Ngày thứ hai dọn vào quân khu, trong nhà liền nghênh đón hai vị khách.
Nhìn hai mỹ nữ một lớn một nhỏ đứng ở ngoài cửa, trong tay là cái mâm đựng thứ gì đó vàng óng. Tôn Đào Phi có chút kinh ngạc, “Chào chị!”
“Xin chào, tôi là Lâm Văn - vợ của Trịnh Khải ở đối diện, đây là Trịnh Vân Đồng con gái tôi.” Đại khái là thấy Tôn Đào Phi giật mình, Lâm Văn chủ động tự giới thiệu.
Lâm Văn đặt thịt nguội đang cầm trong tay lên khay trà, cười khanh khách nói, “Đây là bánh khoai lang tôi tự làm, mọi người nếm thử một chút.”
“Cám ơn, chị khách khí quá.”
“Ơ, chị dâu tới à.” Trình Phi Viễn từ phòng rửa tay ra ngoài, cười híp mắt chào hỏi.
“Chị dâu, Xin chào, em là Tôn Đào Phi, chị có thể gọi em là Phi Phi. Về sau em liền gọi chị là chị dâu như Phi Viễn nhé.” Rót trà ngon, Tôn Đào Phi cười tự giới thiệu mình.
Lâm Văn cười híp mắt quan sát Tôn Đào Phi một lượt, “Lần trước em tới vừa lúc chị về nhà, không gặp em, vẫn nghĩ, Trình Phi Viễn rốt cuộc cưới người vợ như thế nào, hôm nay xem ra thật đúng là người ngọc.”
Tôn Đào Phi cười ha ha, giống như ngượng ngùng quay đầu, đã nhìn thấy hai người kia một tay một bánh khoai lang, ăn ngon lành.
Tôn Đào Phi buồn cười, cười khẽ một tiếng, “Đồng Đồng, về sau cháu phải tới đây chơi với em trai nhiều nha.”
Cô bé nháy mắt to long lanh, ngoan ngoãn gật đầu một cái. Khiến cho Tôn Đào Phi ngứa tay, không kìm được mà nhéo gương mặt hồng hào của nó.
Sau khi Trình Phi Viễn nói cho cô biết, Trịnh Khải, chồng của Lâm Văn ở đoàn tham mưu. Tôn Đào Phi lập tức có chút hiểu chuyện.
Cuộc sống ngày từng ngày quả thật rất nhàm chán, nhất là đối với một người phụ nữ thích làm việc như Tôn Đào Phi mà 24h chỉ dùng chăm sóc chồng. Để giết thời gian, Tôn Đào Phi dứt khoát đi mua một đống CD phim tình cảm thần tượng và văn nghệ điện ảnh Tây Phương về. Ngày ngày ngồi ở trước TV từ sớm đến tối, chỉ trừ ba bữa ăn và lúc hắn cần cô trợ giúp mới đứng dậy.
Có lúc Trình Phi Viễn cũng sẽ xem chung với cô, nhưng người đàn ông này lại không hiểu văn vẻ hoa mỹ, thay vì nói hắn đang xem ti vi với cô, không bằng nói là hắn đang quấy rối. Mỗi lần đều là ngồi không tới nửa giờ, hắn sẽ kêu la, có cái gì hay mà xem, ngây thơ chết rồi.
“Có cái gì hay mà xem, phụ nữ bọn em thật thích mấy thứ rối rít khóc lóc.” Nhíu lông mày, Trình Phi Viễn bất mãn nói thầm về Tôn Đào Phi đang nằm nghiêng ở trên ghế sofa, ôm gối trong ngực, nước mắt ròng ròng.
Tôn Đào Phi chợt nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lùng quét Trình Phi Viễn bên cạnh, lạnh giọng nói, “Cái gì phụ nữ bọn em, anh không phải là phụ nữ sinh ra sao, không có phụ nữ sao có thể có anh, không có phụ nữ sao anh có thể sống thư thản, không có phụ nữ hiện tại người nào phục vụ anh ăn uống vệ sinh.” cô thật sự là chịu đủ người đàn ông suốt ngày ồn ào bên tai cô này rồi.
Một tràng lời của Tôn Đào Phi lốp bốp ập tới. Trong nháy mắt, Trình Phi Viễn bị nói có chút choáng váng. Vợ hắn bộc phát rồi. Nhưng sao nhiều ngày, cô không nói gì. Hôm nay là thế nào?
Thật ra thì hắn cũng chỉ là muốn cho cô trò chuyện với hắn nhiều chút. Ai ngờ ánh mắt của cô cơ hồ cả ngày đều chỉ nhìn chằm chằm TV, không nhìn hắn một cái. Hắn chủ động nói chuyện với cô, cô cũng chỉ qua loa đôi lời, hoàn toàn không tập trung.
Làm một người chồng, bị chính vợ mình coi thường như vậy, hắn có thể có sắc mặt tốt, nói lời hữu ích với “Tình địch” của mình sao?
“Bàn Đinh đâu?” Trình Phi Viễn còn đắm chìm trong các loại mộng tưởng oán niệm của mình, Tôn Đào Phi bỗng nói một câu.
Lúc này Trình Phi Viễn mới phát hiện ra, con trai mới vừa vẫn còn ở nhà, đã không thấy đâu.
“Xem xem anh làm ba thế nào, ngay cả con trai của mình ở ngay trước mắt cũng có thể làm mất.” Giọng trách cứ bỏ lại những lời này, Tôn Đào Phi liền vội vàng đi tìm con trai. Mặc dù nghĩ cũng có thể đoán được thằng nhóc đang chơi với Đồng Đồng, nhưng không thấy nó cô vẫn không yên lòng.
Hung tợn trừng mắt nhìn hình ảnh đôi nam nữ chính đang chàng chàng thiếp thiếp trong tivi, Trình Phi Viễn phẫn nộ đứng lên, đi theo gia nhập hàng ngũ đi tìm con trai.
Thấy được thằng nhóc ở trong hố cát tại cửa nhà cách đó không xa, Tôn Đào Phi mới hoàn toàn yên tâm.
“Bàn Đinh, con chạy đi lúc nào, thật không nghe lời.” Vuốt đi cát mịn trên quần áo con trai, Tôn Đào Phi cố ý nghiêm mặt véo mạnh cái mũi nó.
“Cô, là cháu mang em Bàn Đinh ra ngoài, thấy cửa nhà đóng, cháu nghĩ cô chú không ở nhà, cho nên liền mang em trai ra ngoài chơi.” Người bạn nhỏ Trịnh Vân Đồng đỏ mặt nhỏ nhắn, khẩn trương bất an nắm hai tay nhỏ bé dính chút cát của mình.
Tôn Đào Phi khẽ mỉm cười, “Không sao, nhưng Đồng Đồng, lần sau Đồng Đồng ra ngoài chơi với em trai phải nói với cô nha, ngày ngày cô đều ở nhà.”
“Dạ, cháu hiểu rồi.” cô bé lập tức hớn hở gật đầu, thân thể nhỏ bé sôi nổi, lại đi xây tòa thành trong hố cát.
Bàn Đinh thấy chị đi, lập tức bỏ lại mẹ, hấp tấp theo sát sau lưng Đồng Đồng, đứng ở bên cạnh tiểu mỹ nữ, siêng năng giống như con ong mật nhỏ, không ngừng dùng tay nhỏ bé cầm cát, bỏ vào trong thùng nhỏ bên cạnh Đồng Đồng, loay hoay thật hứng thú.
Tôn Đào Phi cứ như vậy lẳng lặng đứng nguyên tại chỗ, say sưa nhìn hai đứa bé kia thật lâu.
“Cô, chúng ta tới chơi gia đình có được không?” Cô bé ngẩng đầu lên, ánh mặt trời chiếu lên một tầng trong suốt trên khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của bé.
“Huh...” Tôn Đào Phi gật đầu, thật sự không dám tưởng tượng nếu như cô đáp ứng yêu cầu của cô bé, tương lai sẽ truyền thành cái dạng gì trong quân khu.
“Chính là, cô làm mẹ, cháu và em Bàn Đinh làm con của cô, cô làm cơm cho chúng cháu ăn, chơi rất vui.” Giống như chỉ sợ Tôn Đào Phi không biết “sống gia đình” chơi như thế nào, cô bé vội vã giải thích, trong mắt to đen nhánh lóe lên ánh sáng chờ mong.
“Vợ, điện thoại.” Thanh âm của Trình Phi Viễn từ xa truyền đến.
Tôn Đào Phi vui mừng, chưa từng cảm thấy thanh âm của hắn quan trọng như giờ phút này.
“Đồng Đồng, cháu và em Bàn Đinh chơi nhé, cô có chuyện phải làm.” Quay lại, Tôn Đào Phi cơ hồ là chạy trối chết.
Ở lại nữa, đoán chừng cuối cùng giơ cờ hàng nhất định là cô. Kể từ khi có gia đình, cô phát hiện mình càng ngày càng không cự tuyệt được yêu cầu của những người bạn nhỏ. Vì danh dự, cô chỉ có thể chạy.
Đến khi Tôn Đào Phi chạy như bay về nhà, điện thoại đã bị cúp.
“Ai gọi tới?”
“Từ Dĩnh.”
Cầm lấy điện thoại đặt trên khay trà, Tôn Đào Phi vừa mới chuẩn bị gọi lại, tiếng chuông lại vang lên.
“Tiểu thư...”
“Tôn Đào Phi, mình muốn bóp chết cậu.” Tiếng gầm gừ nghiến răng nghiến lợi cắt ngang hai chữ Tôn Đào Phi vừa mới nói.
Tôn Đào Phi để điện thoại di động ra xa, vuốt vuốt lỗ tai bị dB cao kích thích, theo bản năng cũng vuốt cổ mình một cái.
“Sao thế, mình dường như không làm gì khiến cho cậu thống hận đến mức cậu muốn bóp chết mình. Phải chết cũng phải cho mình chết rõ ràng chứ.”
Một hồi thanh âm ùng ục ùng ục từ bên kia truyền đến, Tôn Đào Phi biết Từ cô cô khẳng định lại đang uống nước. Đây là chuyện cô ấy thường làm nhất để giảm bớt tức giận. Chẳng qua, cô thật sự không hiểu, cô đến cùng đã làm cái gì, khiến cô ấy phẫn hận như thế.
“Cậu là đồ bán rẻ bạn bè, thấy lợi quên nghĩa. Từ Dĩnh mình khổ tám đời mới quen bạn xấu như cậu, mình sắp bị cậu hại chết, không, trước khi chết mình có thể phải đến bệnh viện tâm thần trước, sau đó mới chết. Nếu quả thật có ngày đó, đều là do cậu.”
Tôn Đào Phi co quắp khóe miệng, cô gái này lại bắt đầu hồ ngôn rồi (nói linh tinh lảm nhảm), loạn hết cả lên, cô nghe mà không hiểu cái gì cả.
“Mình không biết mình hại cậu thế nào, hơn nữa tháng này mình không thu vào ngoài định mức, chỉ có chi.” Bộ mặt Tôn Đào Phi phớt tỉnh giải thích, cô cũng không muốn bị cho là coi tiền như rác một cách khó hiểu.
“Có phải cậu nói tin tức của mình cho tên khốn Chu Thành Phi không!” Thanh âm Từ Dĩnh tràn đầy tức giận vang lên.
Tôn Đào Phi bừng tỉnh hiểu ra, “Đúng, nhưng cũng không đến mức hại cậu. Mình còn không phải vì suy nghĩ cho hạnh phúc nửa đời sau của cậu sao.”
Từ Dĩnh khàn cả giọng rống, “Hạnh phúc em gái cậu, bây giờ thân mình ở Địa Ngục, cậu đi nói cho hắn biết, đừng để hắn lại quấy rầy mình, nếu không chúng ta coi như hết.”
Tôn Đào Phi khẽ mỉm cười, cô giống như ngửi thấy mùi vị gian tình nha.
“Vậy cậu tự mình đi nói cho hắn biết không phải càng tốt hơn sao.”
“Mình không cần biết, phiền toái này là cậu rước lấy, cậu phải chịu trách nhiệm, còn nữa, cậu nói cho hắn biết, coi như là đàn ông trên toàn thế giới này đều chết sạch, mình cũng sẽ không chọn hắn.”Đầu bên kia, hàm răng Từ Dĩnh cắn lộp cộp vang lên.
“Thật ra thì, tiểu Dĩnh, Chu Thành Phi thật rất tốt, trẻ tuổi, có tài có mạo...”
“Tóm lại ai cũng được, chỉ có hắn không được!”
Không cho Tôn Đào Phi bất kỳ cơ hội nói chuyện, họ Từ kia gọn gàng cúp điện thoại.
Tôn Đào Phi như có điều suy nghĩ ngắm nhìn Trình Phi Viễn, “Anh nói xem, hai người bọn họ có phải có cái gì không?”
“Em thử nói xem?” Trình Phi Viễn cười như không cười hỏi ngược lại.
“Cơm trưa, tự mình giải quyết!” Tôn Đào Phi nổi giận đứng lên, nợ vừa rồi còn chưa có tính rõ với hắn, hiện tại giả bộ thâm trầm cái gì.
Trình Phi Viễn nhìn bóng lưng càng đi càng xa của Tôn Đào Phi, vô lực há hốc mồm. Chuyện rõ ràng vậy còn cần hắn nói sao. Hơn nữa không có cô, hắn làm sao tự giải quyết cơm trưa.
‘Xách’ con trai về nhà, từ trên xuống dưới, trong trong ngoài ngoài, tắm sạch cho nó, hai mẹ con liền bỏ lại Trình Phi Viễn, trực tiếp đi nhà hàng.
Tôn Đào Phi vừa xoay người, đã nhìn thấy Bàn Đinh bị Chu Thành Phi ôm vào trong ngực, chọc cho cười ha ha. Cô nên nói, hai người này có phải rất có duyên không. Trước một người mới vừa cúp điện thoại, một người sau liền đụng phải cô.
“Chị dâu, mới ăn sao?”
Đến gần, Tôn Đào Phi mới phát hiện sắc mặt của Chu đoàn trưởng tựa hồ không tốt chút nào, dưới mắt có quầng đen đậm, hiển nhiên là hậu quả mất ngủ hoặc là thiếu ngủ tạo thành.
Tôn Đào Phi quan tâm hỏi, “Anh có khỏe không, có thời gian tới nhà ăn cơm.” Đáy lòng cũng càng tò mò, giữa Chu Thành Phi và Từ cô cô đến cùng là có chuyện gì xảy ra.
“Vậy em cũng không khách khí, có thời gian nhất định sẽ tới.” Tuy là mở miệng cười, nhưng cơ hồ nói vừa xong, Chu Thành Phi liền nhanh chóng che giấu nụ cười ở khóe miệng.
“Ăn, ăn.” Bàn Đinh vỗ bụng nhỏ, mắt to đen láy có thần trông mong, nhìn chằm chằm vào cái chén trong tay Tôn Đào Phi.
Cúi đầu, Tôn Đào Phi vội vàng đút cho con trai một muỗng.
“Chị dâu, trước kia Từ Dĩnh có phải từng có một đoạn tình cảm rất sâu nặng không?” Chu Thành Phi bỗng nhiên nói, mang theo đè nén khác biệt.
Chu Thành Phi tự giễu nhếch khóe môi, ánh mắt làm như rất chuyên chú nhìn chằm chằm đường xi-măng cách đó không xa. Đúng vậy, chuyện này còn cần tìm một người khác tới xác nhận ư, không phải là sự thực hắn đã sớm biết sao. Bằng không sao nằm trong ngực của hắn, cô nhớ mãi không quên lại là tên của một người đàn ông khác.
“Thành Phi, tiểu Dĩnh là một người thích mềm không thích cứng, mọi c