y điện trên phòng vẫn sáng, anh muốn xem em có ở đó không, chúng ta đã nói là sẽ cùng nhau ngồi nói chuyện cho rõ ràng mà”.
“Em cũng nói rõ với anh rồi, hiện giờ em rất bận, khi nào có thời gian em nhất định sẽ cùng anh tính toán rõ ràng. Em sẽ trả lại tiền cho anh, thế mà anh không đợi nổi sao? Được thôi, bây giờ chúng ta tính toán luôn.”
“Tiền tiền tiền, nói đi nói lại em chỉ có mỗi chuyện tiền để nói với anh sao? Em biết thừa là anh không có ý đó.”
“Nếu không là chuyện tiền thì chúng ta còn chuyện gì để nói nữa đây? Ôn lại chuyện cũ ư? Thôi đi anh ạ!” Diệp Tri Thu vẫn giữ nguyên nụ cười nhạt nhẽo trên môi, dưới ánh đèn trông nụ cười đó thật ảm đạm. “Hay anh muốn chúng ta diễn những chuyện tình cảm sướt mướt? Nhưng muốn làm việc đó cũng phải có người xem mới hấp dẫn chứ?”
Nói đến người xem, hai người mới nhớ đến bên cạnh vẫn còn một người, họ cùng lúc quay ra nhìn Hứa Chí Hằng.
Hứa Chí Hằng bất giác đỏ mặt, bởi càng lúc anh càng chăm chú xem câu chuyện đang diễn ra trước mắt. Thoáng nhìn thì thấy cô Diệp lạnh lùng quả quyết nhưng khi nở nụ cười, ánh mắt cô toát lên một vẻ nhẫn nhịn và yếu đuối không thể che giấu nổi, anh bất giác dấy lên niềm thương cảm. Có điều, khi đang làm một khán giả công khai như thế này anh không thể để lộ tình cảm cá nhân được, đành tỏ vẻ công tâm: “Cô Diệp, tôi hy vọng những việc như thế này sẽ không lặp lại nữa”.
Diệp Tri Thu nhìn Hứa Chí Hằng, đành xuống nước: “Thật xin lỗi anh Hứa vì đã làm phiền, chuyện này nhất định không bao giờ xảy ra nữa, chào anh”.
Cô quay người bước đi và nhấn nút chờ thang máy. Hứa Chí Hằng đóng cửa lại, anh nhún vai, nhìn vào ly cà phê đã nguội ngắt của mình, bất giác mỉm cười. Từ trước đến nay, anh không bao giờ xem những phim tâm lý tình cảm sướt mướt, mà những cuộc tình trước đây của anh đều chia tay rất nhẹ nhàng, có gặp lại cũng là bạn tốt. Lần đầu chứng kiến cảnh hai người đã từng là người yêu mà lại cãi nhau đến tận mức này, anh vừa tò mò vừa thấy kỳ lạ.
Diệp Tri Thu và Phạm An Dân đi thang máy xuống tầng một mà không ai mở lời. Diệp Tri Thu rảo bước đi ra cổng khu chung cư, Phạm An Dân kéo tay cô lại: “Lên xe đi, anh đưa em về”. Ở bãi đỗ xe gần đó là một chiếc Mercedes SLK 280 mới tinh. Nước sơn màu gris bạc ánh lên những tia lấp lánh dưới ánh đèn đường. Diệp Tri Thu nhìn chiếc xe rồi chầm chậm quay đầu nhìn Phạm An Dân, Phạm An Dân buồn bã nhìn cô, nhẹ nhàng buông tay.
“Anh đến quán cà phê ở tầng một toà nhà Thanh Niên đợi em. Em sẽ mang hóa đơn chứng từ ra đó cho anh xem.” Cô bước ra cổng và không hề quay đầu nhìn lại, gọi taxi về khu trọ của mình. Tất cả hóa đơn cô đã sắp xếp gọn gàng để trong cặp tài liệu. Cô cầm máy tính xách tay và chiếc cặp tài liệu đó vội vàng đi đến quán cà phê đã hẹn. Chiếc xe Mercedes mới coong đã đậu ở ngoài quán rồi.
Cô đẩy cửa vào, Phạm An Dân đang ngồi bên một chiếc bàn trong góc phòng. Cô đi đến ngồi xuống, gọi một tách trà hoa quả. Sau đó cô bật máy tính xách tay, mở một bảng kê khai đã đánh máy rõ ràng, cô xoay máy tính sang phía Phạm An Dân, nói: “Anh xem đi, nếu thấy em liệt kê sai sót hay có ý kiến gì khác thì chúng ta có thể sửa lại”.
Đây là bảng kê khai rất rõ ràng:
Căn chung cư số 1601 tòa nhà B khu Tân Giang Hoa Viên, diện tích 97m2, tổng giá tiền 698400 tệ.
Trả tiền đợt một: 288400 tệ (Phạm An Dân góp vốn 150000 tệ, Diệp Tri Thu góp vốn 138400 tệ).
Đã trả góp các đợt: 3905.19 tệ/tháng x 14 tháng = 54672.66 tệ (Diệp Tri Thu trả).
Tiền trang trí nội thất, đồ gia dụng và đồ điện: 162731 tệ (có danh sách cụ thể kèm theo, Phạm An Dân góp 20000 tệ, Diệp Tri Thu góp vốn 142731 tệ).
Phạm An Dân tái mặt, đẩy máy tính ra: “Em làm như thế này là có ý gì? Định làm nhục anh à?”.
Diệp Tri Thu quay máy tính ngay ngắn, nói: “Em không có thời gian làm việc đó đâu. Nếu anh phải đi công tác liên miên như em thì sẽ biết, vừa xuống máy bay là lên tàu hỏa, vừa ra khỏi ga tàu hỏa lại đến bến ô tô đường dài, em chẳng còn sức lực nào để đi làm nhục người khác nữa. Chỉ mong mau chóng kết thúc chuyện bực mình này thôi”.
Phạm An Dân bỗng im lặng, anh ngừng một lát rồi nói: “Thu Thu, em gầy đi nhiều quá, khí sắc cũng nhợt nhạt. Em cứ làm việc như thiêu thân vậy cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì. Cuối năm nay Tập đoàn Tố Mỹ lại bận như vậy à? Trước đây anh có thấy em đi công tác liên tục như vậy đâu?”.
Diệp Tri Thu không muốn cho bạn trai cũ biết chuyện mình đã đổi chỗ làm, cô nói: “Chúng ta bàn vào việc chính đi được không, em muốn về sớm để nghỉ ngơi. Nếu anh không có thắc mắc gì thì chúng ta bàn bạc xem nên giải quyết như thế nào. Em định thế này, anh đã góp vào mười bảy vạn tệ, em sẽ đưa lại cho anh hai mươi vạn tệ. Anh cùng em đi làm thủ tục sang tên hợp đồng, phí thủ tục do em chịu, để một mình em đứng tên hợp đồng mua nhà. Đương nhiên như vậy hơi thiệt thòi cho anh, bây giờ giá chung cư đã tăng hơn 30% rồi. Nhưng phải tính đến một điều là hồi đó em chớp được căn hộ này với giá ưu đãi, sau khi trang trí nội thất cũng sử dụng một thời gian nên có nhiều khấu hao rồi, em thấy đề nghị của mình hợp lý”.
Phạm An Dân nghiến răng nhìn cô: “Anh không có ý định lấy lại số tiền này”.
Diệp Tri Thu cười ha hả, trong tiếng cười có chút hả hê: “Cứ cho như anh không muốn lấy lại thì mẹ anh cũng sẽ tìm đến tận nhà em để đòi. Em không muốn lâm vào tình huống đó chứ chưa nói đến bố mẹ em. Hơn nữa em cầm món tiền này với danh nghĩa gì? Là tiền bù đắp tuổi thanh xuân của em ư? Tuổi thanh xuân của em không thể chỉ đáng giá bằng ấy tiền”.
“Là anh có lỗi với em.”
“Thôi được rồi, chúng ta đừng như cái băng cát xét tua đi tua lại câu nói này nữa. Quay lại chủ đề chính đi, nếu anh đồng ý thì chúng ta hẹn thời gian. Em sẽ báo trước cho chủ đầu tư để đặt lịch hẹn làm thủ tục, giải quyết xong thì ai đi đường nấy. Nếu anh cảm thấy cái giá em đưa ra không hợp lý thì bây giờ ta có thể trao đổi lại. Em có thể cân nhắc trong phạm vi thích hợp, nhưng không được quá tham lam, không thì quyết định bán căn hộ đó đi rồi chia tiền theo tỉ lệ góp vốn, mà nếu thế anh phải trả một nửa tiền trang trí nội thất trước cho em.”
“Chúng ta nhất định phải nói với nhau những câu tuyệt tình như thế này sao? Em coi anh là hạng người nào vậy? Em nghĩ anh là kẻ quá tham lam ư? Chúng ta đã chia tay nhưng dù sao cũng có thời gian yêu nhau mà.”
Diệp Tri Thu lại nở nụ cười đau khổ: “Anh đã nói lời chia tay nên giữa chúng ta chẳng còn chút tình cảm nào rồi, còn gì mà tuyệt tình. Đừng ép em phải tốn thêm hơi sức để hận anh nữa, em quá mệt rồi”.
“Em lấy đâu ra tiền? Năm kia mua nhà, năm ngoái thì trang trí nội thất đã tiêu tốn toàn bộ số tiền tiết kiệm của em rồi mà, bây giờ lấy tiền đâu để đưa cho anh?”
“Em không ký cho anh những phiếu trắng đâu. Em đưa tiền mặt, anh yên tâm đi. Anh đừng nhìn em như thế, không phải em bán thân lấy tiền đâu, em dựa vào chính thực lực của bản thân. Tiền của em có nguồn gốc đàng hoàng.”
Phạm An Dân tái mặt, anh nhìn Diệp Tri Thu chăm chú: “Cuối cùng em cũng chịu nói ra những lời tự đáy lòng, em coi thường anh, khinh bỉ anh, em coi anh là kẻ bán thân đúng không?”.
Diệp Tri Thu nhìn chiếc xe Mercedes để ngoài cửa, xoa xoa khuôn mặt mình: “Em không giả cười với anh được nữa, mệt mỏi lắm. Phương án của em, anh có đồng ý không? Nếu đồng ý, mai em sẽ hẹn chủ đầu tư luôn, làm càng sớm càng tốt. Cuối cùng em nhờ anh một việc, sau khi anh nhận tiền, chúng ta xem như chưa bao giờ biết nhau, có gặp nhau trên đường cũng không cần chào hỏi. Yêu cầu này của em cũng không có gì quá đáng, phải không?”.