ệ thuật của nó như thế nào, nhưng hình tượng rõ ràng, màu sắc hài hòa bắt mắt, chỉ tiếc là chúng bị cuộn lại như thế.
Hứa Chí Hằng mở từng bức ra xem, anh thích nhất là một bức tranh mùa thu và một bức vẽ cảnh sông nước.
Bức tranh mùa thu, hình ảnh chính là những cây ngô đồng Pháp, cành cây đua nhau xòe rộng tán, lá hơi nhuốm vàng, phía sau ẩn hiện bờ tường và ngói đỏ của những căn hộ tập thể, trên con đường quanh co có vài bóng người đi lại, ánh nắng xuyên qua các kẽ lá như rải ánh hào quang, phía dưới ngập lá vàng rơi, có vài chiếc đang bay bay trong gió.
Hứa Chí Hằng trước đó cũng để ý thấy hai ven đường của thành phố này trồng rất nhiều ngô đồng cao lớn, cành lá xum xuê. Anh đến đúng vào mùa thu, lá cây đã ngả vàng nhưng giờ đây đã toàn là những cành to trơ trụi.
Bức tranh còn lại là dòng sông với một chiếc phà đang cố gắng sang bờ bên kia, bên đó thấp thoáng những ngôi nhà cao tầng san sát. Trên dòng sông, mây phủ từng lớp dày đặc, ánh nắng chiếu rọi qua những đám mây tạo nên hai lớp ánh sáng rực rỡ, tất cả cảnh vật đều lấp lánh ánh sáng.
Thời tiết hôm đó rất đẹp, anh cầm bức họa đi ra ban công. Buổi chiều mùa đông, ánh mặt trời chiếu những vệt nhỏ. Anh ngồi xuống, tay cầm bức tranh trải rộng trước mặt, phát hiện ánh chiều tà và góc độ của cây cầu hoàn toàn tương phản với bức vẽ, những tòa nhà cao tầng phía bên kia sông cũng không mọc lên san sát. Ngẫm nghĩ một lát, anh mới nghĩ ra đây là bức tranh được vẽ từ phía bên kia bờ sông. Căn phòng anh đang đứng chính là một căn phòng trong các tòa nhà cao tầng san sát mờ tỏ trong tranh.
Nhìn kỹ mới thấy góc dưới bên phải của mỗi bức tranh đều ký hai chữ “Tri Thu” nho nhỏ nên có thể khẳng định đây là những tác phẩm của cô chủ nhà. Hứa Chí Hằng có vẻ kinh ngạc, một cô gái có khuôn mặt thông minh lanh lợi, đánh giá mọi việc rất chín chắn, giao tiếp khôn khéo, không nhân nhượng khi tranh cãi với bạn trai cũ lại có một góc tâm hồn đẹp đến vậy.
Anh cẩn thận trải rộng bức tranh ra trước mặt, cất các bức chuyên về hiệu quả trang trí căn hộ vào túi hồ sơ để vào ngăn kéo rồi nhìn căn phòng một lượt. Anh phát hiện cách thức trang trí trong phòng giống hệt trong những bức phác họa, tỉ mỉ đến tinh tế. Sự phối hợp ở mỗi góc đều được nghiên cứu kỹ lưỡng, tất cả nói lên bao công sức và tâm huyết mà chủ nhân đã dành cho nó.
Mấy hôm sau là đến Ba mươi Tết, Hứa Chí Hằng mời mấy vị giám đốc trong công ty ăn cơm thì lại gặp Diệp Tri Thu ở trong khách sạn. Lúc sau ra ngoài, anh lại nhìn thấy cô. Cô mặc áo khoác đen, trên vai khoác một chiếc túi da màu đỏ, đang khẽ nhíu mày, khuôn mặt xanh xao hơi gầy, mái tóc dài bị gió lạnh thổi bạt về phía sau, bộ dạng chán chường nhìn từng chiếc xe lướt qua trước mặt. Dáng vẻ hơi buồn rầu, ảm đạm và chấp nhận số phận ấy khiến anh chạnh lòng, vội vàng lái xe lại đó mời cô đi cùng.
Diệp Tri Thu rất thoải mái nhưng sau khi lên xe vẫn không có ý bắt chuyện với anh, chỉ chăm chăm nghịch điện thoại. Sau khi nghe một cuộc điện thoại thì thẫn thờ, mãi đến khi xuống xe cô mới định thần lại và mỉm cười với anh. Nụ cười đó ấm áp và vui vẻ, cả khuôn mặt bỗng chốc như bừng sáng khiến người khác phải vui lây.
Hứa Chí Hằng thừa nhận chủ nhà của mình càng gặp càng thấy dễ mến. Anh cũng không biết suy nghĩ đó bắt nguồn từ những bức họa tinh tế hay từ nụ cười ấm áp của cô.
Đứng trong quán bar ồn ào náo nhiệt, nhìn thấy dáng hình mỏng manh của cô trên sân thượng, ánh đèn hắt vào khuôn mặt thanh tú trang điểm nhẹ nhàng không giấu nổi sự cô đơn. Trái tim anh bỗng nhiên dao động. Anh đi đến phía sau cô, nghe giọng nhỏ nhẹ tự mỉa mai của cô, lúc đó dường như anh không ngần ngại mà hôn lên đôi môi mềm mại ấy.
Cô đã đáp lại nụ hôn của anh bằng vẻ dịu dàng yếu đuối đó. Anh ngửi thấy mùi thơm dịu nhẹ từ cô, cảm nhận sự yếu ớt khi cơ thể thon gầy của cô dựa vào vai anh, và cả cái rùng mình khe khẽ. Cô dường như đắm chìm trong nụ hôn của anh, thế mà đột nhiên đẩy anh ra.
Thật là một người phụ nữ có năng lực tự kiềm chế bản thân mạnh mẽ. Hứa Chí Hằng biết rằng trái tim mình đã rung động.
Lúc này, anh ngồi trong thư phòng, xem kỹ lại những bức họa và quyết định một ngày nào đó sẽ đóng khung treo chúng lên. Tường của thư phòng còn một khoảng trống. Nhìn các bức phác họa trang trí phòng, anh biết chỗ đó là nơi sẽ treo những bức tranh lưu niệm. Rõ ràng chủ nhân chưa kịp hoàn thành ý tưởng trang trí của mình đã đổi ý cho thuê. Nếu đem treo những bức tranh này lên đó thì thật tuyệt.
Anh cẩn thận cất các bức tranh đi rồi ra ngoài chuẩn bị đồ tắm, nhìn chiếc áo khoác Armani mà mình tiện tay vứt trên sofa, nhớ lại lời Diệp Tri Thu vừa nãy suy đoán về công việc của mình, anh bất giác bật cười.