nên kết thúc trong một ngày, có gì mà nuối tiếc. Tớ chẳng còn hơi sức đâu mà chơi lại trò giả thành thật lần nữa.”
“Bây giờ cậu biết hôn nhân là chuyện cả đời rồi ư? Vậy sao lúc đó còn làm ầm ĩ lên như vậy, sao không chịu nhẫn nại một chút. Còn cái tên họ Trình kia, lúc đó mắc bệnh thần kinh gì để giờ tốn không biết bao công, đáng đời.”
“Lúc đó nghĩ rằng dù sao cũng không chịu được đến cùng, cần chi phải cố gắng nữa, đau dài không bằng đau ngắn, chết sớm đầu thai sớm.”
“Đồ thần kinh, cả hai luôn.”
“Năm nay cậu đi xem mặt đến lần thứ mấy rồi?” Thẩm An Nhược nhanh chóng chuyển đề tài.
“Cho cậu hay, bây giờ tớ chẳng còn hứng thú gì với hôn nhân cả. Nhìn tấm gương xuất sắc của hai người các cậu, tớ mắc bệnh trở ngại tâm lý rồi.”
Người ngoài cuộc đúng là lo lắng thừa, thật ra hai người bọn cô bên nhau vẫn rất tốt, chẳng hề vì cô bóc trần khuyết khuyết của anh, anh tỏ thái độ với cô mà tan vỡ. Giữa hai người không quá khách sáo, nhưng cũng không đến mức xích mích khó chịu, cẩn thận duy trì sự cân bằng kì lạ này, giống như con lật đật, nhìn như lung lay sắp ngã, nhưng lại không ngã được. Hạ Thu Nhạn nói, người khác không thể gặp đúng người đúng lúc vậy mà hai người bọn cô còn cố tình kéo dài thời gian tới thời điểm không thích hợp, khiến cả hai đều trở thành những miếng ghép xa lạ. Thật ra Hạ Thu Nhạn cũng chẳng khá hơn bao nhiêu. Thẩm An Nhược tốn bao công sức mới thuyết phục được Lâm Hổ Thông hẹn hò với cô bạn mình, Lâm Hổ Thông vì có việc đột xuất nên lỡ hẹn, sau đó Hạ Thu Nhạn quyết cho anh ta leo cây hai lần, khiến mọi chuyện đi tong. Thẩm An Nhược cuối cùng cũng hiểu vì sao con đường tình duyên của cô bạn này lại gian khổ, dài dằng dặc như thế. Nói tóm lại, mọi người đều đang tự tìm niềm vui và nỗi buồn theo cách của riêng mình.
Dạo này Trình Thiếu Thần thường xuyên đi công tác, nhiều đến nỗi Thẩm An Nhược cũng không nhịn được, hỏi: “Công việc không suôn sẻ à? Sao anh bận rộn thế?”
“Có một vụ hợp tác không thỏa thuận được điều kiện, lằng nhằng dây dưa, lãng phí thời gian.”
“Vụ đó em cũng nghe nói rồi. Không phải đối tác có quan hệ rất tốt với bên anh sao?”
“Chính thế mới phiền phức, kéo bè kéo phái, toàn bộ công sức hao tổn hết cả. Thôi kệ đi, đừng nhắc đến công việc ở nhà nữa, đủ phiền phức lắm rồi.”
Một lát sau anh lại chủ động hỏi: “Em cảm thấy giữa hy sinh một chút danh dự để bảo toàn lợi ích lớn cho công ty với việc trả một cái giá đắt để giữ chút danh dự có cũng được không có cũng xong, nên chọn cái nào.”
“Không phải không nói chuyện công việc ở nhà sao? Hơn nữa, trong lòng anh đã sớm quyết định rồi, hỏi em làm gì, em không chi phối nổi quyết định của anh đâu.”
“Thẩm An Nhược, em đừng lúc nào cũng miệng lưỡi sắc bén như thế. Phụ nữ nên ngốc nghếch một chút mới đáng yêu.”
“Ngày trước chê em ăn nói vụng về, bây giờ lại ghét em nói năng sắc bén, anh khó chiều thật đấy.” Thẩm An Nhược ngáp dài, buồn ngủ chảy cả nước mắt, “Còn nữa, chẳng lẽ anh không thấy rằng, em ngốc nghếch tự cho mình thông minh vẫn tốt hơn thật thà hiền lành, càng mang đến nhiều niềm vui cho anh sao?”
“Nói cũng đúng.”
Tivi ban đêm thường chiếu mấy bộ phim nước ngoài không thu hút khách lắm, bản dịch Hồng Kông vì thế tên phim và tên nhân vật nghe rất lạ. Bộ phim hôm nay kể về một đôi vợ chồng kết hôn vì lý do chính trị, thực ra mỗi người họ đã có người mình yêu, bên ngoài thì giữ vẻ ân ái mặn nồng, nhưng cả hai đều có cuộc sống riêng của mình.
“Phim chán quá.” Trình Thiếu Thần chẳng mấy hứng thú, “Nhưng một cuộc sống như thế thực ra cũng tất tốt.” Thẩm An Nhược lườm anh, lại bị anh phản công: “Lườm anh làm gì? Còn không phải tại em làm ầm ĩ à?”
Anh đi tác nhiều ngày. Ba bốn ngày đầu, Thẩm An Nhược cảm thấy yên tĩnh và nhẹ nhõm, dễ thở hơn hẳn. Lâu dần lại thấy thiếu thiếu thứ gì đó, tựa như đi làm cả tuần chờ mãi rốt cuộc cũng tới thứ Sáu, đột nhiên lại nhận được thông báo đào tạo cuối tuần hoặc tăng ca, tuy vẫn thuộc về công việc hàng ngày nhưng không thích hợp lắm. Ban ngày làm việc, tối đến phải đi xã giao, vì thế cô không gọi điện cho anh, chỉ đợi anh gọi đến. Hơn mười giờ đêm vẫn chưa có điện thoại, cô lại lo lắng có phải anh uống quá chén, hay gặp tai nạn gì rồi hay không. Thói quen xấu một khi đã hình thành quả nhiên rất đáng ghét.
Thẩm An Nhược nhớ lại những ngày tháng bọn họ kết hôn trước dây, có một dạo phần lớn thời gian anh đều phải đi công tác. Ban đầu cô cũng băn khoăn, lo lắng anh uống say không ai chăm sóc, lo anh ăn uống không quen, nhưng anh vẫn vui vẻ không lo nghĩ gì, thường xuyên quên gọi điện về. Cô gọi đến thì rất ít khi nhấc máy, sáng sớm về nhà thì buổi tối cô mới biết, dần dà cô cũng không quan tâm nữa, mặc kệ anh, mỗi lần anh đi công tác thì coi như mình được nghỉ phép.
Khách sạn tuyển một loạt nhân viên, toàn là những gương mặt mới. Có một cô gái khiến cô chú ý, dáng vẻ đoan trang thanh tú, xinh đẹp thanh mảnh, ánh mắt lanh lợi, nhưng làm việc không được tốt cho lắm, lúc bày bàn ăn, quét dọn phòng của khách, chân tay luống cuống, loạn hết cả lên. Thẩm An Nhược đến gần nhìn thẻ nhân viên tạm thời trên người cô bé, Chung Luyến Thần. Mười ngón tay mảnh dẻ trắng nõn cho thấy rõ ràng là một cô gái được nuông chiều.
“Dung mạo, phong cách của Chung Luyến Thần đều tốt, vì sao không để cô ấy thực tập ở chỗ tiếp tân?” Thẩm An Nhược nói với quản lý Chu.
“Là do chủ tịch sắp xếp, hình như là người của đối tác bên kia. Có lẽ muốn viết báo cáo điều tra khảo sát, tự trải nghiệm cuộc sống ở đây, cũng không lâu đau.” Quản lý Chu chậm rãi nói, vì thế Thẩm An Nhược không hỏi nhiều thêm nữa.
Quả nhiên là một vị đại tiểu thư, lại ở chỗ này mà diễn vai Lọ Lem, cô bé và Trình Thiếu Thần đều thật đúng là thiên tài.
Chung Luyến Thần thi thoảng gặp cô, luôn tươi cười rạng rỡ gọi cô là “trợ lý Thẩm”, chốc chốc lại xin cô chỉ dạy vài vấn đề, cực kì khiêm tốn, nhưng trong mắt không giấu nổi vẻ quan sát đầy hiếu kì với cô.
Sau khi Trình Thiếu Thần trở về, khi bọn họ đang đi nghỉ cuối tuần ở một nơi rất yên bình vắng vẻ, thì gặp Chung Luyến Thần toàn thân ướt nhẹp, quấn một chiếc khăn lông to sụ bên bể bơi.
“Anh Thiếu Thần, chị An Nhược.” Chung Luyến Thần tươi cười ngọt ngào, thay đổi xưng hô cũng nhanh thật.
“Đây là Chung Luyến Thần… con gái bạn bạn thân của bố anh.” Lúc Trình Thiếu Thần giới thiệu cô bé, rất khó mới nhận thấy anh hơi khựng lại một chút.
“Chị An Nhược, chị không bơi ạ?”
“Chị là con vịt cạn, nước sâu quá một mét là choáng rồi.”
“Vậy em đi đây.”
Thẩm An Nhược ngồi dưới ô che nắng uống nước ép hoa quả, Trình Thiếu Thần và Chung Luyến Thần nói chuyện cách đó không xa. Bọn họ không chú tâm hạ thấp giọng, người trong bể bơi rất ít, vì thế cô nghe thấy rất rõ ràng.
“Tiểu Luyến, sao em vẫn còn ở đây thế? Chơi đủ rồi thì mau về chỗ cha em đi, đừng ở chỗ này gây phiền phức.”
“Thầy Thiếu Thần, em ở đây tự lực cánh sinh, chẳng làm phiền gì anh mà.”
“Em đi đến đâu thì phiền phức đến đó. Em ghét ai thì đi hại người ta đi.”
“Anh đoán đúng rồi, em đến đây hại anh đấy.” Nói xong nghiêng người, cứ như vậy rơi vào trong bể bơi.
“Cô bé bơi rất giỏi.” Sau đó Thẩm An Nhược nói với Trình Thiếu Thần.
“Trong mắt em tất cả những ai có kỹ thuật tốt đều được coi là bơi giỏi và giỏi hơn em.” Trình Thiếu Thần hoàn toàn không nhìn vào bể bơi, “Con bé mỗi ngày đều ở Hoa Áo, em từng gặp nó rồi à?”
“Gặp rồi, rất cố gắng, rất chăm chỉ.”
“Em tránh xa nó một chút, con bé khó chơi lắm.”
Hai người nói chuyện câu đươc câu chăng, Thẩm An Nhược uống hết ly nước hoa quả chuẩn bị đứng dậy, đột nhiên cứng đờ cả người, giọng hơi run rẩy: “Anh có để ý thấy con bé đã rất lâu không trồi lên mặt nước rồi không.”
Cô còn chưa dứt lời, Trình Thiếu Thần đã nhảy xuống nước.
Lát sau Trình Thiếu Thần mặt mày vô cảm cầm khăn lông lau dần, cả người ướt sũng. Chung Luyến Thần đứng một bên cười ngặt nghẽo: “Em có kêu cứu gì đâu, tự anh muốn nhảy xuống mà. Anh Thiếu Thần, em cảm động quá, hóa ra anh quan tâm em như thế cơ đấy. Em còn tưởng anh chỉ mong sao em chết đuối luôn.”
“Im miệng đi.”
“Em còn không bực thì anh bực cái gì nào. Hôm nay suýt nữa em có thể phá kỷ lục nín thở của mình, tại anh phá ngang đấy.”
“Chung Luyến Thần, anh nói, em không được phép cãi lại.”
Buổi trưa, ba người bọn họ cùng nhau dùng bữa, Tiểu Luyến không dám lộn xộn nữa, im lặng ngoan ngẵn. Trình Thiếu Thần ra ngoài nhận điện thoại, cô bé nhân cơ hội nói chuyện linh tinh với Thẩm An Nhược, cũng không có gì quan trọng.
“Vì sao gọi em là Tiểu Luyến? Nên gọi là Tiểu Thần mới đúng chứ.”
“Mọi người đều gọi em là Tiểu Thần. Nhưng anh Thiếu Thần không thích chữ cuối trong tên em vì phát âm giống tên anh ấy, chỉ có anh ấy gọi em là Tiểu Luyến thôi.”
**** ***
Vài ngày sau có một bữa tiệc về một thương vụ làm ăn, Thẩm An Nhược cũng phải thay mặt Hoa Áo tham dự. Trình Thiếu Thần gọi điện thoại hỏi cô có muốn đi cùng hay không, lúc đó cô đang bực mình vì một đống công việc, vì thế nổi quạu: “Vợ trước cùng ‘gì gì đó’ bây giờ, anh thấy em nên dùng thân phận nào khiến cho anh tỏa ánh hào quang lấp lán hơn?”
“Em thật nhàm chán. Chẳng lẽ anh không thể tìm người đi cùng sao?”
“Đi đi, đi đi, đừng có làm phiền em nữa.”
Bữa tiệc so với bình thường cũng chẳng khác nhau là mấy. Thẩm An Nhược đi cùng Lâm Hổ Thông. Bọn họ không phải khách quan trọng, chỉ tính ghé qua cho có mặt rồi đi. Cô vẫn chưa nhìn thấy Trình Thiếu Thần, con người này quản nhiên cứ tiệc tùng là biến mất tăm mất tích. Nhưng cô lại thấy Chung Luyến Thần, ngọt ngào nũng nịu, là phong cách từ trước đến nay Trình Thiếu Thần rất ưa thích.
Chung Luyến Thần dù trang điểm giống thục nữ, nhưng cứ ngó đông ngó tây tìm đồ ăn, còn không biết kiếm đâu ra một tờ tạp chí làm quạt, hoàn toàn không thèm để ý đến hình tượng của mình. Nhưng khi có người đến gần, ngay lập tức biến lại thành một con thiên nga bé nhỏ, cao quý và dịu dàng.
“Em nhìn chằm chằm cô gái đó cả buổi rồi, không phải em có sở thích lạ đấy chứ?” Lâm Hổ Thông nói mát.
“Anh không thấy cô bé đó rất đáng yêu à?”
“Anh chỉ thấy cô ta ‘không đáng yêu’ với ‘giả vờ đáng yêu’ mà thôi.” Anh ta đột nhiên thấy Trình Thiếu Thần xuất hiện bên cạnh Chung Luyến Thần, thấp giọng chửi thề một tiếng, “Thẩm An Nhược, em rắp tâm hại anh. Em phải sớm nói cho anh biết chủ tịch cũng tới đây chứ. Ít nhất anh cũng có thể đứng xa em một chút.”
“Trong lòng anh không có ý gì, sợ gì chứ?”
“Ai bảo trong lòng anh không có ý? Nhiều là đằng khác.” Lâm Hổ Thông quay đầu nhìn cô một cái, Thẩm An Nhược cũng cười rạng rỡ với anh ta.
“Hai người thích làm trò thật đấy, một đôi thiên tài.” Anh ta nói, đột nhiên nhờ ra điều gì, “Cô bé kia chính là người thực tập ở chỗ chúng ta đúng không, bảo sao quen mắt thế.”
“Chỉ ‘quen mắt’ thôi sao? Miễn là mỹ nữ, chỉ trong vài tiếng đồng hồ anh đã biết gia phả nhà người ta rồi cơ mà.”
“Đương nhiên, em hiểu anh quá. Gia thế của cô bé này không đơn giản đâu.” Anh ta nghiêng người thì thầm bên tai co một cái tên.
Thẩm An Nhược kinh ngạc chốc lát, không nhịn được xoay người nhìn về phía bên kia. «1...345