“A…”, Giang Văn Khê bịt tai, hét lên, ngồi bật dậy.
Giang Văn Khê thở hổn hển, mở mắt nhìn rõ xung quanh mới nhận ra mình vừa gặp ác mộng. Mười năm đã qua, cô vẫn không quên được tiếng gào thét của gã thanh niên phạm tội hiếp dâm ở Tòa án năm nào. Hôm đó từ Tòa án về, hai tai cô không nghe thấy bất kỳ thứ gì, để chữa trị thính lực, cô đã phải nghỉ học mất một năm.
Không bao lâu sau, cậu cô ly hôn, thím đưa em họ đi Mỹ, rồi tai nạn xe xảy ra, cậu không còn nhìn thấy em họ nữa. Sau khi em họ qua đời, cậu cô rất đau khổ nhưng vẫn luôn gắng gượng liều mạng làm việc.
Có lẽ ông trời đã thương cô, một lần lốp xe nổ, cô lại có thể nghe thấy âm thanh, nhưng con người cô đã hoàn toàn thay đổi.
Hai năm sau, cha mẹ cô cũng vì đi khảo sát trên núi mà gặp núi lở rồi qua đời. Đến khi cô lên đại học chưa bao lâu, cậu cô vì tai nạn xe khi đang làm nhiệm vụ, không thể cứu chữa cũng mất ngay tại đó.
Đúng như tên tội phạm kia đã nguyền rủa, người nhà họ Giang đều chết rất thê thảm.
Có lẽ một ngày nào đó, người tử vong tiếp theo sẽ là cô.
Lau mồ hôi đang rịn ra trên trán, cô cảm thấy mồm miệng khô đắng liền xuống giường lấy nước, ngửa đầu uống cạn. Đột nhiên cô nhớ đến tối qua hình như mình cùng với Lý Nghiên và cả ba người đàn ông uống rượu ở quán bar, nhưng cô về nhà từ lúc nào sao cô không nhớ gì cả.
Lúc này tiếng chuông di động réo vang, là Lý Nghiên gọi đến.
“Con ranh chết tiệt, mới ngủ dậy à?!”
“Haizzz, nằm mơ thấy ác mộng.”
“Đáng đời! Đúng rồi, chuẩn bị bằng tốt nghiệp, chứng minh nhân dân, hồ sơ cá nhân của cậu, rồi nhanh chóng đến nộp ở phòng Nhân sự tầng bốn của siêu thị cũ mà cậu làm việc ấy, nhớ ăn mặc đẹp nhé.”
“Cậu nói gì?!”
Sau đó Lý Nghiên bô lô ba la nói một thôi một hồi, đại ý là tối qua cô đập vỡ chai rượu đòi đánh toác đầu Quỷ Tóc Bạc, lại còn xé áo anh ta như dã thú, ôm lấy rồi nôn một bãi lên người anh ta, kết quả là Quỷ Tóc Bạc không những không trách tội cô mà còn lấy đức báo oán, cho cô cơ hội làm việc thêm một lần nữa, bảo cô mười giờ đến tầng bốn siêu thị cũ để nộp hồ sơ…
Nghe điện thoại xong, cô đứng đờ ra trước khung cửa sổ như một bức tượng. Hồi lâu sau cơ thể cô cứng đơ ngã thẳng xuống giường, đưa tay che mặt, hổ thẹn đến nỗi chỉ mong tìm một cái lỗ để chui vào.
Cô đã trách lầm anh chàng đẹp trai tóc bạc đó rồi.
Lý Nghiên nói cô như thể một con quỷ háu đói háo sắc, trước mặt mọi người mà dám quấy rối anh đẹp trai tóc bạc. Nhưng những chuyện kinh thiên động địa đó sao cô hoàn toàn không có ấn tượng chút nào vậy?
Lần này đúng là trong họa có phúc, cô tốt số được vào làm việc trong tập đoàn Giang Hàng, nhất định là bố mẹ và cậu đang hiển linh phù hộ đây mà.
Cô căng thẳng nhìn đồng hồ trên điện thoại di động, đã tám giờ bốn mươi rồi, không thu xếp thì sẽ không kịp mất. Cô hưng phấn sải những bước nhảy Valse vào phòng vệ sinh, bất cẩn đâm sầm vào cửa. Sờ chỗ đau trên trán, cô cảm thấy đó là Thượng đế đang nhắc nhở, cô lại có công việc rồi, chuyện này là thật!
Có câu, Thượng đế đóng một cánh cửa, nhất định sẽ mở cho bạn một cánh cửa khác. Câu này là chân lý với người khác, còn với Giang Văn Khê, ngay cả một cánh cửa sổ mà Thượng đế còn không để cho cô, huống hồ là một cánh cửa.
Nhìn miếng giẻ trong tay, Giang Văn Khê lặng lẽ cười đau khổ, cô biết ngay là Thượng đế sẽ không chăm sóc mình mà.
Cô ngây thơ tưởng rằng Quỷ Tóc Bạc kia là Jesus tái thế, thực ra hắn vốn chỉ là một tên tiểu nhân ti tiện lòng dạ hẹp hòi lại còn thù dai.
Thử việc ba tháng, mỗi tháng một ngàn tệ, đối với tiền lương thử việc cô vốn không trông mong có đột phá gì, điều khiến cô căm phẫn nhất là mỗi tháng phải trừ năm trăm tệ để trả cho bộ quần áo mà đêm đó cô đã hủy diệt.
Thượng đế ơi, hai mảnh vải một đen một trắng đó được may bằng vàng hay sao? Khác một chữ với Benz, áo sơ mi ấy tốn những hơn ba ngàn tệ, chiếm hai chữ trong tên triết gia Marx, chiếc quần tây ấy mất hơn bốn ngàn? Tại sao nhất định phải ném bộ quần áo đó đi, đem giặt tẩy là được mà? Nếu chỉ đền phí giặt ủi, bây giờ cô có thể móc ra trả ngay mà.
Người lắm tiền đúng là chỉ biết tạo nghiệt!
Đáng buồn hơn là, khi cô khóc lóc kể lể với Lý Nghiên, cô nàng không những không an ủi mà còn nói rằng Giang Hàng chịu thu nhận là cô đã may mắn chán rồi.
Cô thực sự không nghĩ ra, vốn xưa nay tính tình mình luôn ôn hòa sao cô có thể uống say rồi trở thành tên cuồng bạo lực như thế chứ.
Vị trí công việc mà cô đang đảm nhiệm nếu nói dễ nghe một chút là tiếp tân, nói khó nghe một chút là cô em sai vặt trong văn phòng. So với làm nhân viên thu ngân trước kia thì hình như cô càng thê thảm hơn.
Có câu nói: Sinh, dễ; sống, dễ; sinh sống không dễ.
Vì sinh tồn, cô chịu vậy!
Cầm mảnh giẻ trong tay, cô lau chùi bóng loáng đồng hồ chấm công, còn một phút nữa là đến giờ vào làm, cô có thể thở phào rồi.
Trước kia làm ở siêu thị gần ba tháng, còn bây giờ làm việc ở khu văn phòng lầu bốn được nửa tháng. Chỉ nửa tháng này mà cô đã biết được, mỗi buổi sáng từ tám giờ hai mươi lăm phút đến tám giờ ba mươi phút, máy tổng rất có quy luật cứ vài giây lại reo một lần. Lúc này, Dương Mẫn, cũng là tiếp tân, sẽ giành đi nghe máy tổng. Điện thoại vừa cúp, cô liền nhìn thấy Dương Mẫn rút thẻ chấm công của một đồng nghiệp nào đó nhét vào máy chấm công, “tít tít” một tiếng, hoàn thành nhiệm vụ. Có lúc vào khoảng tám giờ hai mươi chín phút, Dương Mẫn sẽ cùng lúc rút ra mấy tấm thẻ, “tít tít tít tít” một tràng dài. Cô ngồi bên cạnh chỉ có thể chớp mắt nhìn, sửng sốt theo dõi mọi thứ.
Hôm nay Dương Mẫn đến muộn, cô mừng là không ai gọi điện thoại để yêu cầu quẹt thẻ. Nói thực là, không phải cô không thông cảm, mà là “Đức Phật qua sông, khó giữ mạng sống”, cô chỉ mới đến nửa tháng, nếu bị phòng Nhân sự hoặc trưởng phòng bắt cô làm đại diện quẹt thẻ, hại cô lại mất việc thì cô chết đi cho xong.
Đang định đến nhà vệ sinh giặt giẻ lau thì lúc ấy, tiếng chuông máy tổng đã vang lên. Giang Văn Khê thấy da đầu cứ tê dại, do dự một lúc rồi bất đắc dĩ quay lại, nghe điện thoại bằng giọng ngọt đến phát ngán: “Xin chào!”.
Bên kia vẳng đến một giọng lạ: “Tiểu Dương, Triệu Bảo Thắng đây, giúp tôi quẹt thẻ!”.
Giang Văn Khê có vẻ kinh ngạc: “Tôi không phải Dương Mẫn, cô ấy chưa đến…”.
“Không phải Dương Mẫn? Cô là người mới đến phải không?”
“… Vâng”, Giang Văn Khê đáp khẽ.
Bên kia lại nói: “Tôi ở lầu dưới, cô giúp tôi quẹt thẻ đã, lát nữa tôi sẽ lên ngay”.
“Ồ…” Giang Văn Khê khó xử, nhìn những cái tên trên dãy thẻ chấm công, cô dè dặt hỏi, “Xin lỗi, liệu có thể lặp lại họ tên của anh không? Và phòng nào nữa?”.
Bên kia im lặng mấy giây rồi sau đó vẳng đến tiếng thở dồn dập do tức giận: “Sao cô làm tiếp tân được hả, ngay cả tên nhân viên trong công ty cũng không nhớ?”. Bên kia vừa nói dứt thì máy chấm công đã vang lên điệu nhạc tuyệt diệu “For Elise”, người đó cuống lên, “Phòng Xây dựng, Triệu Bảo Thắng”.
“Ồ, phòng Xây dựng, Triệu Bảo Thắng.” Giang Văn Khê cầm ống nghe, ánh mắt vội vàng lướt qua hàng thẻ, “Anh đợi đã, khoan cúp máy, ở đây không có ai tên Triệu Bảo Thắng”.
“Sao không có? Thẻ thứ ba hàng số một.”
“Cái đó… thẻ thứ ba hàng một tên Mã Tiểu Vân, không phải Triệu Bảo Thắng…”
“Mắt cô có vấn đề không?! Sao lại không có?!”
“Khoan đã… Tìm ra rồi, thẻ thứ ba hàng thứ hai đếm ngược.” Giang Văn Khê rút tấm thẻ khó khăn lắm mới tìm thấy, “Nhưng… bây giờ là tám giờ ba mươi mốt phút, anh có chắc muốn tôi quẹt thẻ giúp anh không?”.
“Đương nhiên phải quẹt, nếu không phí điện thoại một phút này sẽ là lãng phí.” Một giọng lạ hoắc vang lên sau lưng Giang Văn Khê, nghe có vẻ thờ ơ nhưng mang ý ra lệnh.
Quay đầu lại, Giang Văn Khê trợn mắt nhìn mái tóc bạc đã lâu không gặp đứng sau lưng, sửng sốt há hốc miệng không nói được gì. Cô vừa định rút tấm thẻ ra nhưng lại bị anh vô tình giật mất, chỉ nghe “tít” một tiếng, tấm thẻ đó bị cưỡng ép đặt trên đồng hồ thời gian đi muộn.
Lạc Thiên từ từ quay người lại, nhìn Giang Văn Khê vẻ mặt hoảng hốt, nhếch môi quan sát cô rồi sau đó tiến lại gần cô, ép cô lùi ra sau một bước, tì người vào quầy tiếp tân không thể động đậy, cầm lấy ống nghe trên tay cô, bên trong đã vang lên âm thanh máy bận từ lâu, anh nhẹ nhàng cúp máy, sau đó ngước lên nói ngắn gọn: “Làm tốt lắm”.
Giọng anh không lớn không nhỏ, vừa đủ nghe, cho dù đứng ở góc nào trong sảnh cũng có thể nghe rõ.
Ý gì đây? Tại sao lại nói thế? Cô ngỡ anh sẽ phê bình cô nghiêm khắc chứ.
Qua nụ cười như có như không của anh, đột nhiên Giang Văn Khê thấy rùng mình ớn lạnh, cô quay phắt lại nhìn về hướng ra vào của đại sảnh, ở đó có một hàng đồng nghiệp đang đứng, trong số ấy có cả Dương Mẫn, lúc này đây, ai nấy đang trừng mắt nhìn cô rất căm phẫn, đặc biệt là Dương Mẫn, ánh mắt như chỉ muốn lột da cô ra.
Giang Văn Khê như bị ai đó tạt cho một chậu nước lạnh, toàn thân lạnh ngắt.
Cuối cùng cô đã hiểu ý nghĩa thật sự của câu nói mà Quỷ Tóc Bạc thốt ra, anh cố ý đứng trước mặt mọi người mà bẻ cong là cô muốn kéo dài thời gian, hại Triệu Bảo Thắng kia muộn giờ, rắp tâm thể hiện trước mặt anh…
Cô buột miệng thốt ra theo trực giác: “Tôi không có…”.
“Hử?”, Lạc Thiên nhướn mày, dường như rất mong đợi cô nói tiếp.
Cuối cùng Giang Văn Khê đã lĩnh giáo được thủ đoạn độc ác của Quỷ Tóc Bạc, không chỉ đàn áp cô về mặt tiền bạc, mà còn khiến cô trở thành kẻ phản bội trên quan hệ giao thiệp bạn bè, thật sự chưa gặp ai xấu xa hơn anh ta. Bây giờ cho dù cô giải thích thế nào thì cũng chỉ là biện bạch.
Lý Nghiên nói với cô nào là Quỷ Tóc Bạc thấu tình đạt lý, nào là lấy đức báo oán, hiện giờ cô nghi ngờ tên này đang chờ thời cơ để trả thù.
Lạc Thiên hài lòng nhìn vẻ mặt muốn nói mà không thể của Giang Văn Khê, quay lại nhìn đám nhân viên đang đứng ở cửa, nhẹ nhàng nói: “Các bạn đứng đó làm gì thế? Sao không quẹt thẻ?”.
Vừa dứt lời, ai nấy vội vàng chạy về phía máy chấm công, quẹt thẻ xong còn quay sang cười với Lạc Thiên, hành lễ xong mới về văn phòng của mình.
Giang Văn Khê nhìn khuôn mặt “vui vẻ” của họ mà toát mồ hôi lạnh.
Đến khi đại sảnh không còn ai, Lạc Thiên mới lạnh lùng nhìn Giang Văn Khê một cái rồi đi về văn phòng.
Tục ngữ nói, bốn chuyện thảm nhất đời người là…
Nắng hạn gặp mưa rào, vài giọt; gặp bạn nơi đất khách, mượn tiền; đêm động phòng hoa chúc, không “lên”; lúc bảng vàng đề danh, trùng tên.
Đối với Giang Văn Khê mà nói, chắc còn phải chuyện thảm thứ năm nữa: Được cấp trên khen thưởng, mắc bẫy?!
Vì chuyện quẹt thẻ giùm mà phòng Nhân sự chiều hôm đó đã ra thông báo trừng phạt, Triệu Bảo Thắng phòng Xây dựng đi muộn còn nhờ quẹt thẻ giùm, phạt hai trăm tệ; tiếp tân Dương Mẫn vì chưa đủ chứng cứ phạm tội nên chỉ bị cảnh cáo, nếu còn tái phạm sẽ bị đuổi việc; tất cả những người đi muộn đều phải chấp hành chế độ nhân sự của công ty; nếu còn phát hiện hiện tượng quẹt thẻ giùm sẽ phạt nặng không tha.
Thông báo này khiến Giang Văn Khê đang lảo đảo sắp rơi xuống cửa địa ngục đã rơi thẳng xuống mười tám tầng địa ngục.
Dương Mẫn không nói câu nào với Giang Văn Khê nữa, n