huyện, anh cứ theo cô ấy, sẽ nhận được hiệu quả không tưởng được.” Tôn Đào Phi không nhanh không chậm nói, chỉ mấy lời rồi dừng, nói nhiều thì người bạn như cô cũng hơi quá đáng.
“Cám ơn chị dâu.” Ánh mắt bình tĩnh có chút trầm lặng của Chu Thành Phi nhanh chóng thoáng qua một tia sáng, sau đó lại bình tĩnh lại.
Tôn Đào Phi thở dài một hơi, bối cảnh nặng nề của Chu Thành Phi, khiến cho lòng của cô có chút ê ẩm. Kể từ khi gặp phải hai người đàn ông một lớn một nhỏ này, lòng của cô hiện tại cũng càng ngày càng mềm đi. Tiểu Dĩnh, mặc dù không biết giữa hai người đến tột cùng từng có cái gì, nhưng một người đàn ông tốt vậy, tại sao cậu không bắt lấy, lại cố chấp không chấp nhận hắn.
Tôn Đào Phi mang theo con trai trở lại nhà thì thấy, trên sofa phòng khách, Trình Phi Viễn đã ngủ say sưa.
Để con trai xuống đất, Tôn Đào Phi vào phòng lấy mền ra, đắp lên cho người nào đó chỉ mặc một cái áo mỏng. Thân thể căn bản khỏe hơn nữa, cũng không thể như vậy.
Đại khái là bị hắn ảnh hưởng, không bao lâu sau, thằng nhóc cũng ngủ thiếp đi.
Lập tức, trong phòng hoàn toàn thanh tĩnh, vang vọng chỉ có tiếng nói trên TV truyền ra.
Tôn Đào Phi chỉ cảm thấy TV mới vừa vẫn còn rất đặc sắc lập tức trở nên vô vị tẻ nhạt. Tầm mắt liên tiếp liếc về phía người nào đó hô hấp đều đặn.
Chưa ăn cơm làm sao lại ngủ.
Hai tiếng đồng hồ sau buổi trưa (khoảng 2 giờ), hắn vẫn đang ngủ say.
Ba giờ, còn đang ngủ say.
Bốn giờ, tiếp tục ngủ say.
Bốn giờ rưỡi...
Tôn Đào Phi cuối cùng không nhịn được, nhéo nhéo lỗ tai hắn tới đỏ, thật là một người làm cho người ta sốt ruột.
Nhìn mặt vợ mình gần trong gang tấc, Trình Phi Viễn mơ hồ mờ mịt hỏi, “Vợ, sao vậy?”
Tôn Đào Phi nhíu mày, “Anh không đói?”
“Đói nha, nhưng vợ chưa cho cơm, anh không dám ăn.” Trình Phi Viễn nháy nháy cặp mắt như cún con, trong tròng mắt thâm thúy chỉ hiện lên bốn chữ, “Anh thật đáng thương”. Bụng cũng hợp với tình hình kêu hai tiếng.
Tôn Đào Phi buồn cười phì cười hai tiếng, Trình Phi Viễn lập tức tới gần, nhẹ gặm một cái lên cái miệng đỏ hồng xinh xắn nhỏ nhắn của Tôn Đào Phi, sau đó vui sướng hài lòng cười.
“Em thấy anh tuyệt không đói.” Tôn Đào Phi hơi hí mắt ra, thái độ hung ác. Cô cũng không nên mềm lòng.
“Đói nha, anh thật đói, vợ!!!.” Dán vào vành tai trắng noãn của Tôn Đào Phi, Trình Phi Viễn cố ý mập mờ phun hơi thở nóng bỏng, một câu hai nghĩa, ý bảo hắn thật rất đói, bất kể là trên sinh lý, hay là tâm lý.
Đẩy Trình Phi Viễn ra, Tôn Đào Phi rón rén ôm con trai trở về phòng, tránh cho nó bị quậy tỉnh.
“Vợ, cháo gà ngày hôm qua hết rồi, em nấu cho anh tô mì, cộng thêm hai quả trứng là được rồi.” Khi Tôn Đào Phi từ trong phòng đi ra. Trình Phi Viễn lại mang bộ dạng anh rất dễ phục vụ cười hì hì nói.
Mặc dù không để ý tới hắn, Tôn Đào Phi vẫn mang tạp dề, vào phòng bếp. Không lâu sau, liền bưng một bát cháo trứng gà cải trắng thơm phức ra ngoài.
Trình Phi Viễn đã sớm ngồi nghiêm chỉnh trên ghế sa lon, chờ đợi Tôn Đào Phi cho ăn.
Cuối cùng, một bát cháo to đầy đã bị Trình Phi Viễn ăn đến không còn một chút. Trong lòng Tôn Đào Phi cũng không thể kìm nén, dâng lên nho nhỏ thỏa mãn, dù sao, thứ cô làm người khác vẫn rất ưa thích.
Húp xong một ngụm cháo gà cuối cùng, Trình Phi Viễn vẫn còn thèm chép chép mồm, bộ mặt phớt tỉnh tổng kết lại mà nói, “Sự thật chứng minh, đàn ông nên nghe lời vợ nói, vợ nói đúng là đúng, nói sai chính là sai, vợ thích, cũng phải thích theo, đi theo vợ, lấy lời vợ làm gốc mới có thịt ăn.”
Tôn Đào Phi cuối cùng liên tiếp cười khẽ, ‘nhận biết rất sâu sắc đó’.