ua sót, nói: "Đừng nghĩ về em như vậy, Chí Hằng. Em chưa bao giờ cho rằng tình cảm là sự lựa chọn".
Hứa Chí Hằng thở dài nói: "Anh thừa nhận, anh ghen nên hơi mù quáng".
Anh vẫn luôn tự tin vào bản thân, từ khi theo đuổi cô, chưa bao giờ anh tỏ ra do dự. Đây là lần đầu tiên anh ghen, nhưng cô không thấy thỏa mãn bởi cảm giác chiến thắng, chỉ ý thức được rằng, quả thực mình đang rất cẩn thận bảo vệ tình yêu này, chỉ sợ nó lại xảy ra biến cố nào đó, bởi nó đâu còn là tình yêu đầu của cô nữa.
Cô khẽ khàng nói: "Đối với người con gái luôn có cảm giác không an toàn thì việc anh ghen tuông như thế này đến thật đúng lúc".
"Anh khiến em có cảm giác không an toàn sao?" Hứa Chí Hằng ngạc nhiên.
"Chí Hằng, em cũng không trách anh. Em đã nghĩ rồi, đó là vấn đề ở em."
"Nếu người đàn ông không biết cách tạo cảm giác an toàn cho bạn gái mình thì vấn đề ở đó quá rõ ràng. Thu Thu, chúng ta đã ở bên nhau rất vui vẻ, nhưng anh thật sự cảm thấy, em thà tự mình giải quyết các vấn đề gặp phải chứ không hy vọng có anh bên em, phải không?"
"Chỉ là em không muốn có thói quen ỷ lại vào anh." Câu nói vừa thốt ra, Diệp Tri Thu mệt mỏi nhắm mắt, lòng thầm nghĩ, cuối cùng cũng đã nói ra rồi.
Điện thoại công ty đổ chuông, anh vừa giữ di động vừa ấn nút nghe, thư ký bảo khách hàng đã tới, anh nói ngằn gọn: "Mời họ ngồi đợi một lát, tôi sẽ qua ngay", rồi anh quay sang nói tiếp với cô: "Thu Thu, chúng mình cần nói chuyện cụ thể".
"Đợi lúc nào gặp nhau thì nói sau. Có khách hàng đợi anh, em cũng phải đến Tuần lễ Thời trang rồi. Thế nhé!". Diệp Tri Thu cúp máy, cô sợ mình sẽ đến bước ủy mị không thể che dấu tâm trạng với anh nữa và cũng không muốn nói chuyện kiểu như vậy.
Bỏ điện thoại xuống, cô thẫn thờ rất lâu, lòng bỗng chùng xuống. Tinh thần xuống dốc như vậy còn mệt mỏi hơn cả lúc đi làm, sau khi thôi việc, cô luôn rất căng thẳng, dường như cái cảm giác mất an toàn không nói nên lời ấy chiếm toàn bộ tâm trí cô. Cô ý thức được, nếu tình trạng này cứ tiếp diễn thì không nói là tình cảm mà cả cuộc sống của cô sẽ khó có thể tiếp tục.
Diệp Tri Thu chỉ muốn nằm xuống nghỉ ngơi, nhưng dù sao cũng đã đến nơi rồi và cũng không có lý do gì để cứ ngồi mãi trong phòng mà mộng mị. Cô cố gắng thuyết phục bản thân, ngồi dậy trang điểm, đeo kính râm rồi đi ra ngoài. Bên ngoài trời nắng to, cũng may là ở gần biển nên không thấy cảm giác oi bức như ở các thành phố sâu trong lục địa.
Khai mạc Tuần lế Thời trang, dòng người đông như trẩy hội. Diệp Tri Thu vào khu triển lãm, cầm cuốn Tạp trí Triển lãm nghiên cứu phân bố của toàn khu, cô không đi tới những nơi bày bán sản phẩm đang nườn nượp khách xem, mà chỉ chú trọng xem những sản phẩm lần đầu tham gia triển lãm. Cô xem xét từng thương hiệu rồi thu thập tư liệu, điền vào biểu mẫu đồng ý làm đại lý cho một số công ty, để lại cho họ phương thức liên lạc, nhưng cô không tìm được thương hiệu sản phẩm nào có điều kiện phù hợp với mình.
Buổi trưa, cô lên tầng ăn, gọi một suất cơm hộp, nghĩ ngơi một lát rồi tiếp tục tham quan khu triển lãm gian hàng. Buổi chiều, khách đã thưa hơn, cô đứng ở một gian hàng nhỏ không bắt mắt, cầm tập thiết kế xem kỹ một lúc, cô thấy hơi ngạc nhiên. Tập mẫu này được thiết kế rất đẹp, hai người mẫu nghiệp dư xinh đẹp, tạo dáng chuyên nghiệp, ánh sáng, in ấn đều rất kỹ lưỡng. Một tập thiết kế mỏng như vậy nhưng mới xem là biết ngay họ đã bỏ số tiền lớn để thuê nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp.
Cô đi lòng vòng rất lâu, đã thấm mệt, giờ bỗng thấy hứng thú, nhìn kỹ từng mẫu quần áo, cô thầm cảm phục, thiết kế nào cũng chuyên nghiệp, lại mang đầy phong cách cá nhân. Nhưng cách bố trí gian hàng thì chật hẹp, sơ sài, tạo nên sự tương phản với sự tinh tế của bản thiết kế. Các thương hiệu mới bao giờ cũng có điểm không ổn định như vậy, ngẫu nhiên có điểm gì đó làm ta kinh ngạc và thán phục, nhưng cũng có điểm khiến ta thất vọng, ở đó tồn tại cả sự mạo hiểm và cơ hội cho người làm đại lý.
Quản lý kinh doanh cần mẫn giới thiệu, xem ra đã làm việc hết trách nhiệm của mình. Diệp Tri Thu chỉ vào hai mẫu trưng bày và nói: "Hai bộ này rất đặc biệt, nhưng phong cách không giống nhau, nếu để cùng nhau thì sẽ hơi khập khiễng".
Người thanh niên ở bên cạnh vốn đã định đi khỏi, nghe vậy liền dừng lại, đứng cạnh cô soi xét, sau đó nói với quản lý kinh doanh: "Đúng, hai ngày nay xem đi xem lại vẫn thấy có gì đó không ổn. Haizzz, lần sau bảo Tiểu Mễ không nên tùy tiện như vậy nữa, toàn thích làm theo ý tưởng của mình thôi".
Anh ta quay sang Diệp Tri Thu, đưa danh thiếp cho cô, hóa ra chính là ông chủ Tưởng Định Bắc của thương hiệu này, dáng người thanh lịch, nho nhã, áng chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, đeo cặp kính không vành, nhìn có vẻ hiền lành. Anh ta nói: "Đánh giá của cô rất chuyên nghiệp, chắc cô làm trong ngành thời trang lâu rồi. Cô nghĩ thế nào về sản phẩm của chúng tôi?".
Diệp Tri Thu trước đó đã in một tập danh thiếp đơn giản mầu trắng. Trên đó ghi địa chỉ liên lạc nhưng cô không ghi tên doanh nghiệp, bởi không có nhà tham gia triển lãm nào lại vui vẻ để đối thủ của mình đến lấy tư liệu, chứ đừng nói tới việc cô đang là kẻ thất nghiệp. Cô dưa cho anh ta một danh thiếp, khách khí nói: "Xem trang phục và tập thiết kế thì đây không phải là thương hiệu cũ, tư duy rất rõ ràng, có điều còn phải xem sau này thao tác như thế nào".
"Sản phẩm mới là như vậy, mọi người đều cảm thấy tuy tốt thật nhưng nhân tố chưa xác định thì rất nhiều. Lần tham gia triển lãm này, chúng tôi cũng muốn thử xem phản ứng trực tiếp của thị trường chứ không kỳ vọng lớn."
Hai người nói chuyện hợp ý, anh chàng Tưởng Định Bắc với trang phục chỉnh tề, đang bộc bạch về sự sáng tạo của mình với sản phẩm mới, ý tưởng nhiều, tư duy thoáng. Diệp Tri Thu chuyện trò một lúc, cảm thấy muốn đầu cơ cho nó.
Sắp đến lúc đóng cửa khu triển lãm, các gian hàng bắt đầu thu dọn, Diệp Tri Thu định chào tạm biệt nhưng anh ta vẫn níu chân; "Tôi không ngờ một khách hàng mà cũng có cách nhìn như vậy, khiến một người từ lúc tốt nghiệp tới giờ chuyên làm về ngành thời trang như tôi phải vã mồ hôi. Cô Diệp, nếu không có vấn đề gì thì cô thu xếp xem có thời gian rảnh để chúng ta gặp nhau một lúc được không? Tôi muốn xin thỉnh giáo cô về vấn đề này".
"Không dám nói là thỉnh giáo đâu, giờ tôi đang có bạn đợi ở khách sạn Ngũ Châu phía đối diện." Cô nhận điện thoại của Tân Địch lúc này đã xem xong Tuần lễ Thời trang ở Hồng Kông và hẹn gặp. Cô nói tiếp với Định Bắc: "Nếu tiện thì chúng ta ngồi uống cà phê bên kia nhé!".