g không biết nói gì, đứng sững lại: "Tổng giám đốc Tăng, làm gì có chuyện đó ạ".
Tăng Thành càng cười tươi hơn: "Bây giờ cũng muộn rồi,để tôi tiễn cô sang đó". Không đợi cô nói gì, ông ta đã quay lại đi lên phía trước mở cửa cho cô. Diệp Tri Thu đành phải bước qua cửa ra ngoài. Buổi tối đầu xuân ở Bắc Kinh rét căm căm, bước ra ngoài, Diệp tri Thu kéo khóa áo khoác thể thao lên tận cằm. Tăng Thành mặc bộ complet, áo chemise phía trong còn mở cả khuy cổ. Ông ta bước bên cạnh cô, không quá gần nhưng Diệp Tri Thu vẫn cảm thấy một nỗi bối rối mơ hồ.
Khi vào làm ở Tố Mỹ, cô cũng có cảm giác giống như các nhân viên khác, đó là một cảm giác căng thẳng không rõ nguyên nhân khi đối diện với vẻ uy nghiêm lạnh lùng của Tăng Thành. Theo lời nói của Tân Địch thì đó là: "Khi cặp mắt ông ta lướt qua mình một cái thì tâm trí của mình đã bay lên tám tầng mây rồi". Ngay cả khi đã rời bỏ công ty mà cô vẫn không thể nói cười tự nhiên với ông được chứ đừng nói đến chuyện đã nghe cuộc điện thoại đó của Phương văn Tĩnh. Nghĩ đến nội dung cuộc điện thoại hôm đó, cô chỉ có thể âm thầm than thở, chẳng hiểu sao mình lại mắc vào trò đùa lố bịch đó để bây giờ rút chân chẳng được.
Tang Thành bỗng chỉ vào bên đường: \'Cô có nhớ chỗ này không?"
Đây là khu bệnh xá nhỏ của khu dân cư, trước cửa có đèn báo hiệu nơi khám chữa bệnh. Diệp Tri Thu dừng lại, tất nhiên là cô vẫn nhớ. Mấy năm trước, khi cô còn đang làm ở Tố Mỹ, cô cũng đến Bắc Kinh để tham dự show diễn, vì không thích ứng được với sự thay đổi thời tiết nên cô bị cảm. Khi đó cô cũng chẳng buồn để ý, vẫn cố gắng làm thêm ca cho đến sáng để hoàn thành công việc.
Về đến khách sạn ngủ được mấy tiếng đồng hồ thì cô bắt đầu sốt. Khi đó Tân Địch ở cùng phòng với cô đã hoảng sợ rồi cứ thế chở cô đến bệnh viện. Hai người đi ra khỏi khách sạn một đoạn thì nhìn thấy khu bệnh xá này. Diệp Tri Thu một mình vào tiêm, bảo Tân Địch mau chóng trở lại trung tâm triển lãm tiếp tục công việc. Bác sĩ cặp nhiệt độ cho cô, thân nhiệt đã lên đến 38°7, vội vàng lấy một cái khẩu trang bịt vào mặt cô và nghiêm khắc nói là cô phải chuyển ngay đến bệnh viện thành phố. Lúc đó Diệp Tri Thu mới nhớ ra đó là năm thứ hai đang có dịch Sars*. Vào dịp triển lãm mùa xuân năm trước cô đã được chứng kiến. May mà năm đó, khi mọi người đã xong việc và đáp tàu về nhà thì bệnh dịch mới bùng phát trên quy mô lớn. Mọi người tham gia lần đó đều cảm thấy may mắn, nếu về muộn chỉ một tuần thì chắc chắn sẽ bị đưa đến bệnh viện cách ly.
*SARS là viết tắt của từ tiến Anh: Severe acute respiratory syndrome, nghĩa là hội chứng hô hấp cấp tính nặng.
Mặt cô chợt nhợt nhạt: "Bác định cách ly cháu đến núi Thang Sơn ư? Đừng mà bác".
Người bác sĩ tầm tuổi trung niên vẫn nghiêm nét mặt: "Chưa chắc đã phải đến núi Thang Sơn nhưng chắc chắn là phải chuyển viện. Đây là quy định, năm nay tuy đại dịch không bùng phát nhưng chúng tôi vẫn phải chấp hành quy định.
Hồi đó cô đâu được bình tĩnh để xử lý mọi việc như bây giờ, nghe bác sĩ nói vậy cô sợ thót cả tim, hai mắt nhòa lệ nghẹn ngào nói: "Nhưng cháu đến đây là để công tác, cháu sắp được về rồi, bác truyền dịch cho cháu được không? Cháu chắc chỉ do cảm cúm rồi phát sốt thôi, thật sự là chẳng có vấn đề gì đâu".
Cô gái trẻ nước mắt đầm đìa đã khiến vị bác sĩ mềm lòng: "Vậy tôi truyền dịch cho cô để theo dõi, nếu không hạ sốt thì nhất định phải chuyển viện".
Cô cứ đeo khẩu trang như thế ngồi trong phòng truyền dịch, càng nghĩ cô càng thấy đau xót, nước mắt cứ thế rơi. Cô lấy điện thoại ra bấm số gọi Phạm An Dân. Vừa gọi tên anh mà cô đã nức nở không nói lên lời. Phạm An Dân quá lo lắng cứ hỏi dồn: ""Thu Thu, em sao vậy?"
Cố gắng kiềm chế lắm cô mới nói được mấy câu trong tiếng nấc: "Em không sao, em bị cảm nên trong người rất mệt."
Phạm An Dân dần bình tâm lại, vội dặn dò cô phải uống thuốc ngay, nếu trong người vẫn thấy mệt thì phải đi bệnh viện.
Cô hít một hơi dài, dường như những lời động viên của anh đã giúp cô cứng rắn lên rất nhiều, cô nhớ ra Phạm An Dân đang ở cơ quan nên vội nói: "Không sao đâu, em tắt máy đây, anh làm việc đi."
Sau đó khoảng hơn nửa tiếng, Phạm An Dân tranh thủ ra cầu thang bộ gội điện cho cô hỏi han tình hình. Tuy hai người chỉ nói được vài câu ngắn gọn nhưng cũng đủ làm Diệp Tri Thu thỏa mái hơn rất nhiều.
Cô đang nghe điện thoại thì thấy Tăng Thành và Tan Địch vào thăm. Tuy đeo khẩu trang nhưng cô cũng cảm thấy mặt mình đang ửng đỏ. Thời gian đó, cô đang trong bước đầu của sự phấn đấu nên chuyên tâm thể hiện cho thật tốt. Bây giờ để sếp nhìn thấy mình ốm đau, tự nhiên cô cảm thấy căng thẳng mà không hề có cảm giác oan ức vì công việc đã khiến mình mệt đến phát bệnh. Tăng Thành hỏi han tình hình rồi dặn dò Tân Địch ở lại chăm sóc cô. Lúc nào truyền dịch xong thì về khách sạn nghỉ ngơi, sau đó ông ta quay người đi ra.
"Hôm đó tôi bước vào phòng truyền dịch, thấy cô mệt mỏi dựa lưng vào tường để truền dịch, hai mắt thì đỏ hoe vì khóc, thế mà trong điện thoại vẫn cười bảo mình không sao. Có lẽ từ lúc ấy tôi mới để ý đến cô bé làm về mảng thị trường này, nhìn qua thì thấy yếu ớt nhưng thật sự lại rất kiên cường."
Giọng nói của Tăng Thành dịu dàng ấm áp, chậm rãi vừa nghe khiến căng thẳng trong lòng Diệp tri Thu như được giãn ra đôi chút. Cô cười: "Đấy là lần đầu tiên tôi bị ốm khi một mình ở tỉnh ngoài nên hơi yếu đuối, Từ đó trở đi tôi dần dần học được cách tự chăm sóc mình. Cứ thấy người không khỏe là tôi uống thuốc hoặc đi khám ngay chứ không phải phiền đến người khác nữa."
"Đúng là cô đã trưởng thành rất nhanh, hơn cả sự tưởng tượng của tôi."
Nghe vị sếp cũ vốn không quen khen nhân viên tự dưng khen ngợi mình, cô không hề cảm thấy vui mừng. Trưởng thành ư? Đương nhiên là trưởng thành rồi nhưng sự trưởng thành thật là một việc bất đắc dĩ. Huống hồ trưởng thành đến tận ngày hôm nay, cô không còn người mà mình có thể gọi tên trong lúc mình bị ốm, trong lúc mình cảm thấy con tim mềm yếu. Nghĩ thế, cô tm lặng.
Nhìn bảng hiệu với ánh sáng trắng yếu ớt trong đêm tối, cô cố gắng mỉm cười nhưng nụ cười nghe chua chát. Tăng Thành quan sát cô, khẽ khàng nói: "Có lẽ phương pháp mà tôi ép buộc nhân viên phải trưởng thành thật thảm khốc, để một cô gái còn trẻ mà đã phải gánh vác trách nhiệm quá lớn. Đặc biệt là cô, Tri Thu, chứng kiến cô dần dần trở nên vững vàng độc lập, giống như vị tướng thống lĩnh mặt trận, tôi lại có cảm giác đau lòng."
Diệp Tri Thu sững sờ, cô nhìn ông ta, ông ta hoàn toàn bình tĩnh cứ như mình chỉ nói một câu hết sức bình thường. Cô ấp úng không biết nói gì, Tăng Thành lại nói: "Đi thôi! Ở đây gió mạnh quá, cẩn thận không lại cảm lạnh."