mới sẽ tương đối dễ chịu, còn những khu vực khác thì không thể nói trước được."
Thẩm Gia Hưng cầm bản báo cáo đó và chăm chú xem. Diệp Tri Thu nghĩ đã mở lời rồi thì đành phải tiếp tục vậy, hơn nữa cũng không thể không nhắc đến các vấn đề nhạy cảm: "Phần dưới báo cáo, tôi cũng đưa ra một số dự báo, nếu ước tính theo tình hình lạc quan nhất thì sẽ có khoảng 50% đại lý đồng ý tiếp nhận quy định mới. Như vậy theo tính toán của tôi thì lượng tiền mặt lưu động ở bên ngoài sẽ là con số đó."
Nhắc đến tiền mặt, Thẩm Gia Hưng ngẩng đầu nhìn Diệp Tri Thu, ánh mắt vô cùng sắc xảo, trong chớp mắt hai người đồng thời hiểu được cách nghĩ của đối phương. Cuối cùng cô cũng hiểu, chắc chắn Thẩm Gia Hưng có nhu cầu tiền mặt cực kỳ cấp thiết, nhưng ông ta lại không muốn người khác biết. Rất có thể chính Lưu Ngọc Bình cũng không biết rõ nội tình. Cô tự nhìn rõ đến mức đấy thật ra cũng không phải chuyện hay.
Thẩm Gia Hưng xem lại một lần nữa bản báo cáo trên tay, ông thầm nghĩ đúng là mình đã coi thường cô tổng quản lý kinh doanh trẻ tuổi này rồi, rõ ràng là cô ta đã nhìn thấy mục đích của mình, lại còn ẩn ý nói chỉ dựa vào Hội chợ hàng hè thì không thể thu được lượng tiền mặt như mong muốn.
"Theo suy nghĩ của tôi, trước mắt vẫn cần một chính sách ổn định đối với các đại lý. Trước khi diễn ra Hội chợ hàng thu, chúng ta cần phải tranh thủ xây dựng mạng lưới tiêu thụ toàn diện. Đến lúc đó sẽ chủ động đánh giá, chi một khoản nhất định để ổn định việc tiêu thụ, sản xuất, đồng thời cũng cần xây dựng mối liên hệ giữa đại lý và thương hiệu mật thiết hơn nữa."
Thẩm Gia Hưng suy nghĩ một lát rồi nói: "Để báo cáo lại chỗ tôi, tôi xem xong sẽ quyết định. Hôm nay tôi còn có việc nên phải đi trước".
Ông ta đi rồi, Thẩm Tiểu Na vui mừng nói: "Thu Thu, chị có sức thuyết phục thật đấy, nếu hôm qua chị nói rõ với bố tôi thì mẹ tôi đâu cần phải đem chuyện về nhà cãi nhau với ông ấy".
Diệp Tri Thu và Lưu Ngọc Bình nhìn nhau cười khổ, hai người đều biết mọi việc đâu có dễ dàng như thế. Diệp Tri Thu có cảm giác mình như bị một sợi dây thừng quấn chặt. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, vào Tín Hòa không phải là đã tự mua dây buộc mình rồi hay sao? Coi như mình đã tự chuốc họa vào thân rồi. Rời khỏi công ty với ý nghĩ ấy, thử hỏi cô làm sao có thể vui vẻ được.
Hứa Chí Hằng xuống xe, đi vòng qua đầu xe để mở cửa xe cho cô. Nhìn cô ủ rũ ngồi lên xe, anh lấy ngón tay ấn vào cái trán đang nhíu lại của cô. Ngón tay ấm áp làm cô sực nhớ chuyện tối qua, hai má lại đỏ bừng lên, vẻ xấu hổ ngượng ngùng ấy làm Hứa Chí Hằng cảm động.
Lúc này xe của Thẩm Tiểu Na từ phía sau chạy tới, cô ta cố ý nhấn còi, sau đó lái vụt qua. Diệp Tri Thu vội nắm lấy ngón tay của anh, nói khẽ: "Mau lên xe đi, xe của bà chủ sắp tới rồi".
Hứa Chí Hằng cười rồi lên xe nổ máy. Di động của Diệp Tri Thu đổ chuông, cô cầm lên xem, là số điện thoại của bố, cô vội nghe máy, hỏi bố mẹ đang ở đâu. Sau đó cô nghe thấy tiếng mẹ nói đã đến Dương Châu rồi, hồ Sấu Tây thật đẹp, tuy hơi mưa nhưng không khí rất trong lành, chèo thuyền đi dạo trên hồ thấy rất vui. Sau đó mẹ cô dặn dò: "Con đừng ủ rũ ở nhà nhé, rủ Tiểu Địch ra ngoài chơi, cùng nhau đi xem phim, ăn tối. Nhớ là đừng ở nhà một mình rồi lại nghĩ ngợi lung tung".
Diệp Tri Thu cười: "Con có nghĩ ngợi gì đâu. Bố mẹ chú ý an toàn, đừng có quá tiết kiệm, cứ đi chơi cho thỏa mái bố mẹ ạ". Đặt điện thoại xuống, cô cười khổ, ban ngày công việc bận bịu suốt, có lúc nào nhàn rỗi thì lại nghĩ đến Hứa Chí Hằng; bố mẹ mà không nhắc thì có lẽ cô cũng chẳng nhớ gì đến cái đám cưới ấy. Cô nghĩ, quên đi cái đám cưới ấy, không biết có phải do sự cuồng nhiệt đêm qua hay không? Nghĩ đến những ân ái đêm qua, cô lại tự mình trấn tĩnh.
Hứa Chí Hằng nói: "Đáng lẽ phải nói trước cho anh việc bố mẹ em muốn đi Giang Nam du lịch, anh có thể cho người sắp xếp, như vậy sẽ thỏa mái hơn nhiều so với việc phải đi cùng đoàn."
"Bố mẹ em thích đi theo đoàn, có hướng dẫn viên giới thiệu. Bố em thích nghe các truyền thuyết xưa. Hồi còn nhỏ, bố dẫn em đi Lạc dương xem hoa mẫu đơn, người ta thì xem hoa, chỉ có mỗi bố là say mê nghe chuyện về Võ Tắc Thiên, lại còn bắt em ghi vào vở để sau này còn làm văn nữa."
Hứa Chí Hằng cười lớn: "Chắc là bố em rất nghiêm khắc và cẩn thận".
"Vâng, bố em là kỹ sư, nghiêm khắc, cẩn thận lắm. Bố giục em vẽ tranh, em lười vẽ nên bị ông lấy thước kẻ đánh vào tay, mẹ em ngăn cũng không được." Nghĩ đến hồi nhỏ, Diệp Tri Thu bật cười, "Tiếc là em chưa bao giờ vẽ được một bức tranh nào ra hồn cả, lại còn làm kinh doanh mà bố em chẳng mong đợi tí nào."
"Thế thì bố em cũng chẳng mong đợi được gặp anh rồi, công việc của anh cũng gần với chuyên ngành Kinh doanh còn gì". Hứa Chí Hằng cười nói.
Diệp Tri Thu sững sờ, cô chưa hề nghĩ đến việc sẽ giới thiệu Hứa Chí Hằng với mọi người.Cứ theo thái độ của bố cô thì nếu không phải là người mà cô sẽ kết hôn thì đừng ra mắt bố mẹ làm gì. Hơn nữa vừa trải qua việc liên quan tới Phạm An Dân, ngay cả bản thân cô cũng chưa nghĩ đến việc kết hôn. Vì thế cô vội lảng sang chuyện khác. "Chúng ta đi đâu ăn đây?"
"Vu Mục Thành tổ chức một bữa tiệc nướng ở bờ hồ gần nhà anh ấy, anh đưa em đi cho vui nhé!"