Tiểu Ngư Tiên Quan ngồi bên mép giường, cúi đầu thoa thuốc lên cổ tay ta. Hắn nâng cánh tay ta lên xem, rồi đột nhiên xắn tay áo của ta đến tận bả vai, toàn bộ cánh tay ta thoáng chốc không còn gì che phủ hiện ra lồ lộ trước mắt hắn. Ta thẹn thùng bối rối, muốn kéo tay áo xuống, nhưng bị hắn dùng sức giữ chặt không thể động đậy.
Bị hắn giữ chặt như vậy, trên cánh tay ta truyền đến một cơn đau buốt, ta hít mạnh một hơi, “Shh~ “
Sau khi hắn hung hăng thoa thuốc cho ta xong xuôi, sắc mặt càng lúc càng kém, mở miệng dường như muốn nói điều gì, nhưng cuối cùng cũng không thốt nên lời, quay đầu đi ra ngoài.
Lúc ta ý thức được mình làm gì, ta đã tiến lên vài bước nắm tay áo của hắn kéo lại, “Tiểu Ngư Tiên Quan…”, ta gọi hắn một tiếng, nhưng không biết phải nói tiếp câu gì, cũng không biết mình kéo hắn lại định nói cái gì.
Hắn cũng không quay đầu lại, lưng cứng đờ, lạnh lùng nói: “Đừng nói gì hết, đừng nói cái gì với ta hết.” Sau một lúc lâu, hắn nhẹ nhàng thở dài một hơi, nhẹ như áng mây lướt qua sóng mắt, “Có một số việc, không biết vẫn tốt hơn. Càng biết rõ, càng tổn thương…”
Hắn nhìn xuống bàn tay ta đang nắm lấy ống tay áo của hắn, tựa hồ đang do dự điều gì, cuối cùng lãnh đạm nói: “Buông ra đi.”
Trong lòng ta không biết chất chứa tư vị gì, chỉ biết nghe lời buông tay áo hắn ra, nhưng một lúc sau, hắn vẫn không rời khỏi. Ta lặng lẽ xoay người trở về phòng, mới đi được hai bước, chợt nghe thấy phía sau vụt qua một luồng gió nhẹ, là hắn quay người lại ôm lấy ta, “Mịch nhi…”
Ta ngẩn người, chỉ nghe thấy tiếng đập ình ình phát ra từ lồng ngực hắn, “Mịch nhi, đừng bao giờ để ta trông theo bóng lưng nàng một lần nữa, có được không? Ta vẫn đang đợi nàng quay đầu lại, luôn luôn chờ đợi nàng quay đầu lại, nàng có biết không? Ta thuyết phục bản thân, chỉ cần ta dung túng nàng, để mặc nàng, chỉ cần ta ngày ngày mắt nhắm mắt mở tự lừa dối mình, miễn có thể làm cho nàng vui vẻ, miễn có thể làm nàng khỏe mạnh lại, rồi sẽ có một ngày nàng cũng nhận ra điểm tốt của ta, nhận ra tình cảm của ta dành cho nàng. Nhưng vì cớ gì nàng không bao giờ quay đầu lại? Vì cớ gì nàng thà bị Tam Muội Chân Hỏa của hắn thiêu đốt cũng không muốn tìm đến vòng tay ta?”
Hắn nhìn ta, trong mắt ảm đạm không một chút ánh sáng, dường như mất hết hy vọng, “Cho đến bây giờ, nàng vẫn còn yêu hắn sao?”
Ta hoảng sợ đẩy hắn ra, “Ngài nói cái gì? Cái gì yêu, ta trước giờ đều chưa từng yêu hắn! Ta hận hắn, ta chính là hận hắn!” Ta bỗng nhiên cảm thấy toàn thân trở nên lạnh giá, cơn lạnh toát ra từ sâu trong xương cốt, ta ôm chặt hai cánh tay mong truyền cho cơ thể chút hơi ấm, “Ta chỉ bị trúng Giáng đầu thuật, sao ngài lại không hiểu chứ?”
“Giáng đầu thuật? Giáng đầu thuật… Ta cũng trúng Giáng Đầu thuật của nàng, vì sao nàng không đến giải chứ?” Hắn cúi đầu buồn bã cười, “Nàng có thể buông ta ra, nhưng ta mãi mãi cũng không thể buông nàng ra được…”
Ta nhìn ra ngoài cửa sổ nơi những sợi bông bay trong không trung, tách ra rồi khép lại, khép lại rồi lại tách ra, trong lòng nhất thời trống rỗng tựa như bị khoét mất trái tim.
Ta thực sự không hiểu…
Từ sau lần thoát chết trong đám lửa đó, đã lâu rồi ta không đến Ma Giới nữa. Ta sợ nhìn thấy hắn, cũng sợ hắn thấy ta. Ta cũng luôn lẩn tránh Tiểu Ngư Tiên Quan, không đành lòng nhìn hắn, cũng không đành lòng để hắn nhìn thấy ta.
“Dĩ nhiên là cầu nguyện Thiên Đế bệ hạ!” Nếu Thuỷ thần có nguyện vọng gì, Thiên đế bệ hạ nhất định sẽ dốc hết sức lực hoàn thành cho tiên thượng!” Ly Châu vẻ mặt sùng bái mỗi khi nhắc tới Tiểu Ngư Tiên Quan.
Ta trừng mắt lườm nàng ta.
“Tiên thượng đừng trừng tiểu tiên làm gì. Ly Châu chỉ ăn ngay nói thật mà thôi, Thiên đế bệ hạ bao nhiêu năm qua đối với tiên thượng như thế nào, người khác không biết, chẳng lẽ bản thân tiên thượng còn không rõ hay sao?” Nhìn dáng vẻ ‘giữa đường gặp chuyện bất bình rút dao tương trợ’ của nàng, ta đang định thay đổi đề tài, lại nghe nàng buột miệng, “Nghe nói thủ lĩnh điểu tộc mấy ngày tới sẽ đính hôn rồi, tiên thượng khi nào thì thành hôn với Thiên đế bệ hạ?”
Lòng ta như thắt lại, “Đính hôn với ai?” Chính mình đã biết rõ mà vẫn hỏi, nhưng không biết vì sao vẫn cảm thấy còn một tia hy vọng…
Ly Châu lúng túng bật ho một tiếng, hỏi một đằng, trả lời một nẻo: “Năm xưa, Tuệ Hòa công chúa này hình như cùng với Ngạn Hữu Quân từng có một đoạn nguồn gốc không rõ ràng, nghe nói Ngạn Hữu Quân chính vì nàng ta mà bị giáng xuống hạ giới làm yêu…”
Thấy nàng ta có ý muốn né tránh, ta cũng không có tâm trạng tiếp tục nghe mấy lời đồn đãi bát quái. Trong lòng bỗng trở nên rối loạn thấp thỏm, thập phần khó chịu.
Trường phương chủ nói: “Cẩm Mịch, không phải con đã yêu Hỏa thần rồi chứ?”
Phác Xích Quân nói: “Mỹ nhân, không phải nàng bị buộc nhầm tơ hồng phải lòng y rồi chứ?”
Tiểu Ngư Tiên Quan nói: “Cho đến bây giờ, nàng vẫn còn yêu hắn sao?”
…
Không thể nào? Làm sao có thể chứ? Ta sao có thể yêu thương kẻ thù đã giết cha của mình? Làm sao có thể! Ta nhất thời sợ hãi thảng thốt… Không được, ta phải gặp lại hắn một lần nữa! Ta muốn xác nhận, ta muốn chứng minh, chứng minh cho bản thân mình thấy!
Đêm đó, Tiểu Ngư Tiên Quan đi Tây Thiên luận kinh với Nhiên Đăng Cổ Phật. Ta lại lẻn vào U Minh.
Lúc nhìn thấy Phượng Hoàng, hình như hắn đang chuếnh choáng hơi men, bước chân có một chút loạng choạng không dễ phát hiện, đang trên đường quay về tẩm cung. Có hai nữ yêu tiến lên muốn dìu hắn, đều bị hắn đẩy ra. Hắn cầm một chiếc bình ngọc há miệng tu một ngụm, có vẻ không hài lòng với thứ rượu kia, cầm bình ném xuống đất, thân bình chạm đất liền vỡ vụn, phát ra một tiếng vang thanh thúy, mấy người hầu xung quanh sợ tới mức đều quỳ rạp xuống đất.
“Không phải ta nói muốn uống rượu Quế Hoa sao?” Hắn nhìn đám yêu ma quỷ quái ở dưới đất, “Tất cả đứng lên đi, đi lấy rượu Quế Hoa đến cho ta.”
“Dạ… dạ… Nhưng bẩm tôn thượng, đây chính là rượu Quế Hoa, làm từ hoa quế hảo hạng nhất trong Minh Phủ …”. Một nữ yêu lấy hết can đảm, hoang mang nói ra sự thật.
“Hmm?” Phượng hoàng nhìn về phía nàng ta, kéo thật dài một âm cuối. Nữ yêu kia liền không dám cãi lại nữa, chỉ thưa: “Nô hạ lập tức đi lấy rượu Quế Hoa.”
Lúc này, Phượng hoàng mới chịu trở về tẩm điện. Một giây sau, ta cũng hóa thành hơi nước bám gót theo vào.
Ta bỗng dưng muốn vươn tay nắm lấy bàn tay ấy… Vừa hiện thân thì nghe ngoài cửa có tiếng vạt áo xột xoạt nho nhỏ, trong lúc bối rối ta liền biến thành một thứ gì đó không rõ ẩn nấp đại trong chiếc khay đựng trái cây.
Hai nữ yêu hầu hạ bưng bầu rượu tiến vào, có lẽ lại mang bầu rượu Quế Hoa khác đến. Sau khi rón rén đặt lên trên bàn, nhìn thấy Phượng Hoàng nằm bừa ở trên giường, dường như muốn đắp chăn lại giúp hắn, nhưng do dự một hồi cuối cùng lại không có can đảm.
Hai người đang rón ra rón rén đi ra cửa, thì một trong hai nữ yêu thoáng liếc mắt qua khay đựng trái cây nơi ta ẩn thân, sắc mặt lập tức kinh hãi, đưa tay túm lấy tay áo của nữ yêu còn lại.
Nữ yêu kia lập tức quay lại, sau khi nhìn thấy thì vẻ mặt cũng thất sắc, lập tức lanh tay lẹ mắt thò tay tới. Nhìn phương hướng kia… chẳng phải đúng là hướng ta đang trốn hay sao?
Vào đúng lúc này, Phượng Hoàng bỗng trở mình trên giường, hai ả yêu thị sợ tới mức quên mất hành động đang làm, nhép miệng ra dấu nhanh chóng rút êm ra khỏi sương phòng.
Lúc đóng cửa nghe một nữ yêu nói khẽ với nữ yêu kia: “Không thể tin được lại là bồ đào… không ngờ lại có kẻ chán sống dám đem bồ đào để trong phòng Tôn thượng… Tới tận bây giờ mà vẫn có kẻ không biết thứ trái cây Tôn thượng chán ghét nhất… Ngày mai không biết có còn là người hay đã thành hồn đoạn…”
Ta nhìn qua mặt thủy tinh của khay đựng trái cây, thấy ảnh phản chiếu của một quả bồ đào màu đỏ tía, thì ra vừa rồi ta quýnh quá, nên hóa thành cái hình dạng từ lâu đã không còn sử dụng.
Thứ trái cây hắn chán ghét nhất chính là bồ đào…
Không biết vì sao, ta bỗng nhiên cảm thấy mình giống như một chiếc đèn lồng bị rách toạc, chao đảo trong gió.
Hắn bỗng cử động, bàn tay không kiên nhẫn giật giật vạt áo, hình như đang bị nóng, miệng lầm bầm câu gì đó, coi bộ ngủ không yên giấc. Ta biết sau khi hắn say rượu đầu óc chắc chắn không tỉnh táo, sẽ không phát hiện ra ta, bèn hiện thân bước đến trước giường.
Ánh nến trong phòng mờ mờ, vầng sáng lập lòe lướt qua trên gò má của hắn, mảng tối mảng sáng. Vì đang say rượu, sắc môi hắn trơn bóng như đang ngậm đan chu (màu đỏ của son), hàng lông mày dài giống như hai nét bút được vẽ lên mạnh mẽ đầy sức sống, trên mặt thấp thoáng đôi chút mệt mỏi mơ hồ. Giữa trán, là vết thương bị ta cắn, đang sắp liền sẹo.
Ta cúi đầu chăm chú nhìn hắn, là hận hắn? Hay yêu hắn?
Sao ta có thể có ý nghĩ yêu thương hắn sau một hồi chết đi sống lại? Huống hồ hắn sắp sửa đính hôn với Tuệ Hòa…
Bất thình lình hắn mở trừng hai mắt, một màu tối đen như mực nhìn ta, đèn đuốc đầy phòng nhưng không có lấy một ngọn nào đủ sức chiếu vào trong đôi đồng tử đen ngòm kia.
Ta giật thót mình bởi hành động của hắn, cứng người không thể nhúc nhích nổi. Nhưng mà, hắn chỉ nhìn ta như vậy, rồi một giây sau lại nhắm hai mắt lại. Lúc này ta mới sực nhớ, lần trước hắn say rượu ở phàm giới cũng như vậy, cũng trợn trừng mắt trong vô thức, chứ kì thực vẫn chưa tỉnh lại.