Hứa Chí Hằng vui mừng đến mức cô thư ký Lý Tinh còn cảm nhận được, chứ đừng nói đến Vu Mục Thành.
Những đợt mưa xuân dai dẳng tuy đã ngừng nhưng những trảng đất trong khu công nghiệp vẫn đang được máy xúc đào xới để xây dựng nền móng, vì vậy đường đi trước mặt nhà máy ô tô lấm lem bùn lầy. Chiếc BMW X5 của Vu Mục Thành đi vào đó cũng bị bùn đất bắn lên be bét. Anh ta nhảy xuống quan sát xung quanh, thấy xe Hứa Chí Hằng đậu gần đó cũng bẩn chẳng kém gì. Anh ta sải bước vào phòng làm việc, thấy Hứa Chí Hằng đang nói chuyện với giám đốc bộ phận Cung ứng vật tư. Hứa Chí Hằng rõ ràng đang phê bình nhưng cách dùng từ và ngữ điệu thì không hề nghiêm khắc. Vu Mục Thành có chút ngạc nhiên, anh biết Hứa Chí Hằng nhìn thì có vẻ hiền lành nhưng tính cách lại khá cầu toàn, thường không cho phép nhân viên phạm phải những lỗi ngớ ngẩn, còn cái kiểu phê bình nhân viên chỉ như gió thoảng mây bay thế này thì đúng là lần đầu Mục Thành chứng kiến.
Vu Mục Thành cũng biết vấn đề xảy ra của bộ phận Cung ứng vật tư, anh nghĩ rằng nếu giám đốc bộ phận Cung ứng vật tư phải chịu hoàn toàn trách nhiệm thì cũng hơi oan uổng. Khi thấy thái độ của Hứa Chí Hằng anh cũng yên tâm phần nào. Quả nhiên giám đốc bộ phận Cung ứng vật tư cũng tỏ thái độ rất hòa nhã, chỉ liên tục gật đầu biểu thị sự đồng ý, rồi sau đó chào và đi ra.
"Nếu anh cậu mà nhìn thấy việc này, chắc chắn sẽ khen cậu rất tiến bộ trong cách xử lý công việc đấy."
Hứa Chí Hằng cười nói: "Mục Thành, cậu đừng giễu mình nữa. Nhưng thật lòng mà nói, từ khi bắt tay vào công việc ở đây, tính cách của mình đã điềm đạm đi nhiều, không còn khó khăn như trước nữa".
Trong lúc nói chuyện, điện thoại của Hứa Chí Hằng đổ chuông, anh cầm lên nghe, thì ra là của Lý Tư Bích. Cô ta trực tiếp hẹn anh đi ăn cơm và nói chuyện về buổi phỏng vấn, anh cười nói: "Tư Bích, bây giờ tôi thật sự rất bận."
"Chẳng lẽ các nhà doanh nghiệp không cần đến cuối tuần để nghỉ ngơi nữa sao? Luật Lao động cũng không đồng ý cho các anh làm thêm ca một cách vô độ như vậy đâu."
"Cuối tuần đương nhiên là phải nghỉ ngơi nhưng tôi đã có hẹn với bạn gái rồi, nếu không cô ấy sẽ giận tôi mất."
Lý Tư Bích im bặt, không ngờ Hứa Chí Hằng lại có thể từ chối một cách thẳng thừng đến thế, cô ta cười nhẹ nói tiếp: "Vậy ý anh có phải là tôi cần hẹn thời gian để đến tận văn phòng anh phỏng vấn không?"
"Xin lỗi nhé cô Tư Bích, tôi sẽ bảo thư ký của tôi cho cô số fax của văn phòng tổng công ty. Cô hãy gửi khung chương trình phỏng vấn cho chủ tịch hội đồng quản trị xem trước, tôi cần phải nhận được sự đồng ý của ông ấy mới có thể liên lạc tiếp với cô được."
Khi Hứa Chí Hằng ngắt máy, Vu Mục Thành lắc đầu cười: "Nếu bố cậu mà nhận được bản fax ấy thì sẽ chẳng hiểu mô tê gì đâu. Có bao giờ ông ấy để ý đến mảng công việc của cậu đau."
"Hay để tớ bảo cô ta gửi đến văn phòng của phó chủ tịch hội đồng quản trị?"
Vu Mục Thành cười ha hả, chính anh ta là phó hội đồng quản trị ở bên này, rồi nói: "Thôi tôi xin ông, ông tự giải quyết vấn đề của mình đi." Rồi anh lấy điện thoại gọi cho Tạ Nam, nhắc nhở cô ấy lái xe về cẩn thận, tối nay anh về muộn nên cô không phải đợi cơm.
Trước đây, hễ Hứa Chí Hằng thấy anh ta gọi những cú điện thoại kiểu như vậy thể nào cũng châm chọc mấy câu. Nhưng lần này, khi anh ta ngắt máy chỉ thấy Hứa Chí Hằng mỉm cười mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngoài kia là con đường lầy lội bẩn thỉu có thể khiến cho con người ta tươi cười rạng rỡ đến thế sao? Vu Mục Thành cảm thấy hoài nghi. Hứa Chí Hằng quay đầu lại thấy khuôn mặt trêu chọc của Vu Mục Thành, hai người là bạn tâm giao, đương nhiên hiểu ngay ý đối phương , anh cũng cười vui đáp lại.
"Chí Hằng, nói thì nói vậy nhưng buổi lễ kỷ niệm năm năm ngày thành lập khu công nghiệp, cuối tuần này cậu phải có mặt, chúng ta vẫn cần chính quyền địa phương phối hợp và ủng hộ nhiều lắm."
"Cái này tớ đã có kế hoach rồi." Sau khi rời khỏi văn phòng, hai người họ đi ăn với một chuyên gia tư vấn của công ty công chứng. Công ty sản suất thiết bị kiểm tra điện của Vu Mục Thành đẵ thông qua mọi cuộc kiểm định, bây giờ đang tranh thủ thời gian làm nốt chứng nhận lSO 9000 theo tiêu chuẩn ở đây.
Ăn xong, Hứa Chí Hằng lái xe về nhà, anh vừa đỗ xe thì gặp Tây Môn. Hai người quen biết nhau trong lần Tiểu Phán quay xe quệt vào chiếc Cayenne của anh. Lúc này Tây Môn đang chuẩn bị đến siêu thị đón bạn gái, thấy anh, cậu chào hỏi vồn vã: "Bây giờ anh mới về à, lúc nãy chị Thu Thu - chủ nhà anh đến đây đấy, chắc là để tìm anh phải không?"
Hứa Chí Hằng ngạc nhiên, khi ra khỏi khách sạn anh đã gọi điện cho cô, cô không hề nói đến chuyện đã đến đây, anh chỉ nghe cô nói với giọng mệt mỏi rằng đang ngồi một mình. Anh vẫn cho rằng hai người yêu nhau ai cũng cần có một không gian riêng mà người kia nên tôn trọng. Anh cười, gật đầu với Tây Môn rồi lên tầng vào nhà, rót cho mình nửa ly nhỏ Whisky, thêm vào đó chút đá. Anh ra ban công ngồi, ngắm nhìn dòng sông xa xa đang chảy cuồn cuộn trong màn đêm. Cả bờ bên kia và bờ bên này đều dày đặc những dải đèn và bảng hiệu quảng cáo lớn lấp lánh sắc mầu.
Nếu bây giờ có Diệp Tri Thu ngồi đây thì cuộc sống của anh thật là viên mãn. Ý nghĩ này vừa mới đến, anh bỗng cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Sáng nay lúc mỉm cười nhìn xa xăm, anh cũng có suy nghĩ như thế.
Anh quan niệm phải tận hưởng niềm vui của cuộc sống, bất kể là công việc hay tình yêu, bây giờ anh cũng đang cảm nhận được dư vị tuyệt vời của nó. Có một điều duy nhất mà anh không xác định được, đó chính là cảm giác do dự của Diệp tri Thu.
Cuối tuần trước sau khi ăn xong, anh ôm Diệp Tri Thu, vừa hôn cô vừa đề nghị: "Chúng mình về chỗ anh đi, thật ra anh phải nói là về nhà em mới đúng, em mới là chủ nhân của nó kia mà."
Rõ ràng lúc đó, cô bỗng nhiên căng thẳng gò bó, lúc sau mới thả lỏng cơ thể. Trong vòng tay anh, cô xoay người lại, bàn tay cô vuốt nhẹ ngực anh: "Chí Hằng, mình cứ đến chỗ em đi."
Lúc đó anh chỉ mải hôn cô, chẳng để tâm chuyện đó. Nhưng bây giờ nghĩ lại, những suy nghĩ của diệp Tri Thu rõ ràng phức tạp hơn anh tưởng nhiều. Cô ấy là một quản lý bộ phận Kinh doanh đầu tắt mặt tối, thu nhập đương nhiên không phải là thấp mà cam tâm để không căn hộ do chính tay mình bài trí nội thất để đi thuê nơi nhỏ hẹp. Đương nhiên nguyên nhân của điều đó không đơn thuần chỉ là tiết kiệm, mà có lẽ nguyên nhân chính đến từ người bạn trai trước đây của cô.
Bạn gái trước đây của Hứa Chí Hằng tên là Lương Thiến, ít hơn anh bốn tuổi, gia cảnh rất tốt, tính tình vui vẻ đáng yêu, có đôi chút bướng bỉnh. Hai người quen nhau từ khi học ở Mỹ, rồi tình cảm cứ thế tiến triển thuận lợi. Khi anh tốt nghiệp trở về thì cô cũng kết thúc những tháng năm du học một cách nhẹ nhàng. Hai người cùng trở về, cô vào làm một công việc nhàn hạ trong công ty của bạn bố cô. Hai người đều thích ứng nhanh với cuộc sống ở Thượng Hải phồn hoa, cùng nhau trải qua những tháng ngày vui vẻ. Thế nhưng nếu tình yêu chỉ có mỗi niềm vui thì sẽ không đủ để dài lâu bền vững.
Khi Lương Thiến đề nghị chia tay, Hứa Chí Hằng không thấy bất ngờ nhưng anh vẫn hỏi cô tại sao. Lương Thiến do dự một lúc mới nói: "Chí Hằng, anh có cảm thấy chúng ta yêu nhau cho đến tận bây giờ, anh chưa hề hoàn toàn để tâm vào việc đó không? Bây giờ giữa hai chúng ta đã không tìm lại được cảm giác khi mới quen nhau. Nếu có ai đó gọi đi đâu chơi là chúng mình sẽ đồng ý đi liền, chứ đâu còn lúc nào cũng muốn ở bên nhau nữa."
Hứa Chí Hằng cảm thấy trong câu nói này có gì đó trách cứ quá mức, thật sự là anh có cảm giác chán nhưng không phải là chán Lương Thiến. Anh chỉ hy vọng cô trưởng thành hơn và suy nghĩ chín chắn một chút chứ đừng lúc nào cũng chỉ nghĩ đến vui chơi quên ngày quên tháng như vậy. Nhưng lúc đó, anh cũng phải thừa nhận người con gái trông cứ như chẳng có chút tâm sự nào lại có một trực giác chính xác đến vậy. Cuối tuần, nếu có ai gọi anh đi chơi Snooker hoặc đi đánh cầu lông là anh lập tức nhận lời, còn Lương Thiến cũng hứng thú khi đi dạo phố với bạn gái hơn hẳn việc đi cùng anh. Anh không cho rằng vì lý do này mà nhất định phải chia tay, nhưng rõ ràng Lương Thiến không muốn tiếp tục một mối tình nhạt nhẽo như vậy nữa.
"Chúng ta vẫn còn trẻ, chúng ta nên nhân lúc trẻ tuổi mà tìm và trải nghiệm những cung bậc của tình yêu, đó là những niềm vui bất ngờ, là những lúc trái tim phải loạn nhịp vì ai đó. Chí Hằng, anh rất tốt, có lẽ chỉ là do chúng ta không thật sự hợp nhau mà thôi."
Hứa Chí Hằng cười đau khổ: "Thiến Thiến à, anh lúc nào cũng coi em như một cô học sinh bé nhỏ, anh không nhận thấy em đã có những ý kiến của riêng mình. Ngay cả lời nói đuổi anh, em cũng nói rất rõ ràng, thỏa đáng."
Lương Thiến nắm tay Chí Hằng: "Chí Hằng, em có đuổi anh đâu, em chỉ nói sự thực thôi mà".
Hứa Chí Hằng vỗ nhẹ tay cô: "Anh biết, anh biết!"
Hai người chia tay buồn bã nhưng không có gì phải ân hận, sau này họ vẫn thi thoảng gọi điện cho nhau. Hứa Chí Hằng chưa trải qua một tình yêu hay cảm giác thất tình thật sự khắc cốt ghi tâm, nên cũng chưa bao giờ phải quá đau khổ hay tiếc nuối trong tình cảm. Anh chỉ muốn biểu thị sự tôn trọng vói sự lựa chọn của Lương Thiến. Mối tình không thành đó đã khiến anh càng thêm chán ghét cuộc sống ở Thượng Hải, nơi mà cái gì cũng quá thừa thãi nhưng lại khiến cuộc sống của người ta trở nên đơn diệu và tẻ nhạt. Thế nên anh lựa chọn quyết tâm làm lại từ đầu ở đây. Giờ anh nghĩ, có lẽ mối tình trước của Diệp Tri Thu không đơn giản như anh, chắc chắn nó đã để lại trong lòng cô một vết thương khó lành. Hứa Chí Hằng đặt ly rượu xuống, đứng dựa vào lan can nhìn ra xa, bỗng anh có cảm giác buồn bã. Con người Diệp Tri Thu không hề khó tiếp cận, cô ấy hiểu biết và chấp nhận tình cảm mới, chỉ đôi khi có chút dè dặt, có chút hài hước nhưng cũng rất thẳng thắn tự nhiên, có thể nói cô hoàn toàn chấp nhận sự tỏ tình của anh.
Cô thẳng thắn thừa nhận rất thích cách anh theo đuổi mình, cô dịu dàng chấp nhận sự nhiệt tình của anh, nụ hôn của cô ngây ngất đắm say, cơ thể cô mềm mại đón nhận âu yếm của anh, cô cũng không hề che dấu khoái cảm khi bên anh, khiến anh được hoàn toàn thỏa mãn và vui vẻ cả về xác thịt lẫn tâm hồn.
Thế nhưng cô luôn giữ khoản cách với anh. Cô không giống Lương Thiến trong cơn ngây ngất yêu đương luôn thầm thì vào tai anh, cũng không bá vai bá cổ anh nũng nịu vì những chuyện bực bội không đâu, mỗi khi nghe anh nói chuyện cô rất chăm chú lắng nghe, có lúc nghĩ đi đâu đó nhưng lại rất nhanh quay trở lại rồi cười như xin lỗi anh. Trong mọi việc cô rất công bằng, không hề đòi hỏi sự ưu đãi đặc biệt thường thấy của con gái. E rằng đây không chỉ đơn giản là thói quen của một người phụ nữ vốn suy nghĩ độc lập như anh vẫn thường nghĩ.
Anh đặt ly rượu xuống, đi vào phòng khách và ngồi xuống, anh lôi tập tranh cô vẽ về cách trang trí căn hộ ra, anh lật đi lật lại từng bức tranh. Có mấy bức chỉ vẽ một góc trong căn phòng như dưới hiệu quả ánh sáng khác nhau, chúng đâu phải đơn giản chỉ là những bản vẽ thiết kế mà rõ ràng là một kế hoạch, một hy vọng về cuộc sống mới.
Từ khi anh và Diệp Tri Thu quen nhau, anh đã biết là cô mồm mép khá lợi hại, lại hay cười chế diễu người khác, nhưng cô không đố kỵ và cũng không hà khắc, thường nhẫn nhịn chịu đựng những việc không vừa ý. Đôi lúc nói đến những mỏi mệt do công việc hay do sếp gây ra, cô cũng chỉ cười rồi cho q