hất giọng vừa tức giận vừa yếu đuối, nàng thảm hại không thể nào ngước trông đến gương mặt tàn nhẫn của hắn. Hôm nay cuối cùng thì nàng mới biết được thế nào là đau thế nào là uất hận.
Nhưng Nhật Thiên không cho nàng đi như thế, hắn dễ dàng giữ lấy nàng. Thục Uyên lần nữa vung cánh tay nhưng không thể nào đọ lại sức mạnh đàn ông của hắn. Xem như bất lực, nàng để mặt tay bị kiềm giữ, vẫn không muốn ngoảnh lại nhìn thêm chút nào. Không khí trong hành lang không ai ngoài cả hai vì thế cũng trở nên vô cùng ngột ngạt.
Nhật Thiên nhìn đôi vai nàng run rẩy, bản thân hắn thậm chí nặng lòng đến mức khó điều chỉnh lại từng nhịp thở. Cảm giác vật gì đó đang nghẹn lại khiến lòng hắn quặn lên thật là đau đớn. Thậm chí nếu là tự mình bản thân đau cũng không đến mức như vậy nhưng… Nhật Thiên biết bản thân đã làm tổn thương nàng. Nếu được hắn thà là người phải nghe những lời tuyệt tình ban nảy hơn là người khốn đốn khi nói ra.
- Mang dép vào đi! – Chất giọng của hắn dù sao vẫn còn rõ ràng, cứng cỏi hơn nàng. Nhật Thiên lo chân nàng đang đau sẽ tệ hơn nữa. Nhưng không ngờ nàng quay lại nhìn bằng ánh mắt đong đầy lệ đáp trả…
- Anh quan tâm tôi như thế chắc là thương hại tôi lắm đúng không?
Nhật Thiên nhìn vào mắt nàng, từ lúc trái tim loạn nhịp vì nàng, hắn chỉ biết nàng là một cô gái vô cùng cứng cỏi, dù tâm hồn vẫn rất yếu mềm nhưng luôn cố gắng vượt qua mọi gian khó. Thế nhưng hôm nay tận mắt chứng kiến nét tổn thương hằn sâu trong ánh mắt nàng, hắn hiểu bản thân mình thật quá khốn nạn.
Giữa cha và nàng… hắn rốt cuộc không thể nào làm tốt cho được thuận theo lòng mình. Môi hắn run lên nói vội…
- Thục Uyên… thật ra anh…
Lời Nhật Thiên chưa dứt, nàng cuối cùng cũng đã không cam lòng đánh vào má hắn một bạt tay không mạnh lắm, cũng không quá sức nhưng sau thấy chưa xót tận đấy lòng. Nước mắt đã rơi trên đôi má nàng. Bàn tay vừa dùng đánh hắn vẫn còn tê
tái run lên từng hồi.
Bạt tay kia không báo trước nhưng hắn không chút bất ngờ.
Có lẽ không cần suy già đoán non thì việc lãnh sự trả đũa này của nàng vẫn còn quá ít ỏi. Cả hai nhìn nhau, một người khóc nghẹn vì tức giận, một người đứng lặng vì đau khổ trong lòng. Thục Uyên nói không nên lời…
- Bắt đầu ra chuyện này cũng là anh. Tôi vì anh giàu sang mới tiếp cận van xin làm quen hay sao? Tôi đã nói tán tỉnh thích thú nhất thời thì xin anh hãy tránh xa tôi ra… thế mà tại sao? Tại sao tôi phải chịu đựng việc như hôm nay chứ?
Nước mắt nàng một khi đã rơi không thể kiềm lại. Khi bên nàng hắn nói thích nàng, dùng nhiều cách khiến nàng động tâm, dùng nhiều cử chỉ ngớ ngẩn khiến nàng động lòng. Nàng thật đã trót khờ dại xiêu lòng vì hắn… Để rồi đứng trước mặt cha, hắn thà đem nàng ra thành trò cười còn hơn nói sẽ chọn nàng.
Thục Uyên cũng không cần hắn chọn nhưng chí ít hắn nên rõ ràng từ đầu như thế. Nếu không muốn vướn lấy nàng thì tại sao còn bám theo nói thích nàng. Hắn lấy ai thì mặc kệ hắn, thân nàng cũng không muốn vì thế lại bi lụy như vậy song cũng đã bị tổn thương rồi.
Nhật Thiên đứng đó nhìn nàng rơi nước mắt vì mình rồi tự nén lòng lên tiếng…
- Em cứ việc chửi. Người sai khiến em chuốt nhiều phiền phức chính là anh. Anh không phủ nhận em là cô gái trong lòng anh… nhưng đối với anh, ý muốn của cha anh mới là tất cả rồi mới đến ước muốn bên cạnh em…
Cuối lời chính giọng hắn cũng không còn mạnh mẽ. Làm sao nàng có thể hiểu lòng hắn đấu tranh như thế nào với hai ý muốn mâu thuẫn nhau như thế. Là vì muốn bên nàng, điều ngốc nghếch nào y cũng có thể làm ra. Nhưng người cha nuôi vô cùng quan trọng kia đặt hi vọng vào hắn, hắn thậm chí sẽ dứt bỏ sở thích cá nhân mình để đạt được.
Tiếc là nếu tình cảm đối với nàng cũng chỉ là một sở thích nông nổi thì hắn cũng đâu có phải đau như thế.
Thục Uyên nhìn hắn, khóe mắt cay vươn nước mắt yếu hèn. Khóc lóc khi nói dứt khoát không hợp tình cảnh chút nào nhưng nàng đã không thể kiềm lại được. Nàng cũng nói ra vô cùng rõ ràng cùng hắn lần cuối.
- Đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa… à không, nếu trái đất này tròn có khiến lại phải gặp nhau thì coi như tôi không quen biết anh! Chúc anh vui vẻ!
Nàng xoay bước cảm thấy chúc hắn vui vẻ nghe cũng vớ vẩn thật song dù gì cũng đã nói ra rồi nàng vẫn ngước cao đầu hướng vào thang máy. Môi Thục Uyên mím lại, mắt không dám nhìn thêm một chút hình ảnh của Nhật Thiên vì sợ nước mắt sẽ lại dai dẳng thêm không dứt.
Mình hắn đứng với đôi dép vải trên sàn nhìn cánh cửa kim loại dần khép lại mang nàng đi xa khỏi mình. Gương mặt giận vẫn chưa thôi nước mắt làm tim hắn nhói lên thắt lại. Giây phút ấy đầu hắn trống rỗng, lao đến thì cửa đã không đóng hẳn. Chẳng chần chừ thêm một khắc, Nhật Thiên đẩy cửa thang bộ thoát hiểm cố chạy xuống đuổi theo nàng.
Hắn thích nàng. Thật lòng hắn chưa từng biết thích một ai nhiều như thích nàng. Trong đầu Nhật Thiên chỉ biết mỗi thế khi hối thúc hai chân cuồng chạy theo tầng bậc thang nối tiếp xoay vòng.
Mình Nhật Thiên đứng với đôi dép vải trên sàn trông cánh cửa kim loại dần khép lại mang nàng đi xa khỏi mình. Gương mặt giận vẫn chưa thôi nước mắt làm tim hắn nhói lên thắt lại. Giây phút ấy đầu hắn trống rỗng, lao đến thì cửa đã đóng hẳn. Chẳng chần chừ thêm một khắc, Nhật Thiên đẩy cửa thang bộ thoát hiểm cố chạy xuống đuổi theo nàng.
Hắn thích nàng. Thật lòng hắn chưa từng biết thích một ai nhiều như thích nàng. Trong đầu Nhật Thiên chỉ biết mỗi thế khi hối thúc hai chân cuồng chạy theo tầng bậc thang nối tiếp xoay vòng.
Đột ngột cơn nhói ngực trỗi lên, Nhật Thiên nhíu mày, tay lập tức bấu lấy phần áo trước ngực khi hơi thở bắt đầu đảo ngược. Thế nhưng hắn vẫn ngước lên cố chạy tiếp dù cơ thể ngu ngốc có ngăn cản đi chăng nữa. Hắn nhất định phải theo kịp được nàng… nói với nàng lời thật trong lòng mình…
Nhưng chỉ cuống được thêm 7 tầng, Nhật Thiên đã không còn bước được. Cơn suyễn làm hắn không thể lấy thêm một phần không khí nào vào phổi. Nhật Thiên ngồi bệt xuống thở dốc trong đau khổ vì mình đã không thể đuổi kịp. Chỉ do mình hắn khiến nàng phải rời xa không thể níu kéo.
Hắn thật không muốn coi như chưa từng quen biết nàng… không hề muốn…
————–
Diệu Minh ngồi bơ phờ nhìn thêm một chai bia rỗng nữa hạ xuống. Thục Uyên lại nhấc thêm chai khác định rót vào ly thì cuối cùng chịu không thấu con bạn thân cũng ngăn cản nàng…
- Pà rủ tui đi ăn ốc hay là đi “đổ bia” vậy hả!? Uống ít thôi Uyên!
Tửu lượng của Thục Uyên xưa nay tệ chưa ai sánh kịp. Chưa đầy hai chai đã ngất ngư rồi, vậy mà hôm nay uống quá trời nhiều hỏi sao không lo.
Mắt nàng nhìn vào lớp bọt trắng đẹp tuyệt sóng sánh trên tầng bia vàng óng. Ly bia trong tay lúc này đầy là thế cũng sớm cạn sạch trong nháy mắt. Mọi thứ trải qua nếu dễ dàng mất sạch như vậy thì đầu óc con người đâu cần khốn khổ nữa. Nàng chợt cười tự lẩm nhẩm.
- Gì mà tầng lớp cao – tầng lớp thấp… chỉ mình anh ta làm ra rồi khiến nó loạn lên. Đồ dâm tặc, khốn khiếp, vô liêm sĩ!
- Pà chửi ai vậy? Chổ làm có gã nào biến thái hay sao? – Diệu Minh không hiểu nổi nên cũng vội đoán bậy đại.
Nhưng dù là Diệu Minh, Thục Uyên cũng không thể nói ra tâm trạng nàng lúc này đang phải chịu đựng những gì.
Ngày hôm đó hắn ta bơ phờ vì chạy đuổi theo kẻ móc bốp thật là tệ hại trong dáng vẻ điển trai khiến nàng không muốn cũng có ấn tượng. Cũng do hắn lại quen thân với J.K thần tượng trong lòng nàng khiến nàng ngây ngô tự gần hắn. Lại là hắn mỉm cười thân thiện gần gũi khi đút cơm cho các cụ già làm nàng lầm tưởng hắn ta không xấu.
Hắn ta…
Chính là tên khốn Phạm Nhật Thiên đó…
Vòng tay đàn ông ôm lấy cả người nàng thật mạnh mẽ. Từng hành động cho đến lời nói theo đuổi vừa ớn lạnh vừa khiến tim người ta loạn nhịp. Đôi môi và chất giọng trầm ấm từng cho nàng nghe lời tỏ tình rỗng ngốc đó…
Thục Uyên đặt ly xuống bàn lần nữa, bia sóng sánh trong ly không kịp tràn ra khi nước mắt trên má đã vương đầy. Diệu Minh ngồi nhìn cũng lúng túng không biết làm gì. Cuối cùng thì nàng đã khóc òa như một kẻ thua cuộc trong chính chuyện tình cảm mình không muốn vướn vào.
Có lẽ nàng sẽ mãi là người Nhật Thiên thích thú nhất thời vậy thôi không thể nào hơn được… không thể nào có chuyện nàng sánh kịp cùng hắn. Thật sự là nàng không muốn chấp nhận điều đó. Mạnh mẽ đến đâu thì nàng cũng chỉ là một cô gái bé nhỏ. Hạnh phúc quá là xa sỉ dành cho loại người khốn khổ nghèo khó như nàng. Nàng chưa từng mơ mộng gì lại sớm thất vọng thức tỉnh rồi.
Diệu Minh loạn lên với một tay cầm khăn giấy, một tay cầm bia không biết nên đưa gì cho bạn thân nữa. Vốn dĩ Thục Uyên rất mạnh mẽ, vùi dập thê thảm cỡ nào cũng chỉ than thở vài ngày sau đó lại vượt qua tất cả chẳng biết khóc bao giờ. Thế mà giờ…
- Sao pà lại khóc? Chầu này tui sẽ trả mà…
Thục Uyên nhìn qua rồi ôm chầm lấy Diệu Minh, trong quán ai cũng quay nhìn nhưng nàng vẫn cứ khóc như một đứa trẻ…
- Hic… có gì mà phải khóc cơ chứ!? Tui không phí nước mắt như thế đâu… không bao giờ… – Lời nói và hành động của nàng thật trái ngược dễ thấy.
- Đến thế này còn nói không khóc sao? – Diệu Minh biết nàng có chuyện khổ sở nên cũng ôm lấy dỗ dành. Thục Uyên lại nấc nghẹn nói…
- Diệu Minh… tui thật không muốn khóc đâu!
Nói ra điều nàng không muốn nhưng nước mắt ngớ ngẩn không tài nào kết thúc. Nếu như chính nàng được mạnh mẽ không yếu lòng vì hắn thì cũng đâu cần phải là người tổn thương như vậy đâu.
——————-
Đi làm rồi về nhà, nấu ăn rồi lại giặt giũ, sau đó vừa ăn lại vừa xem phim nhiều tập trước khi đi ngủ thế là hết ngày của Thục Uyên. Gần đây hầu như ngày nào cũng trải qua như nhau. Nàng vì thế càng cố gắng chờ đến ngày phát lương hi vọng tinh thần sẽ ổn định lại và không nằm mơ vớ vẫn như thấy Ngọc Hân dẫn tên chết tiệt ấy chính thức về ra mắt cậu mợ của nàng vậy.
Diệu Minh cũng bận rộn chuẩn bị kết hôn, khi buồn rầu quá nàng cũng không dám tìm ai chia sẻ. Thục Uyên thật mong giai đoạn này sẽ qua nhanh một chút.
Hôm nay vừa đi làm về, Diệu Minh đã nhảy sang phòng nàng thật là háo hức báo…
- Tui và anh Khoa đi xem nhà rồi. Cũng nhỏ nhưng hai vợ chồng tui ở cũng đủ rồi.
- Nè! Dạo này nói chuyện với pà chán lắm đó nha. Khai thật là pà thất tình đi thì tui chịu khó an ủi!
Hôm nọ nàng khóc như thế, có là đồ ngốc thật thì Diệu Minh cũng đoán ra. Song Thục Uyên ngoan cố, nghe đến hai chứ “thất tình” thì máu nàng đã sôi lên sùn sụt, hận không tìm đến ngay tên khốn Nhật Thiên đó chửi thêm một lần dữ tợn.
- Thất tình cái đầu pà! Tui đang vui vẻ sung sướng gần chết đây!
- Thiệt không đó… Vui thì cười cái đi!
Diệu Minh chọc ghẹo, cuối cùng thì nàng cũng cười được. Số nàng xem đi xem lại cũng không tệ lắm vì ít ra còn có bạn tốt để chia sẻ. Chẳng cần tình yêu, chẳng cần đàn ông, Thục Uyên sẽ tận hưởng cái gọi là chủ nghĩa độc thân muôn năm.
Chợt hai đứa đang vui vẻ thì bé Tài hớt ha hớt hải chạy vào thiếu điều đâm đầu vào cửa. May là Tấn Phong đi sau vẫn từ tốn bình tĩnh nên ai cũng tự biết là thằng em trai của Tấn Phong lại phản ứng quá lên. Thằng nhóc hớn hở nhảy tưng tưng khi báo cho mọi người…