trẻ con vẫn rất vất vả. Lúc ở quê chủ yếu là ông bà nội và Đổng Giai Nghi nuôi con, hắn chỉ phụ trách chơi với con và chê bai. Bây giờ một mình hắn dẫn con đi, tuần đầu tiên hắn suýt nữa phát điên, may hắn kịp thời dụ dỗ được Tiểu Mao, một giáo viên ở trường mầm non của con trai, nhờ vậy cũng có thêm người trông con giúp hắn, nếu không chắc hắn chỉ còn nước đưa con về quê trả ông bà.
Nhưng cũng vì vậy nên hắn chỉ tốt với Tiểu Mao chứ không có tình cảm thật sự với cậu ta. Hôm nay nhìn thấy Vương Tử Minh, hắn mới hiểu trước đây mình đã bỏ lỡ những gì vì sự cố chấp của mình. Một giờ sáng nhân lúc người bên gối đang ngủ say, hắn lấy điện thoại di đông ra gửi một tin nhắn mang tính thăm dò: “Đã ngủ chưa?”.
Không tới một phút sau đã có tin nhắn trả lời: “Chưa”.
“Anh và hắn đã làm lành rồi chứ?”.
“Ờ, làm lành rồi”.
“Xin lỗi, lúc ở quán ăn tôi nói hơi quá lời”.
“Không phải lỗi của anh, anh không biết tình hình giữa tôi và anh ấy”.
“Ờ. Chúc ngủ ngon. Anh đi ngủ sớm một chút đi”.
Khoảng ba phút sau, điện thoại của Vương Tử Minh lại sáng lên: “Ngày mai gặp nhau nói chuyện một lát được không?”.
“Được”.
“Mười giờ ở McDonald?”.
“Ok. Ngày mai gặp lại. Chúc ngủ ngon!”.
“Chúc ngủ ngon!”.
Vương Tử Minh nhìn màn hình điện thoại của mình, cười nhạt một tiếng, bấm liên kết Trương Kỳ gửi tới.
“Đáng yêu không? Đáng yêu không? Đáng yêu không?”. Còn chưa xem xong, Trương Kỳ đã hỏi liên tiếp.
“Đáng yêu lắm”.
“Tôi muốn nuôi một con mèo, mèo đen, còn phải có mắt màu vàng, người ta nói là để trừ tà”.
“Vậy bạn nuôi mèo thì chẳng phải là tớ không thể đến nhà bạn nữa sao?”.
“Cái gì?”.
“Tớ là yêu nghiệt mà”.
Mặc dù độ nét của webcam không cao lắm nhưng vẻ mặt làm bộ nôn ọe của Trương Kỳ ở bên kia vẫn rất rõ ràng.
“Nói chuyện nghiêm túc đi. Bao giờ bạn về?”.
“Lần này người mua rất khó tính, khoảng một tuần nữa”.
“Lâu thế à? Vậy lúc nào rảnh tớ tới thăm bạn”.
“Không cần, anh trai tớ đang đến thành phố B công tác”.
“Anh ấy ở đó à?”.
“Ờ. Bạn đến thì chắc chắn anh ấy sẽ báo cáo cho bố tớ, lúc đó lại lằng nhằng”. Từ lúc Trương Kỳ được năm tuổi, bố của Vương Tử Minh đã bắt đầu gọi Trương Kỳ là con dâu, đáng tiếc con trai lại bóng nên không lấy được Trương Kỳ.
“Đúng là phiền phức”. Trương Kỳ làm vẻ mặt buồn tẻ: “Đúng rồi, bạn có gặp mối nào ở thành phố B không?”.
“Không, đàn ông ở đây vừa thô lỗ vừa kém cỏi, không đạt tiêu chuẩn của tớ”.
“Tôi cũng có mối rồi”.
“Thế à?”.
“Chính là gã công chức tuần nào cũng đến chỗ tớ cắt tóc mà tớ kể với bạn ấy”.
“Chẳng phải bạn nói hắn rất lầm lỳ, không có gì thú vị sao?”.
“Nhưng hắn cũng rất đẹp trai, hắn đã hẹn tớ ra ngoài chơi”.
“Thế thì tốt”.
“Bạn đừng trưng cái vẻ mặt như chó bị chủ vứt bỏ như thế. Bạn biết tớ sẽ không bỏ bạn mà”.
“Trương Kỳ… tớ yêu bạn, bạn có biết không?”.
“Biết chứ! Tớ cũng yêu bạn. Nào, thơm cái!”. Hai người “muah” một tiếng rất to: “Chúc tớ hẹn hò thuận lợi đi! Tớ đi ngủ để giữ gìn nhan sắc đây!”.
“Hẹn hò thuận lợi!”. Vương Tử Minh cười ha ha, tắt khung chat đi. Hắn ngồi đó như mất mát điều gì. Từ khi rất trẻ hắn đã chấp nhận việc mình là người đồng tính, mấy năm ở Mỹ càng giúp hắn nhận thức rõ điều này, nhưng hắn lại không thể nào né tránh được Trương Kỳ. Lâm Gia Mộc nói hắn đã cầm chân Trương Kỳ, nhưng hắn biết mình và Trương Kỳ cầm chân lẫn nhau, yêu một người đến mức một người ích kỷ như hắn cũng có thể chết vì người đó, nhưng lại không thể cùng giường chung gối với đối phương, điều này giống như một sự trừng phạt của ông trời vì hắn là gay mà vẫn sống quang minh chính đại, tự do tự tại, không sợ bất cứ thứ gì.
Cho nên… bây giờ đã đến lúc hắn phải buông tay ư? Hắn thở dài, gập máy tính xách tay lại.
Kịch bản lần này quả thật là đơn giản đến mức quá đáng đối với một người đã tốt nghiệp khoa Kịch nói Học viện âm nhạc Julia. Tình cờ gặp lại bạn trai cũ, phát hiện hai bên đều có mối quan hệ mới chẳng ra gì, tình cũ không rủ cũng tới, phát hiện đối phương đã kết hôn, hy vọng đối phương ly hôn và bồi thường một khoản lớn cho người phụ nữ đáng thương đó, đồng thời trả lại con cho cô ta…
Về cơ bản hệ số khó khăn là 0, chỉ cần lúc diễn đến đoạn tình cũ lại cháy đó hắn có thể nhịn được cảm giác buồn nôn, đúng vậy, tên Mã Thụ Sinh này khiến hắn buồn nôn, không phải vì lúc cặp với nhau Mã Thụ Sinh vẫn ra vẻ đạo mạo mà là vì sự ích kỷ, bạc bẽo và tự coi mình là trung tâm của hắn, cộng thêm những suy nghĩ nông cạn và những tham vọng vượt quá xa năng lực bản thân của hắn. Nếu trước giờ chưa có quan hệ gì với gã này thì còn đỡ, lúc này nghĩ đến việc mình từng muốn sống cả đời với gã này, cùng di cư rồi kết hôn, Vương Tử Minh lại muốn tự chọc mù hai mắt mình.
“Thế… bây giờ anh vẫn còn làm nghề cũ, chuyên giúp đám cường hào ác bá đó tỏ vẻ đẳng cấp à?”. Mã Thụ Sinh nói, tự cho là hài hước.
“Đúng vậy, bây giờ ở Trung Quốc chỉ có tiền của đám cường hào ác bá là dễ kiếm nhất”.
“Anh vẫn còn chiến tranh lạnh với bố mình à?”.
“Ông ấy vẫn còn muốn chiến tranh nóng cơ, nhưng tôi phớt lờ ông ấy”. Bây giờ bố của Vương Tử Minh đã hạ thấp kỳ vọng vào đứa con này rất nhiều, chỉ mong hắn tìm được một người, mà tốt nhất là Trương Kỳ, cũng đi thụ tinh nhân tạo kiếm một đứa con trai để mình có cháu bế. Ai bảo chị dâu của Vương Tử Minh lại sinh liền hai đứa con gái cơ chứ? Hơn nữa vì là đẻ mổ nên ít nhất cũng phải đợi mấy năm nữa mới sinh tiếp được. Nhưng Vương Tử Minh là ai? Lúc đầu ở Mỹ vì không chịu học luật mà vào học viện âm nhạc Julia nên hắn bị bố cắt tiền ăn học. Trước khi trở thành người mẫu hắn đã từng làm nhân viên phục vụ quán ăn, ngày ngày mang cơm thừa canh cặn về ăn cho qua ngày đoạn tháng chứ nhất định không chịu cúi đầu trước ông già mình, huống hồ là bây giờ.
Vương Tử Minh đưa tay lấy một miếng khoai tây, lại lộ ra vết tím bầm trên cổ tay. Ánh mắt Mã Thụ Sinh tối đi: “Hắn làm à?”.
“Anh ấy chỉ hơi mạnh tay một chút”.
“Anh cần gì phải khổ sở thế?”. Vương Tử Minh là người chưa bao giờ để mình phải ấm ức.
“Anh ấy là món nợ đời của tôi…”. Vương Tử Minh thở dài: “Còn anh? Đứa bé đó là con trai anh thật à?”.
“Là con của tôi và vợ trước”.
“Vậy nghĩa là anh đã kết hôn rồi ly hôn?”.
“Cũng chưa hẳn là ly hôn, cô ta đòi tiền…”.
“Đòi bao nhiêu?”.
“Ba trăm ngàn”.
“Bây giờ anh làm gì?”.
“Tôi và bạn chung vốn mở công ty máy tính, chủ yếu bán máy tính lắp ráp, linh kiện và sửa máy tính”.
“Bây giờ rất nhiều công ty làm công việc này, không làm đại lý cho các thương hiệu lớn thì khó kiếm tiền lắm”.
“Làm đại lý cần quá nhiều vốn, đành làm ăn nhỏ lẻ sống tạm vậy”./
Đúng lúc này một bóng đen xuất hiện bên cạnh hai người, đưa tay tóm cổ Vương Tử Minh kéo lên, cho hắn một cái bạt tai: “Đồ đê tiện!”.
Bây giờ Mã Thụ Sinh mới nhận ra người mới đến là Trịnh Đạc: “Này! Anh làm gì thế hả?”.
Trịnh Đạc không nói lời nào, buông Vương Tử Minh ra, xoay người lại cho Mã Thụ Sinh một đấm. Mã Thụ Sinh chưa kịp phản ứng lại đã bị một đấm của Trịnh Đạc đánh bay ra hơn nửa mét, một hồi lâu mới bò dậy được. Hắn lau máu me đầy mặt, muốn gắng gượng bò dậy thì thoáng nhìn thấy Trịnh Đạc đang kéo Vương Tử Minh ra ngoài, vẻ mặt như sắp sửa giết chết Vương Tử Minh đến nơi.
Vương Tử Minh là người có thể chuyển từ trạng thái vui mừng lăn lộn trên giường, thậm chí có thể rơi xuống đất bất cứ lúc nào sang trạng thái héo rũ, ngồi ngẩn người ra nhìn lên trần nhà chỉ trong năm giây.
Lâm Gia Mộc bôi thuốc vào tay Trịnh Đạc xong liền ngước mắt lên nhìn: “Lại thương gió tiếc mấy đấy à?”.
“Mệt”. Vương Tử Minh chỉ nói một tiếng.
“Đã bảo ông phải chịu khó ra ngoài vận động, không được tử thủ phòng tập mà không nghe, lại còn buông thả quá độ, bây giờ có hư nhược cũng là bình thường”. Lâm Gia Mộc luôn biết châm chọc người khác mà không bao giờ cần dùng đến những từ ngữ thô tục.
“Ngày trước Mã Thụ Sinh cặp với tôi cũng đã như thế này rồi à?”.
“Thì vẫn thế chứ có khác gì?”. Lâm Gia Mộc vỗ lưng Trịnh Đạc, ra hiệu anh ta có thể đứng lên: “Chỉ có ông mới coi hắn là bảo bối”.
“Ngày xưa tôi cũng nói với Trương Kỳ rằng tay thầy giáo của cô là một tên khốn”. Vương Tử Minh cũng bạt lại rất sắc bén.
“Tóm lại khi còn trẻ thì cả hai người đều là đồ ngốc, thế được chưa?”. Trịnh Đạc sốt ruột đưa ra kết luận.
Vương Tử Minh lập tức phấn chấn, phá lên cười ha hả. Lâm Gia Mộc phải véo một cái thật mạnh vào tay hắn mới làm cho hắn yên lặng trở lại.
“Nào, gọi điện thoại cho Tiểu Mao hỏi thăm một chút xem tay họ Mã thế nào rồi”.
“Ơ hay, kịch bản tiếp theo không phải là tôi bị gã Trịnh Đạc thô bạo hành hạ chà đạp các kiểu sao? Tôi làm gì còn có tinh thần gọi điện thoại cho Tiểu Mao chứ? Hay là cô muốn để Tiểu Mao nghe trực tiếp từ hiện trường?”. Ánh mắt Vương Tử Minh lượn lờ trên những khối cơ bắp trên người Trịnh Đạc: “Người anh em, tôi không ngại đâu, anh có làm thật tôi cũng không ngại”.
Trịnh Đạc quay mặt đi, ho một tiếng: “Tôi ra ngoài trông xe”.
Thấy gã cơ bắp Trịnh Đạc bị một câu của hắn đuổi chạy trối chết, Vương Tử Minh lại ôm gối lăn lộn trên giường.
Lâm Gia Mộc yên lặng khoanh tay trước ngực đứng bên cạnh xem hắn cười.
Đến lúc Vương Tử Minh đã cười đủ, vừa định cầm lấy điện thoại gọi cho Tiểu Mao thì điện thoại của hắn đổ chuông: “A lô”.
Vì vừa cưới quá nhiều nên giọng hắn lúc này khản đặc.
“Là tôi… Anh thế nào rồi?”.
“Anh bị thương có nặng không? Đến bệnh viện chưa?”. Hai người gần như đồng thời nói ra hai câu này, sau khi nói xong cả hai đều rơi vào yên lặng. Vương Tử Minh ra hiệu cho Lâm Gia Mộc giữ yên lặng, Lâm Gia Mộc gật đầu, lấy tai nghe bluetooth đeo lên cùng nghe.
“Tôi bị thương không nặng, nhưng anh… Hắn có làm gì anh không?...”.
“Anh ấy ít được học hành, tính tình tương đối thô bạo, nhưng tôi không việc gì”. Giọng Vương Tử Minh vẫn rất khàn, cho dù người nào nghe cũng biết là có chuyện.
“Anh chia tay hắn đi, đừng như vậy nữa”. Người đàn ông đó đấm một cái đã đánh hắn văng ra nửa mét, gãy mất hai cái răng, lung lay ba cái, gãy sóng mũi, đầu đập xuống đất đến chấn động não, không biết Vương Tử Minh còn thảm thế nào.
“Chính tôi đã đưa anh ấy vào con đường này, nếu tôi rời xa anh ấy thì anh ấy sẽ giết tôi mất”.
“Hắn nói như vậy à?”.
“Anh ấy không cần phải nói… Vừa rồi suýt nữa anh ấy giết tôi rồi…”.
“Anh trai và bố anh nói thế nào?”.
“Họ bỏ mặc tôi từ lâu rồi, huống chi là chuyện thế này”.
“Anh đến chỗ tôi, tôi với anh xa chạy cao bay”.
“Không, bây giờ anh có bạn trai rồi, còn có con trai nữa, tôi không thể ích kỷ như vậy được”.
“Tiểu Mao thực ra không phải là gì của tôi cả… Còn con trai tôi… nó có thể sống với chúng ta…”.
“Thụ Sinh, tôi không hợp với trẻ con, hơn nữa bố tôi cũng không đồng ý chuyện tôi sống với một đứa trẻ không