì để mặc sợi dây tơ hồng tới đâu thì tới.
Xây dựng được ê kíp mới cũng có mấy trợ thủ đắc lực, công việc chuẩn bị cho ra tạp chí dần đi vào quỹ đạo. Dù nhiều việc vặt, nhưng vẫn được tiến hành rất quy củ.
Cô mải mê bận rộn vì công việc, cả tuần ít nhất phải có ba buổi chiều đến báo cáo tình hình công việc cho ông Niên.
Đây là lần thứ tư nên cô thả lỏng cơ thể, ngả lưng dựa vào chiếc ghế mềm mại, bên tai văng vẳng giọng nói cuốn hút của bác sĩ Lã. Ông nói chậm rãi, cực hấp dẫn, lôi tuột cô từ thế giới thực tỉnh táo vào trong viễn cảnh mông lung, huyền ảo.
Bác sĩ Lã là người rất chú trọng đến chất lượng cuộc sống. Từ dàn âm thanh Hi-fi đến bộ ấm trà cổ nhìn biết ngay đáng giá cả đống tiền. Dịch vụ khám của ông cũng tỉ mẩn và kỹ càng như những gì ông trau chuốt cho cuộc sống.
Bố trí một gian phòng đầm ầm tràn ngập âm thanh nhẹ nhàng, cốc trà trắng tinh khiết đi kèm thêm món bánh ngọt là những gì ông dành cho bệnh nhân.
Những thứ thoải mái bên ngoài ấy chẳng liên quan gì đến sự giãy giụa trong hồi ức của con người. Kết thúc liệu trình cô nằm ngủ thiếp đi.
Nửa tiếng sau, cô bừng tỉnh dậy, hiện ngay trước mắt là bác sĩ đang cài cổ áo. Cô bật dậy ngạc nhiên hỏi: “Đã xong rồi hả bác sĩ?”.
Bác sĩ Lã gật đầu: “Qua mấy lần cô kể thì tôi đưa ra kết luận thế này”. “Trước hết, cô có một tuổi thơ vui vẻ, không có áp lực, không bị gò bó. Học hành rất thoải mái, chẳng hao tâm tổn sức. Cô toàn dành thời gian cho việc chơi thôi. Hồi ấy cô có rất nhiều bạn, bạn cùng lớp, cùng trường và cả cùng ở khu ở nữa. Cô luôn cầm đầu lũ bạn, tính tình thoải mái. Còn em gái cô thì hoàn toàn ngược lại”. Gia Ưu gật đầu đồng ý.
Bác sĩ Lã nói tiếp: “Hồi thi vào cấp hai cô chỉ thiếu một điểm vào trường trung học cơ sở trọng điểm của thành phố. Chính cô đã cố tình bỏ trống một câu vì không muốn học ở đấy. Cô sợ bị bố mẹ đòi hỏi giống em gái. Nhưng cũng chính từ lúc ấy bố mẹ cô không còn nhắc đến tên cô trước mặt người ngoài nữa, rất ít đưa cô đi chơi cùng. Tuy cô không nói ra nhưng trong lòng thấy ấm ức lắm. Cô không hề thua kém em mình nhưng ba mẹ vẫn cứ thiên vị với em gái, không quan tâm đến cô”.
Gia Ưu nhướn mày kinh ngạc.
“Đừng ngạc nhiên thế. Toàn bộ thông tin này tôi lấy từ cuộc nói chuyện với cô cộng thêm ít suy luận mà thôi. Chúng ta nói tiếp nhé. Cô đã từng có suy nghĩ làm sao thi đạt được điểm cao nhất để ba mẹ thay đổi suy nghĩ về mình, nhưng rồi cân nhắc thiệt hơn cô cho rằng được không bằng mất nên tự điều chỉnh tâm trạng mình. Thời gian này ba mẹ nhờ Thiếu Hàng kèm cô học, không ngờ anh ta lại biết thừa tật ham chơi của cô. Hết mềm mỏng đến cứng rắn cô dọa anh ta phải giữ bí mật cho mình và rồi anh ta nhận lời. Lúc ấy cô cũng bắt đầu có tình cảm với anh ta, nhưng sau rồi cô lại quyết định tránh xa anh ta ra”.
Gia Ưu im lặng trong giây lát: “Đúng là hồi ấy tôi có cảm tình với anh ấy, nhưng cũng chỉ là một chút thôi”.
“Lên cấp ba cô chơi thân nhất với Đàm Áo. Hai người thường xuyên đi với nhau, từ lên lớp, đi thư viện đến ra sân bóng đều đi cùng nhau. Lúc này quan hệ giữa cô và Thiếu Hàng rất sơ sơ, gặp nhau chào hỏi dăm ba câu cho xong. Nguyên nhân là vì hai người ít tiếp xúc với nhau, không có tiếng nói chung; mặt khác anh ta thường xuyên ở bên em gái cô, đã thành đôi thành lứa nên cô không muốn phiền hà”.
“Bác sĩ Lã này, những chuyện này có liên quan đến việc mất trí nhớ của tôi không?”.
Bác sĩ Lã quay người cầm cốc trà uống một ngụm: “Đương nhiên là có chứ. Tôi cần phải hiểu quá khứ của cô thì mới có được những chuẩn đoán chính xác”.
“Vâng”.
Bác sĩ Lã đặt chiếc điện thoại đang có ai gọi đến lên trên bàn. Cô tốt bụng nhắc nhở: “Bác sĩ có điện thoại kìa!”.
“Cứ kệ đi”.
Nhưng vài phút sau trợ lý của ông gọi mạng nội bộ lên, không biết nói gì mà sắc mặt ông thay đổi. Gác điện thoại xong quay sang nói: “Xin lỗi cô, chúng tôi sẽ bố trí hôm khác nói chuyện tiếp. Giờ tôi phải ra ngoài có việc”.
Gia Ưu không lấy làm ngạc nhiên vì nhìn đồng hồ thấy thời gian không còn sớm. Cô ra bãi đỗ xe cùng bác sĩ. Cô thắt dây an toàn xong, xe chuẩn bị lăn bánh thì bác sĩ Lã gọi giật lại và chạy đến nói: “Cô Ưu à, cô cho tôi đi nhờ xe một đoạn được không? Xe của tôi đang đi bảo dưỡng không kịp đi lấy, bây giờ bắt tắc xi khó lắm”.
“Được chứ ạ, mời bác sĩ lên xe”.
Tối nay cô hẹn Thiếu Hàng ăn ở ngoài, vừa hay chỗ ăn đấy lại cùng dãy phố mà bác sĩ Lã có hẹn, cách nhau mười mấy mét thôi.
Bác sĩ Lã xuống xe tại ngay đầu con phố đông đúc. Ông đi nhanh lắm, như là đang có việc cháy nhà chết người gì đấy.
Bỗng dưng trí tò mò trỗi dậy, cô đỗ xe vào lề đường rồi ra khỏi xe. Băng qua dòng người đông đúc, cô thấy bác sĩ Lã đang đứng cạnh một chiếc xe hơi Lavida của Volkswagen màu bạc khá đẹp nói chuyện với hai người, một nam một nữ.
Đằng sau đuôi xe Lavida có một chiếc xe thể thao màu xanh ngọc đắt tiền. Nhìn vào trong xe, người ngồi ở ghế lái là một phự nữ mặc váy đen, đeo kính râm che nửa mặt. Tuy không nhìn rõ được khuôn mặt, nhưng nhìn nghiêng nghiêng đủ thấy đó là một phụ nữ xinh đẹp.
Nhìn khung cảnh, cộng thêm với những lời bàn tán của mọi người đứng xung quanh, cô dễ dàng đoán được câu chuyện. Chiếc xe đi trước dừng đột ngột khiến cho xe đi sau không kịp phanh nên đã húc vào đít. Thực ra không có gì nghiêm trọng.
Về lý mà nói không có gì phải cãi vã cả, hai bên đều sai, mỗi người nhường nhau một tí để công ty bảo hiểm bồi thường là xong. Lạ là, từ lúc xảy ra đến giờ người phụ nữ ngồi trong chiếc xe màu xanh ngọc không chịu ra khỏi xe, cũng không lên tiếng, cửa kính ô tô luôn khép chặt. Mặc kệ cho hai người, một nam một nữ đứng bên ngoài chửi đổng.
Cô đứng lại một lúc, suy xét không biết có nên giúp bác sĩ Lã hay không. Nhưng đây đâu phải là việc khó giải quyết, hai là họ lấy hai chọi một, dù chỉ chửi nhau thôi người phụ nữ trong xe cũng thua chắc chứ đừng nói gì là đánh nhau. Hơn nữa giờ đã xuất hiện anh hùng cứu mỹ nhân rồi, với lại cô chẳng quen biết gì người ta, giờ tự xông vào biết đâu lại bị mang tiếng lắm chuyện.
Nghĩ vậy, cô rời khỏi đám đông đi đến chỗ hẹn Thiếu Hàng.
Ăn được một nửa, đang nói chuyện với Thiếu Hàng, cô liếc nhìn thấy bác sĩ Lã sánh vai cùng người phụ nữ ấy bước vào. Cô ngước lên nhìn.
“Em quen à?” Thiếu Hàng hỏi.
“Không. Em không quen”. Cô cúi đầu nói.
Quan Thiếu Hàng nhìn rồi nói: “Hà Hổ Phách”.
“Hả, anh quen à?”.
“Mấy năm trước cô ấy là người mẫu quảng cáo cho một khu chung cư cao cấp của ông Niên. Hồi ấy anh phụ trách thiết kế nên cũng có dịp gặp nhau vài bận. Sau đó không lâu cô ấy rút chân ra khỏi làng giải trí”.
“Hóa ra là người nổi tiếng, thảo nào trông rất chảnh”.
Ăn xong cô ra toa lét thì gặp hai người ở ngay cửa nhà hàng. Bác sĩ Lã hình như đang tranh luận gì đó với Hà Hổ Phách, sắc mặt hai người hằm hằm khó chịu. Có lẽ bác sĩ Lã muốn giảng hòa nên giơ tay ra kéo cô Phách. Không ngờ cô ấy giơ tay hất phăng ra, không thèm nói câu nào đi ra khỏi nhà hàng.
Bác sĩ Lã mặt xám ngoét đứng chôn chân một chỗ, nghiêng nghiêng đầu vô tình nhìn tháy ánh mắt thăm dò của Gia Ưu. Bác sĩ Lã lúng túng và tảng lờ như không nhìn thấy gì đi thẳng.
“Chào anh”. Thấy bác sĩ Lã lại gần cô cất tiếng chào.
Bác sĩ Lã cười cười: “Vừa rồi vội quá nên chưa kịp nói lời cảm ơn cô”.
“Bác sĩ khách sáo quá, dù gì tôi cũng một công đôi việc mà”.
Nói vài câu không đâu vào đâu, bác sĩ xin phép về trước, còn cô quay lại chỗ ngồi. Thấy Thiếu Hàng nhìn mình như đang nghĩ gì đó liền hỏi: “Anh làm sao thế?”.
Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng cô cảm thấy ánh mắt của anh như có lửa muốn đốt cháy toàn thân mình.
Cô chột dạ, vội cầm dĩa lên chọc một miếng để khỏa lấp sự lúng túng.
Thiếu Hàng thờ ơ nhìn những hành động thiếu tự nhiên của cô, mãi sau anh mới chậm rãi nói: “Em với bác sĩ Lã quen nhau từ bao giờ thế?”.
Quả nhiên đã bị nhìn thấy.
Gia Ưu ngẫm nghĩ: “Em phỏng vấn anh ta thôi… em đang tìm tư liệu viết bài”.
“Em hãy nói thật đi”.
Gia Ưu mím môi: “Em gặp bác sĩ để điều trị tâm lý”.
“Tại sao?”.
“Thôi miên, giúp em hồi phục được trí nhớ, nhớ lại vụ tai nạn ngày ấy”.
Thiếu Hàng nhìn cô chằm chằm, mãi sau anh mới nhếch môi nói: “Quen lâu thế rồi cơ à? Bắt đầu từ bao giờ thế?”.
“Sau khi em đi du lịch về?”.
“Tối hôm Trung thu em muốn hỏi anh việc này đúng không?”.
“Vâng”.
Mặt anh lộ vẻ không vui, giọng nói khó chịu: “Anh bảo em hỏi thì em không chịu hỏi. Lại đi điều tra sau lưng anh là sao?”.
“Em hỏi anh có chịu nói không?”. Cô bật cười chua chát, bỏ toẹt chiếc dĩa xuống bàn nói: “Chẳng đâu vào đâu cả”.
“Như vậy hôm ấy em nói tin anh chẳng qua là muốn qua loa xong chuyện đúng không?”.
Gia Ưu nhìn thẳng vào mắt anh: “Nếu việc này chỉ liên quan tới em hoặc anh thì em sẽ nghe theo anh hết. Những việc anh không muốn em hỏi em cũng sẽ không hỏi, những việc anh không muốn em biết em cũng sẽ không biết. Nhưng liệu có đơn giản như vậy không?”.
“Chuyện này thực chất chỉ là chuyện giữa anh và em thôi mà”.
Lòng cô như có mồi lửa châm lên bùng cháy dữ dội, cô cười nhạt: “Vâng, chúng ta là trời sinh voi trời sinh cỏ, sinh ra từ lỗ nẻ”.
Thiếu Hàng trầm ngâm trong giây lát: “Ba mẹ gây áp lực với em à?”.
“Thưa anh, liệu ba mẹ nào không đau khổ khi con gái yêu quý nhất chết không rõ ràng?” Gia Ưu nói rồi thấy sống mũi mình cay cay: “Ba mẹ gây áp lực với em là chuyện cũ rồi. Anh không chịu nói em cũng đoán được rồi, lẽ nào giờ đây bản thân em cũng không có quyền đi tìm sự thật hay sao?”.
Thiếu Hàng nghĩ ngợi rồi đặt tay lên tay cô, dịu dàng nói: “Anh nói không có ý như vậy. Anh xin lỗi, anh sẽ nói chuyện với ba mẹ”.
“Đi nói sự thật à?” Cô cười khẩy.
Quan Thiếu Hàng sửng sốt: “Sự thật nào hả em?”.
“Em gái em chết như thế nào”, Gia Ưu nhìn chằm chằm vào mặt anh.
Khuôn mặt Thiếu Hàng đờ ra: “Em nói thế là có ý gì? Năm năm trước cô ấy chết vì vụ tai nạn xe hơi. Thế mà còn phải hỏi à?”.