cũng không muốn thỏa hiệp. Vì thế anh đừng lo lắng quá, chúng ta chỉ cần bắt đầu lại từ đầu, coi như chưa có gì xảy ra được không?”
“Ngủ thôi, anh mệt rồi.”
“Trình Thiếu Thần, em không hề làm bộ làm tịch, em nói đều là thật, kể cả anh có thấy không xuôi tai.”
“Anh biết. Thực ra anh thà nghĩ là em đang giả vờ làm bộ làm tịch còn dễ chịu hơn.”
**** Tôi là đường phân cách của việc tác giả vì chán mà bổ sung thêm đôi chút ***
Ngoài chuyện công việc, những thứ khác cô rất ít khi nói nhiều như vậy, đột nhiên thấy mệt mỏi vô cùng. Lúc đang mơ màng thấy Trình Thiếu Thần ra khỏi giường uống nước, sau đó không thấy động tĩnh gì nữa. Cô mở mắt nhìn anh đang ngồi trên ghế mây, cả người phủ đầy ánh trăng, dường như đang suy nghĩ gì đó. Cô thì thào nói: “Cho em cốc nước. Sao anh không ngủ đi.”
Anh đặt cốc nước lên đầu giường, nói: “Nóng quá, anh không ngủ được. Anh đi tắm đã”, sau đó quay người đi mất.
Thẩm An Nhược bị cảm giác ấm nóng bất thường đánh thức. Trình Thiếu Thần ôm cô từ đằng sau, môi hôn bỏng rát vào gáy và hai bên tai cô. Nhưng anh tắm nước lạnh, toàn thân anh lạnh ngắt, anh ôm lấy cô khiến cô cũng rùng mìn theo.
“Đừng, em buồn ngủ.” Thẩm An Nhược lấy khuỷu tay thúc vào anh.
Nhưng Trình Thiếu Thần chẳng hề có ý định buông cô ra, một tay anh giữ chặt hai tay cô, tay kia cố ý trêu ghẹo thân thể cô, không chỉ tay mà còn cả môi và người anh nữa. Cứ mỗi lúc như thế này, cô đều hoảng hốt cứ ngờ anh có tính cách phân liệt, một mặt là người đàn ông độc tài chuyên chế muốn nắm tất cả trong tay, một mặt là đứa trẻ thích làm nũng dụi dụi vào lòng cô. Đối với người đàn ông, cô không cách nào chống lại được, còn đối với đứa trẻ, cô cũng không nỡ khước từ, tóm lại kết quả vẫn là cô thua, bị đánh bại, hoàn toàn bị khuất phục.
Anh dùng sức mạnh không thể kháng cự của mình chiếm lấy cô. Một khi thực hiện xong, lớp ngụy trang một đứa trẻ hoàn toàn biến mất. Lúc này anh như một kẻ xâm lược, độc tài chuyên quyền, đoạt lấy toàn bộ cảm giác của cô. Ấy thế mà mấy phút trước cô còn mềm lòng với anh, thật là chẳng có trí nhớ gì cả.
Cuộc nói chuyện khi nãy nhất định đã khiến anh vô cùng khó chịu, lúc ở trên giường, anh không thể nào che giấu cảm xúc. Anh ôm hờ cô từ phía sau rồi cứ thế tiến vào, hoàn toàn không dồn ép gì cô, nhưng những động tác mạnh mẽ của anh khiến cô cảm thấy thật khó chịu đựng. Thẩm An Nhược thử chống cự, tư thế kì quặc này làm cô cảm thấy toàn thân bất lực, giống như bị treo trên vách đá, chỉ cần anh buông lỏng tay cô sẽ ngã, ý nghĩ này làm cô sợ hãi.
Nhưng anh giữ cô rất chặt, không để cô tự do hành động, cô đành vươn tay ra tìm lấy thứ gì đó để bấu víu. Cánh tay một lần nữa lại bị anh nắm lấy, kéo ra sau cho đỡ vướng, rướn người vào sâu hơn, ép môi cô rồi cắn vào ngực cô, tưởng như một miếng có thể nuốt gọn, vừa cắn vừa mút lướt lên phần cổ mịn màng làm cô đau nhói. Có lẽ anh muốn lưu lại dấu vết trên cơ thể cô, tay anh dừng lại ở điểm thân mật nhất của hai người, vuốt ve cô. Anh xem cô như một món đồ chơi bằng cao su, vần vò mãi không thôi, Thẩm An Nhược nhịn không được hét lên, tiếng kêu của cô nhanh chóng bị anh nuốt gọn.
“Em nói không sai mà, anh không chịu được việc mọi thứ ngoài tầm kiểm soát, bị đoán trúng tim đen, nên thẹn quá hóa giận.” Cuối cùng anh cũng buông cô ra, Thẩm An Nhược cuộn tròn trong lòng anh, chỉ trích anh một cách yếu ớt.
“Em cố tình che giấu mối quan hệ của chúng ta, lén la lén lún, trên đường nhìn thấy anh cũng coi như không thấy, đến cùng anh ra ngoài ăn cũng nhất quyết không chịu. Có phải em thấy kiểu quan hệ bất hợp pháp này rất thú vị, hay hơn nhiều so với trước đây không?” Hơi thở ấm nóng của anh phả vào tai khiến cô run lên.
“Phải, có lẽ là thế. Anh không thấy thế sao?” Cô định chọc cho anh tức chết.
“Anh chỉ thấy em xem anh như người tình của em, không chịu trách nhiệm gì mà lợi dụng anh.”
Anh đang mắng cô là đồ phụ nữ lẳng lơ, cô có ngốc đến đâu cũng nghe ra như vậy. Bởi vì tay vẫn đang bị anh khống chế Thẩm An Nhược bèn đạp vào chân anh: “Anh đừng giả vờ tốt đẹp. Chẳng lẽ anh không lợi dụng em? Anh xem em như một dự án khó thực hiện, vì thế anh mới hứng thú như thế. Bây giờ giả vờ tội nghiệp, chẳng qua là vì tiến độ không được như ý, tâm lý mất cân bằng mà thôi.”
“Em đừng mang thuật ngữ trong công việc lên giường.”
“Kết hôn đối với anh chẳng qua cũng chỉ là cái vòng để khóa em lại, khiến em không chạy mất, sau đó anh có thể yên tâm đi làm những việc anh muốn, không cần ngày nào cũng tốn công tốn sức xem chừng em.” Thẩm An Nhược nói liền một hơi.
“Được rồi, như ý em, chúng ta cứ như thế này thôi. Từ nay về sau không đề cập đến việc kết hôn nữa, anh bị em làm cho loạn hết lên rồi.” Trình Thiếu Thần bị cô làm cho nghẹn một lúc, đành tiu nghỉu nói.
**** ***
Từ: Blog của Thẩm An Nhược
Chế độ: Không công khai
Lòng tự tôn của đàn ông, đôi khi còn dễ rách hơn cả giấy gạo nếp1, dùng nước miếng thấm một chút là tan biến ngay. Mỏng manh như thế, ai tin được rằng nó có thể bền vững cả đời.
**** ***
Gấy gạo nếp1: Một loại giấy được làm từ tinh bột như khoai lang, lúa mì… dùng để gói các loại kẹo và bánh ngọt, ngăn ngừa đồ ăn dính ra lớp giấy bao ngoài.
Có lẽ cuộc đàm phán trao đổi tình cảm hiếm có của bọn họ hôm đó đã khiến Trình Thiếu Thần choáng váng không ít, vì thế số lần anh xuất hiện trước mắt cô cũng giảm đi hẳn. Đương nhiên theo lời của Trình Thiếu Thần là do dạo này anh bận quá.
Anh chỉ đến khi đã quá nửa đêm, lúc nào cũng có hơi rượu nhưng vẫn rất tỉnh táo, có lúc chỉ nằm bên cạnh cô, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, có lúc lại cố ý đánh thức cô dậy. có lẽ lúc cô nằm dưới bị anh giày vò không còn sức chống cự, anh càng đạt được niềm vui chinh phục, lòng tự tôn đàn ông bị hao tổn cũng được khôi phục phần nào. Người này đúng là không chịu được đả kích, Thẩm An Nhược cảm thấy chẳng còn gì để nói nữa.
Bữa đó Thẩm An Nhược và Hạ Thu Nhạn cùng đi thăm Giang Hạo Dương, thật ra vẫn là Trình Thiếu Thần đưa cô về. Giang Hạo Dương không ở trong viện, còn đổi cả chỗ ở, đến một khu kiểu cũ vắng vẻ, bọn cô phải tốn bao nhiêu công mới tìm được.
“Thực ra không có gì đáng ngại cả đâu, anh chỉ đang nghỉ phép thôi.” Sắc mặt Giang Hạo Dương vẫn tốt, nghe nói là xuất huyết dạ dày, mỗi ngày y tá sẽ qua truyền nước, có cả người giúp việc theo giờ đến nấu cơm cho anh.
Anh vốn không thích những nơi ồn ào người qua người lại hỗn tạp, thậm chí còn không như những người khác chọn tới sống ở nơi thuận tiện dành cho công nhân viên chứ. Lúc đổ bệnh trốn ở đây quả thật đã tránh được nhiều rắc rối.
Bọn cô ngồi chưa được bao lâu thì có tiếng chuông reo. Giang Hạo Dương tự mình ra mở cửa, hai người ngồi trong phòng không ra ngoài chào hỏi. Người đến là một cô gái trẻ tuổi, chỉ nói mấy câu liền đi luôn, tổng cộng chưa đến hai phút.
Giang Hạo Dương trở lại vẻ mặt rất bình thản, Hạ Thu Nhạn cười trêu anh: “Anh à, anh đang có vận đào hoa đấy sao.”
“Vớ vẩn.” Anh cười nhạt quay sang Thẩm An Nhược, cô vội vàng cụp mắt xuống.
Căn phòng này dành cho đàn ông độc thân, vì thế không cách âm, trong phòng cũng có thể nghe thấy bên ngoài nói chuyện.
Cô gái nói: “Quần áo để thay của anh, còn có cả sách, quyển cuối cùng anh cần em vẫn chưa tìm thấy. Em nấu canh cho anh đó, tay nghề cũng tạm được thôi. Em nhớ lần trước anh nói dì Vương nấu canh chán quá.”
“Làm phiền em quá, thật ra để người trong cục về lấy hộ anh là được.”
“Tiện đường thôi mà, không vấn đề gì đâu. Em không ở lại lâu nữa. Sếp của bọn em mở cuộc họp đột xuất, em phải về công ty đây.”
“Bây giờ bọn em hẳn là rất bận, đừng để ảnh hưởng đến công việc của em.”
“Không sao. Sếp em đã bảo rồi, hiếm khi có thể quang minh chính đại qua lại với lãnh đạo cấp cao thế này, nhất định phải đón tiếp tử tế, cố gắng hết sức lấy lòng, không lúc nào không thể hiện thành ý, phải coi đó là việc quan trọng nhất mà làm. Em nhận lệnh làm việc thôi, vì thế anh không cần phải khách sáo đâu.”
“Hóa ra anh ta cũng có thể nói câu dài như thế đấy. Nhưng câu này nghe có vẻ không được tự nhiên cho lắm.” Giang Hạo Dương cười.
“Anh hiểu anh ấy mà, anh ấy không giỏi thể hiện tình cảm với người khác, đây chắc cũng được coi là cố gắng của anh ấy rồi ạ.” Cô gái cười rúc rich, rồi rời đi luôn.
Trái đất này nhỏ thật, hóa ra là trợ lý Đàm Phân của Trình Thiếu Thần. Số lần bọn cô gặp nhau không nhiều lắm, nhưng Thẩm An Nhược quá quen với giọng nói của Đàm Phân, cô ấy có giọng nói rất dễ chịu.
Mấy lần Giang Hạo Dương vô tình nhìn qua thì vẻ mặt của cô luôn rất thú vị, Thẩm An Nhược quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Sao tự nhiên anh lại mắc bệnh dạ dày vậy?” Hạ Thu Nhạn hỏi.
“Ăn cơm với tổ nghiên cứu hạng mục trong tỉnh, chắc uống phải loại rượu không hợp.”
“Anh thật xứng với chức vụ người đầy tớ của nhân dân, suýt nữa hy sinh vì nhiệm vụ.” Thẩm An Nhược khẽ than thở. Chẳng trách anh giấu nhưng Trình Thiếu Thần lại biết, hóa ra là như thế.
“Mới có mấy hôm không gặp mà cái miệng này đã cay nghiệt thế rồi.” Giang Hạo Dương cũng thở dài.
Hạ Thu Nhạn đi rót nước cho Giang Hạo Dương, trong phòng chỉ còn lại anh và cô.
“Sắc mặt em dạo này rất tốt, khá hơn lần trước anh gặp em nhiều.”
“Vì trời ấm lên rồi. Mùa đông em dễ bị cảm nên trông sắc mặt lúc nào cũng kém.”
“Mùa này mặc váy cưới khá thích hợp, anh nhớ lần trước hơi lạnh.”
Thẩm An Nhược nhìn vào mắt anh, cười: “Sao vậy? Anh bị mĩ nhân kế và lời đường mật dụ dỗ, chỉ trong chốc lát đã muốn giúp người ta bán đứng em sao?”
“Muốn bán cũng phải chọn thời điểm thích hợp mà bán, chờ lúc hết độ tươi non thì không bán được giá cao nữa đâu.”
Thẩm An Nhược cúi đầu, hồi lâu mới nói: “Ở một mình tự do thật, phòng không thích lại đổi, bạn cơm và bạn chơi có thể thay đổi thường xuyên, bị ốm lại có tình nguyện viên chăm sóc. Chẳng lẽ anh không thấy thế?”
“Khả năng châm chọc người khác của em tiến bộ không chỉ một chút đâu.” Giang Hạo Dương bật cười, “Anh không có kế hoạch độc thân cả đời, nhưng em có lẽ chưa bao giờ có cơ hội cảm nhận được, đơn độc một mình là muốn gặp được người vừa ý cũng chẳng dễ dàng chút nào.” Anh dừng lại một chút, “Lời anh nói chắc em không muốn nghe… nhưng mà sự kiên nhẫn của đàn ông cũng có giới hạn, già néo đứt dây đó em.”
“Anh ấy cũng mua chuộc anh luôn rồi à?”
“Anh chỉ muốn tốt cho em thôi, bây giờ em rất giống con chó đã cắn Lữ Động Tân2.” Giang Hạo Dương nhìn cô một lát, lại bật cười: “Được rồi, em cứ tiếp tục làm khó anh ta đi. Nhìn người lục đục như thế, thật ra anh thấy rất thoải mái.”
2Xuất phát từ thành ngữ ‘Chó cắn Lữ Động Tân’, có nghĩa là làm ơn mắc oán, ở đây Giang Hạo Dương đang mắng khéo Thẩm An Nhược.
Sau đó Hạ Thu Nhạn cũng nói với cô: “Cậu cứ chơi đùa nhiệt tình đi, đợi có ai đó hết kiên nhẫn muốn rút lui, tớ không cho cậu mượn vai để khóc đâu.”
“Cậu làm sao biết chắc chắn tớ sẽ khóc. Nam nữ qua lại có thể coi như một trò chơi, hợp thì ở bên nhau, không hợp thì giải tán, nhưng hôn nhân là chuyện cả đời, phải kiên nhẫn đến thế nào mới chịu được đối phương mấy chục năm chứ. Nếu là một trò chơi, vốn dĩ