g, lén lút chui vào phòng, chiếu lên bóng chúng tôi đang hôn nhau, ánh trăng trắng bạc lấp lánh, vỡ ra từng mảnh trên nền nhà.
Tôi cảm giác tim mình đập nhanh đến mức như đang ngồi trên tàu điện cao tốc phi lên tận mây xanh, bắt đầu từ điểm thấp nhất của đường ray, bồng bềnh lướt qua, nhưng lòng bàn tay ấm áp của Trình Chân truyền đến một hơi ấm rõ ràng, cho tôi biết tất cả mọi chuyện đều là thực.
Xung quanh vô cùng yên lặng, đến mức có thể nghe thấy tiếng bước chân ngoài cầu thang văng vẳng ngay bên tai, tôi lập tức đẩy Trình Chân ra.
Cô Phương đã xuất hiện ở đầu cầu thang, nhìn thấy chúng tôi, hỏi: “Muộn thế này rồi, sao vẫn chưa ngủ?”
“Cháu ngủ bây giờ đây ạ, cháu đang chuẩn bị đi tắm”.
Cô Phương nói với ánh mắt mệt mỏi: “Ừ, tắm nhanh rồi đi ngủ đi thôi”.
Tôi đáp lại một tiếng rồi nhanh chóng đi lên tầng, vốn không dám nhìn vẻ mặt của cô Phương, chân bước vội, nhịp tim vẫn còn đập loạn lên.
Quay trở về phòng, tôi đứng dựa vào cánh cửa, trong lòng cảm thấy ngỡ ngàng, không nhớ mình đã nói những gì, suy nghĩ của tôi vẫn còn đang bay bổng trong không trung, cảm giác vừa ngọt ngào vừa hoảng sợ lúc nãy lại ùa đến.
Dường như tôi đã chờ đợi rất lâu, kiếm tìm rất lâu, đến hôm nay, cuối cùng cũng đã tìm thấy người có thể từng bước từng bước, chậm rãi bước vào cuộc sống của người kia.
Buổi sáng, cô Phương dậy từ rất sớm, cũng không nói gì, ăn xong bữa sáng liền đứng dậy nói với tôi: “Tiểu Vi, hôm nay mấy giờ cháu vào học?”
“Tám giờ ạ!”
“Ừ, vẫn còn sớm, cô đưa cháu đến trường, Trình Chân, con tự đi xe đến trường nhé!”
Trình Chân nhìn tôi với ánh mắt đầy suy tư, gật gật đầu nói: “Vâng”.
Xe chạy thẳng qua cầu, lúc cô Phương lái xe vào đến thành phố, thì đột nhiên dừng lại phía bên đường. Ánh mặt trời xuyên qua các tầng mây chiếu lên nửa bên khuôn mặt cô, ánh nắng tỏa xuống từng chút từng chút một.
Cô Phương nói với tôi: “Tiểu Vi, cô thấy Trình Chân, thằng bé dạo này rất lạ, cô giáo của Trình Chân nói thời gian gần đây thằng bé hay trốn ra khỏi trường, cô hỏi nó đi đâu, thì nó không nói gì”.
Tôi mím chặt môi, không nói gì, từ lúc ngồi lên xe đến giờ, tôi luôn cảm thấy lo sợ, lúc này lại càng không có dũng khí để mở miệng.
Cô Phương nhìn tôi, chậm rãi nói tiếp: “Trình Chân từ trước đến nay luôn tự do, phóng khoáng, tuổi lại nhỏ, vẫn đang trong thời gian thích nổi loạn, đây là lúc cần có người chỉ bảo nó. Tiểu Vi, cháu là chị, từ bé cháu đã rất hiểu chuyện, vì thế mà cô hi vọng cháu có thể khuyên bảo Trình Chân, chú ý học hành, đừng để bị phân tâm”. Cô Phương cố ý nhấn mạnh mấy từ “cháu là chị”, hình như cô thật sự đang coi như không có chuyện gì xảy ra, đẩy hết mọi chuyện sang cho tôi giải quyết.
Tôi cúi đầu, khẽ nói: “Cô Phương, Trình Chân là một người rất có chủ kiến, cháu tin Trình Chân hiểu rất rõ cậu ấy đang làm gì”
Cô Phương sững người nhìn tôi một lúc, ánh mắt dần trở nên sắc nhọn. Giọng điệu của cô đã nặng nề hơn, nói: “Cô còn nghĩ cháu là đứa trẻ rất hiểu chuyện. Trình Chân vẫn chưa chín chắn, có chút cảm giác bị thu hút với cháu cũng là điều dễ hiểu, nhưng, sao cả cháu cũng không hiểu chuyện thế?”
Câu nói ấy của cô Phương như một lời cảnh cáo, khiến tôi càng trở nên bối rối, trong lòng tôi như có một đám mây đen nặng trĩu đang bao phủ. Tôi tránh ánh mắt của cô, cắn chặt răng: “Thưa cô, chuyện giữa cháu và Trình Chân... chúng cháu thật lòng”.
Cô Phương ngay lập tức im bặt, dường như cô đang phải chịu một cú sốc vô cùng lớn, cô trừng mắt nhìn tôi hồi lâu rồi thở hắt ra một hơi dài: “Hai đứa thật sự muốn ở bên cạnh nhau sao, sao có thể được, hai đứa sao có thể như thế được... Không được, cháu và Trình Chân tuyệt đối không thể ở bên nhau được, tuyệt đối không thể!”
Lúc này tôi cũng chẳng còn con đường nào để lùi lại nữa, nhưng chỉ cần nghĩ đến Trình Chân, nghĩ đến ánh mắt quan tâm, nghĩ đến đôi môi ấm áp ấy, nghĩ đến cảm giác bình yên nhẹ nhõm mỗi khi đối điện với Trình Chân, trong thoáng chốc, tôi như được tiếp thêm dũng khí, tôi nói một cách thành thực: “Cô Phương, cháu có thể khuyên bảo Trình Chân nghiêm túc học hành, cũng sẽ không làm ảnh hưởng chuyện học của cậu ấy. Cô nói gì cũng được nhưng cháu tuyệt đối không thể rời xa cậu ấy”.
Tôi chưa bao giờ tôi thấy khuôn mặt cô Phương lại khó chịu như vậy, cô trợn trừng mắt nhìn tôi: “Cháu có biết là hiện giờ hai đứa đang làm gì không? Hai đứa...”. Cô còn muốn nói tiếp điều gì đó nhưng lại không thể thốt ra được, tình hình trở nên càng lúc càng căng thẳng: “Tiểu Vi, nếu cháu thật sự muốn tốt cho Trình Chân, hãy rời xa nó và quên tất cả mọi chuyện đi, hãy để nó sống cuộc sống như trước đây”.
Chúng tôi như vậy lẽ nào có điều gì đó không bình thường sao, tôi nắm chặt tay, yên lặng nhìn cô, bầu không khí trong xe trở nên ngột ngạt và nặng nề, dường như bất kỳ lúc nào cũng có thể khiến người ta bị tắt thở.
Tôi không hiểu vì sao ngay từ nhỏ cô Phương đã không ưa tôi, lúc đó chỉ cần tôi nằm mơ gặp ác mộng, miệng hét gọi hai tiếng “mẹ, mẹ”, chú Trình đều ôm tôi vào lòng, an ủi dỗ dành tôi: “Tiểu Vi à, Tiểu Vi là dũng cảm nhất, không sợ gì hết”, cứ như vậy dỗ tôi vào giấc ngủ. Chỉ cần sau mỗi lần chú Trình dỗ dành tôi như vậy, nét mặt cô Phương đã lại tỏ vẻ khó chịu, có lúc còn cãi nhau với chú Trình. Tôi vốn là người rất nhạy cảm nên chẳng mất nhiều thời gian để phát hiện ra điều đó, vì thế mà dần dần cho dù có tủi thân cũng không đám để chú biết, tôi thường tự tìm một nơi trốn vào trong đó và khóc, cứ khóc cho đến khi cổ họng khản đặc và trời thì tối sẩm lại. Mỗi lần như vậy người tìm thấy tôi luôn chỉ có Trình Chân, cậu ấy không bao giờ hỏi lí do tôi khóc là gì, tiến đến gần tôi, xoa lên khuôn mặt tôi, sau đó kéo tôi về nhà.
Những suy nghĩ của tôi dần rơi vào miền ký ức, tôi cắn chặt môi, ngẩng đầu nói giọng dứt khoát nhất: “Trừ phi Trình Chân trực tiếp nói với cháu, nếu không thì cháu sẽ không rời xa cậu ấy”.
Cô Phương kinh hãi nhìn chăm chăm vào tôi: “Trình Chân là con trai cô, chẳng lẽ ngay cả nó cô cũng không hiểu rõ sao, nó không giống như cháu nghĩ đâu, tất cả những chuyện này đối với nó chỉ là một chút cảm giác rung động nhất thời mà thôi...”
Người tôi run lên, tôi nói mà không ngừng lắc đầu: “Không phải như cô nói đâu”. Khi Trình Chân nhìn tôi, trong ánh mắt ấy ẩn chứa một nụ cười trìu mến, nắm chặt bàn tay tôi, từ từ ôm tôi vào lòng cậu ấy từ phía sau tôi... tất cả những hành động ân cần chu đáo ấy, sao có thể là rung động nhất thời được?
Lòng tôi chợt dâng lên một nỗi đau xót, tôi buột miệng nói: “Cháu... cháu tuyệt đối không thể chia tay Trình Chân được”.
Cô Phương trợn tròn mắt nhìn tôi, cố gắng kiềm chế cơn tức giận đang chực trào lên, nói bằng giọng run run: “Sao cháu lại có thể cố chấp như vậy, cháu, cháu có biết là cháu và Trình Chân là hai chị em ruột không!”
Tôi cảm thấy trong đầu tôi vừa vang lên tiếng nổ lớn, tôi ngẩng đầu lên một cách chậm chạp vô thức: “Nghĩa là sao, cháu thực sự không hiểu ý cô”.
Cô Phương mệt mỏi dựa lưng vào ghế xe, mắt nhắm nghiền, với cô lúc này việc tiếp tục giải thích là vô cùng khó khăn, do dự trong giây lát cô mới quyết định nói tiếp: “Thôi bỏ đi, sẽ có một ngày cháu hiểu... mẹ cháu... và chú Trình cách đây rất lâu đã từng có thời gian ở bên nhau, chỉ là về sau vì nhiều lý do đã khiến họ phải chia tay mà thôi”.
Tôi không đám tin những điều cô Phương nói, hóa ra bấy lâu nay tôi luôn cho rằng chú Trình là một người bạn bình thường của mẹ, chưa bao giờ nghĩ rằng giữa họ lại có một quá khứ như vậy. Cố hết sức bình tĩnh trở lại, tôi bắt đầu tìm một điều gì đó để phản kháng: “Cứ cho rằng hai người đã từng ở bên nhau, nhưng điều đó cũng không thể chứng minh được cháu và Trình Chân là hai chị em ruột!”
Cô Phương tiếp lời: “Tiểu Vi à, khi mẹ cháu qua đời vì tai nạn giao thông, chú Trình đã đưa cháu về đây, cháu và mẹ cháu trông rất giống nhau, cô không đồng ý cho cháu sống tại nhà cô, nhưng lúc đó cha cháu lại đang ở nước ngoài, cô đã một mực định đưa cháu về bên đằng cha cháu, nhưng cho dù cô phản đối như thế nào, chú Trình vẫn nhất quyết để cháu ở lại, thậm chí còn quan tâm đến cháu hơn cả Trình Chân”.
Lời nói của cô Phương như gợi lại hồi ức đau thương của tôi, lúc đó khi mẹ vừa mất, tôi còn quá nhút nhát, thoạt nhìn thấy cô Phương tôi đã cảm thấy trong lòng có chút sợ hãi, chỉ đám rụt rè nép sau lưng chú Trình, khi nhìn thấy cô chú cãi nhau, tôi khóc lóc đòi về nhà, đòi gặp bố tôi. Nhưng khi nhìn thấy tôi như vậy, chú Trình ngay lập tức ôm tôi vào lòng, trìu mến nhìn tôi mà nói: “Tiểu Vi, đừng sợ, cháu cứ yên tâm sống ở đây, nơi này chính là nhà của cháu, chú chính là cha của cháu”.
Cô Phương lại hỏi tôi: “Không biết cháu có còn nhớ có một lần khi nhà tiếp một vị khách, vừa nhìn thấy cháu đã nghĩ rằng cháu là con gái cô, nói cháu và Trình Chân giống hệt bố nó...” Tai tôi ù lên, tôi không đám nghe tiếp những lời cô Phương nói, trong đầu chỉ còn nghe rõ mồn một những từ “cháu và Trình Chân giống hệt bố nó”.
Lẽ nào tôi thực sự là chị gái của Trình Chân sao, vì thế mà người khác mới nói chúng tôi rất giống nhau, vì thế mà chú Trình mới đối xử tốt với tôi như vậy, mỗi lần nhắc đến mẹ tôi là cô chú lại cãi nhau?
Cô Phương thở đài, nhìn tôi bằng ánh mắt không giấu được sự thương xót, cô chậm rãi nói: “Cháu vẫn còn nhỏ, một số chuyện vẫn cần có thời gian, chỉ cần cháu và thằng bé Trình Chân đó... chẳng may...”, đột nhiên giọng cô trầm xuống, “Tiểu Vi, cô vẫn cho rằng cả đời này chỉ cần không nói ra chuyện này, hãy cứ để nó qua đi như chưa hề có chuyện gì xảy ra, thế nhưng, hai đứa rốt cục lại như vậy, cháu đã bao giờ nghĩ rằng nếu Trình Chân thật sự là em trai cháu, thì hai đứa, hai đứa...” Đầu tôi trở nên choáng váng, mắt hoa lên, lời nói của cô Phương như đâm mạnh vào tim gan tôi, khiến hi vọng duy nhất còn sót lại cũng tiêu tan mất.
Tại sao tôi lại là chị gái của Trình Chân, ngày hôm qua chúng tôi vẫn còn có thể ở bên cạnh nhau, khó có gì có thể chia cắt được hai đứa, nhưng hôm nay cảm giác dường như từ đây chúng tôi sẽ không thể gặp mặt nhau được nữa.
Trên đường trở về trường, tôi hoàn toàn rơi vào trạng thái tuyệt vọng. Đến trước cổng trường, cô Phương đỗ xe, khi tôi bước xuống cô đã gọi tôi lại, khuôn mặt lộ rõ sự mệt mỏi chán chường, vừa nói vừa thở dài: “Tiểu Vi, cháu hãy rời xa Trình Chân, điều đó sẽ tốt cho cả hai đứa”.
Lúc này, cô Phương thực sự trông giống một người mẹ đang lo lắng cho con trai của mình, thế nhưng với tôi chỉ còn lại cảm thấy nặng nề.
Tôi vốn dĩ đã không thể lựa chọn, mắt mở to, tôi nhìn cô Phương bằng ánh mắt thất thần, môi mấp máy nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Tôi cắn chặt môi dưới, cánh tay mở cửa xe trong phút chốc cũng trở nên bất lực.
Xuống xe rồi, tôi mới cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng, lạnh buốt. Hai tay tôi nắm chặt đến tê dại, tựa như có hàng trăm nghìn con côn trùng đang gặm nhấm tâm can tôi.
Tôi cố hết sức bước đi, những cơn gió lạnh táp vào mặt, khó chịu hơn cả vết dao cứa. Nước mắt cứ thế tuôn ra, chảy xuống miệng, lạnh lẽo và mặn chát. Luồng không khí lạnh giá luồng sâu vào cổ áo đồng phục đang bẻ hở khiến toàn thân tôi đông cứng đến độ không còn chút cảm giác nào nữa.