Nước mắt đầm đìa, Giang Văn Khê băn khoăn ngẩng lên nhìn anh, sụt sịt: “Có… có vấn đề gì?”.
Ánh đèn đỏ vàng giao nhau, chiếu lên gương mặt nhòe nhoẹt nước mắt của cô càng khiến cô trở nên vô tội và đáng thương hơn.
Lúc này rồi mà cô vẫn kiên quyết như thế, khiến Lạc Thiên tức tối nghiến răng: “Giang Văn Khê, chẳng lẽ cô không nhận ra, trong một tình huống đặc biệt nào đó, cô sẽ làm những việc khác hẳn hành vi bình thường của cô?”.
“Gì cơ?”, cô nấc lên, mở to mắt, nhìn anh vẻ khó tin.
Anh nhìn cô vẫn đang nấc nghẹn nhưng gương mặt toát lên vẻ ngạc nhiên, có phần không nhẫn tâm nhưng anh đành phải nói: “Cô không cần trừng mắt với tôi, ít nhất lần này là lần thứ tư tôi phát hiện ra cô không bình thường. Lần đầu là trong hôn lễ của Châu Thành, tôi cưỡng hôn cô, cô đã tát cho tôi một cái; lần thứ hai, bảo cô đưa catalog mẫu vật liệu tường, cô lại cầm nó ném vào đầu tên cướp giật; lần thứ ba, sáng hôm Giáng Sinh, cô dạy dỗ một tên đàn ông khốn nạn trước cửa thang máy. Ba lần đều do tôi tận mắt chứng kiến. Tối nay tuy tôi không nhìn thấy cô đánh Lý Đại Hải, nhưng với hành vi trước đây của cô, tôi hoàn toàn có lý do tin lời ông ta nói là sự thực, đồng thời tôi đã tìm ra cô nhân viên phục vụ kia để chứng minh việc này, mắt phải của Lý Đại Hải chính xác là do cô đánh bầm tím như vậy. Bốn lần, nếu thêm buổi tối ở quán bar là năm lần, sau mỗi lần như vậy cô đều viện cớ không phải do cô làm để trốn tránh trách nhiệm, chẳng lẽ cô thật sự không nhận ra bản thân có vấn đề?”.
Nghe anh nói xong, sắc mặt cô trắng bệch, đôi mắt bình thường tràn đầy sự linh hoạt bây giờ rất hoang mang, mặt đờ đẫn nhìn thẳng phía trước, không lâu sau, những giọt nước mắt trong veo lăn theo gò má rơi xuống đất.
“Giang Văn Khê, tôi đề nghị cô đến khám ở bác sĩ não khoa, hoặc đến bác sĩ tâm lý cũng được.”
Anh chưa nói xong, nước mắt cô đã dâng lên hệt như một dòng suối, rồi cứ thế mà khóc thật to.
Anh hoàn toàn không ngờ lời của mình lại mang đến kết quả như vậy, anh cắn răng thầm rủa một tiếng, rút mấy tờ khăn giấy trong hộp kế bên đưa cho cô: “Có gì thì cô cứ từ từ nói, khóc cái gì?”.
Giang Văn Khê như không nghe lời anh nói, nước mắt cứ như chuỗi trân châu bị đứt dây rơi xuống, càng lúc càng nhiều như đang phải chịu một nỗi tủi thân kinh khủng lắm.
Anh rút tay lại, cảm thấy bực bội khó tả, giọng bất giác cao lên vài phần: “Xin cô làm ơn đừng khóc nữa được không?! Có gì thì cứ nói ra đi chứ?!”. Sao phụ nữ cứ thích khóc thế nhỉ, có việc gì không thể nói mà cứ phải khóc mới được?!
Anh càng quát cô thì cô càng khóc dữ, như thể nước mắt không ngừng lại được.
Nhất thời, anh co chặt nắm tay nhìn cô vẻ bất lực, không biết phải làm sao chặn dòng nước mắt của cô lại, những lời định an ủi vừa đến miệng lại mắc kẹt ở cổ họng, không nói nổi.
Anh nghiến răng, quay mặt đi, quyết tâm đợi cô khóc xong sẽ tiếp tục nói chuyện.
Nhưng kiên trì không đến mười giây, anh chịu không nổi tiếng khóc và nước mắt của cô, đành đầu hàng, cầm mấy tờ khăn giấy đứng lên, đến cạnh cô rồi ngồi xuống, đưa tay ôm lấy cô, ấn cô vào lòng, khẽ khàng lau nước mắt cho cô.
“Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa, có bệnh gì khó nói thì cô cứ nói ra đi.” Đôi mắt anh chưa bao giờ dịu dàng như thế, giọng nói trong vô thức cũng dịu dàng hẳn đi.
Giang Văn Khê áp vào ngực anh, nức nở không kiềm chế được: “Tôi thật sự… không phải cố ý… Tôi cũng thật sự không nhớ ra… từng đánh người… Nhưng tôi biết, tôi nhất định là có đánh… nhất định là có… hu hu hu…”.
“Ừ ừ, đừng khóc nữa, cô từ từ mà nói”, anh rất tự nhiên ôm lấy cô, khẽ vỗ lưng cô, giúp cô thở đều hơn.
Cô nấc lên mấy tiếng, cuối cùng cũng bình tĩnh lại, một lúc lâu sau mới nói: “Do ông ấy làm vỡ hai bộ ly cà phê tôi mới mua hôm nay, hai bộ ly đó rất đắt, tốn của tôi hơn nửa tháng lương. Tên háo sắc đó giở trò với người khác, còn làm vỡ ly cà phê của tôi, tôi nhất thời giận quá nên…”.
Anh hơi nhíu mày, chẳng trách thấy những mảnh vỡ đó quen mắt như vậy, thì ra là cùng kiểu ly cà phê anh dùng. Cô gái ngốc nghếch này mua ly cà phê đắt như vậy để làm gì? Chẳng lẽ cũng học theo những cô gái khác…
“Cô mua ly cà phê đắt như vậy để làm gì?”
“Lần trước hại anh uống phải mực, rất xin lỗi. Thực ra tôi mua ly cà phê là để đền cho Tiểu Lương, vì tôi sợ đồng nghiệp biết mình làm chuyện ngu ngốc nên đã lén vứt ly cà phê của cô ấy rồi, định lặng lẽ mua trả lại.”
“Cô cũng biết mình ngốc à.” Anh hừ lạnh một tiếng, sau đó nói, “Cô cần bộ ly cà phê đó thì cứ nói thẳng với tôi là được, trong tủ của tôi còn mấy bộ mới tinh. Thứ Hai cô đến mà lấy.”
“…” Cô ngước lên, không dám tin.
Anh nhìn gương mặt đẫm nước mắt và vẻ lúng túng của cô, nhìn kiểu gì cũng thấy rất mê hoặc, tim bỗng co rút mạnh, anh hơi bực bội rút mấy tờ khăn giấy trong hộp ra ấn vào mắt cô: “Lau nước mắt đi đã. Vì ly đã vỡ rồi nên cô đánh người ta, sau đó lại không thừa nhận, cô thật sự không nhớ hay là giả vờ quên?”.
“Tôi thật sự không biết, bây giờ tôi không nhớ nổi, nhưng sau đó sẽ dần dần nhớ ra. Lần này, tôi nghĩ có thể là do ly vỡ chăng, âm thanh đó đã kích thích tôi…”
“Vậy hôm Châu Thành kết hôn là vì cô đã đụng vỡ đĩa của nhân viên phục vụ?”
Cô gật đầu.
“Quanh cô không ai phát hiện ra sự bất thường này à? Cha mẹ cô, bạn bè cô, chẳng lẽ không ai nhận ra?”
“… Có.” Tuy cô không nhớ toàn bộ quá trình cô ra tay đánh người, nhưng sau mỗi lần như thế, nhìn phản ứng của người khác, cô biết mình đã thật sự làm việc đó.
Không biết bắt đầu từ khi nào, cô đặc biệt nhạy cảm với âm thanh, có lẽ là năm mười bốn tuổi, quá sợ hãi dẫn đến mất lý trí, sau khi nghỉ học một thời gian, thính lực hồi phục lại bình thường, cô trở nên rất nhạy cảm với âm thanh, thường xuyên nóng nảy.
Vốn là một người hoạt bát vui vẻ cũng trở nên im lặng kiệm lời.
Đến năm lớp Mười một, cha mẹ chẳng may qua đời, cô lại càng lặng lẽ hơn.
Sự việc cũng bắt đầu từ lúc ấy, chỉ cần nghe những âm thanh khác lạ hoặc gặp những việc khiến người ta bất bình, cô sẽ biến thành một người khác, biến thành một người có ý thức bảo vệ vô cùng mạnh mẽ.
Có quãng thời gian cấp ba, cô thường xuyên bị mời phụ huynh, vì thầy cô liên tục nghe các học sinh khác phản ánh rằng cô bắt nạt họ.
Ban đầu thầy cô cho rằng cô thường ngày ngoan hiền, không ai tin cô bạo lực với người khác, càng không tin cô có thể tay không đánh lại những cậu học sinh cao to, khỏe hơn cô nhiều lần.
Một lần, hai lần, ba lần… Dần dần tình huống bắt đầu kỳ lạ, thầy cô cũng rất nghi ngờ, áp lực từ phía các vị phụ huynh học sinh, bất đắc dĩ đành khuyên cô chuyển trường.
Cô chuyển trường, nhưng tình huống tương tự lại xảy ra.
Trong lòng cô hiểu, cho dù cô không nhớ những việc đó, nhưng nhìn vẻ mặt sợ hãi của các bạn khi trông thấy mình, và cả những vết thương của những nam sinh đáng ghét từng bị cô đánh, cô biết đều là do chính cô làm.
Công việc của cha mẹ thường xuyên phải đi khảo sát ở các tỉnh miền núi, không liên lạc được, có lúc nửa năm đảo qua một lần, mỗi lần quay về đều mang theo những hình ảnh và tiêu bản bướm rất đẹp. Lần đó quay về tổ chức sinh nhật cho cậu, sau đó vì vấn đề tai của cô, lại chậm trễ gần một năm mới quay trở lại công việc cũ. Nhưng sau lần đó cô không còn nhìn thấy họ nữa.
Cô gần như lớn lên cùng cậu, sau khi cha mẹ qua đời, cậu cô gánh trọng trách chăm nom cô, tuy công việc của cậu rất bận nhưng tuyệt đối không lơ là với cô.
Từ nhỏ cô đã học võ với cậu, vì lý tưởng của cô là có thể trở thành một cảnh sát giống cậu mình. Trong lòng cô tràn ngập chính nghĩa, những nam sinh cô dạy dỗ đều là những học sinh hư hỏng hay bắt nạt kẻ khác.
Cậu biết những việc đó là do cô làm thì rất tức giận, phạt cô quỳ ngoài cửa suốt đêm, đồng thời không cho phép cô học võ nữa. Hôm sau cậu ép cô đi khám bệnh, cuối cùng cô khóc lóc van xin cậu đừng đưa cô đến bệnh viện, vì cô không muốn bị người ta coi là bệnh nhân tâm thần phân liệt.
Vì cha mẹ qua đời, cô mãi chưa tìm ra cái gì để giải tỏa, khoảnh khắc ấy, cô đang cố giải tỏa nỗi đau thương trong lòng mình nên trong tiềm thức mới mô phỏng theo cậu…
Đến cổng bệnh viện, cậu thấy cô khóc đến không thở nổi, cuối cùng không nỡ, lại đưa cô về nhà.
Cô khóc, thề thốt đảm bảo với cậu rằng cô nhất định sẽ học cách kiểm soát bản thân, không bao giờ ra tay đánh ai nữa. Lúc này, cậu mới miễn cưỡng đồng ý không đưa cô đến bệnh viện.
Sau việc đó, để khống chế bản thân, phần lớn thời gian là cô chơi một mình, cô gắng cách xa các bạn, vì cô sợ nghe thấy âm thanh gì đó kích thích, lại có hành vi không tốt. Người bạn duy nhất chính là Nghiên Nghiên. Nhưng vì cô bị bệnh về tai phải nghỉ học một năm, Nghiên Nghiên đã học hơn cô một khóa. Về sau lên đại học, cũng chỉ có lúc nghỉ đông, hai người mới có cơ hội gặp nhau.
Dần dà, cô hiếm khi tái phát bệnh cũ, khi cậu qua đời trong lúc thi hành nhiệm vụ, cô ngồi trước bia mộ khóc rất lâu, cũng không thấy bất thường nhiều như quãng thời gian gần đây.
Rốt cuộc là cô bị sao vậy?
Chẳng lẽ do áp lực cuộc sống khiến cô không thể nào chịu đựng, mới lại xuất hiện tình huống này.
Nghe Giang Văn Khê kể xong, Lạc Thiên trầm tư. Bỗng có một nỗi buồn khó nói, tim anh đột nhiên thắt lại.
“Trước kia cô thất nghiệp bao nhiêu lần có phải do nguyên nhân này?” Lạc Thiên bỗng nhớ lại bạn cô khi nhiệt liệt đề cử cô, căn cứ vào tình hình lúc này thì thất nghiệp bao nhiêu lần cũng không phải là không có khả năng.
“Tôi không biết, có lẽ phải có lẽ không phải…” Đột nhiên cô căng thẳng ngẩng đầu lên, bất chấp tất cả, hai tay nắm chặt ngực áo anh không buông, run rẩy cuống quýt, “Tổng giám đốc Lạc, xin anh tin tôi, lúc tôi làm những việc đó thì thật sự là không có ý thức. Xin anh đừng đuổi tôi, tôi biết tôi ngốc, tôi nhất định sẽ cố gắng làm việc. Lúc nãy phí thuốc men và bồi thường ông Lý kia, anh cứ trừ vào lương của tôi. Xin anh đừng đuổi tôi, cũng đừng nói cho người khác biết, tôi thật sự không muốn mất công việc này. Tôi cầu xin anh…”.
Giọng nói gần như van nài của cô cứ gõ vào tim Lạc Thiên, trong lòng anh, một cảm xúc khó tả dần dâng lên.
Chăm chú nhìn dáng vẻ đáng thương đó của cô, anh mím chặt môi, rút ra mấy tờ khăn giấy, khẽ giúp cô lau nước mắt, thở dài rồi dịu giọng: “Được, tôi nhận lời, nhưng cô có thể buông áo tôi ra không, ở đây không phải K.O, nếu cô làm hỏng nó thì tôi biết tìm áo ở đâu để thay đây?”.
Cô nhìn ngực áo anh, ở đó đã bị nước mắt của cô làm ướt một khoảng lớn, cô xấu hổ buông vội tay ra, xin lỗi rối rít: “Ôi, xin lỗi, xin lỗi…”.
“Đừng nói xin lỗi, lần sau cô uống ít nước đi là được.” Anh cúi xuống nhìn khoảng áo ướt đẫm, chau mày, cô nàng này nhiều nước mắt thật, cứ chảy mãi, cái áo này bị hủy hoại cũng kha khá rồi.
“A? Uống ít nước?”
“Cô mà uống nhiều hơn thì áo trên người tôi cũng quá bằng nhúng nước.”
Cô tưởng anh tức giận nên cuống lên: “Tổng giám đốc Lạc, xin lỗi, tôi không cố ý làm bẩn áo anh, nhưng lần này tôi có thể giúp anh giặt sạch, anh đừng bắt tôi đền nữa”.
Nếu cái áo này cũng mấy ngàn tệ thì đúng là giết chết cô đi. Nghĩ thế, cô nhanh chóng chụp lấy áo anh, chỉ muốn lột ngay nó ra, g