giờ anh có vợ có con, còn đến dây dưa với tôi làm gì?”.
“Tôi và cô ta chỉ là chơi bời…”.
“Hồng Sinh…”. Tả Tả vẫn bám theo Tô Bình hy vọng có thể tìm được Mạnh Hồng Sinh đột nhiên xuất hiện: “Anh nói lại lần nữa xem?”.
Mạnh Hồng Sinh quay lại nhìn thấy cô ta: “Cô tới làm gì? Con đâu? Ai đang trông con?”.
“Vốn tôi muốn tìm Tô Bình để bảo bà ta buông tay, bây giờ xem ra người không chịu buông tay lại là anh…”, Tả Tả khóc rống lên. Cô ta vẫn sống trong mơ, nhưng Mạnh Hồng Sinh lại tàn nhẫn đập nát giấc mơ này.
Tô Bình kéo tay áo Triệu Ký, hai người lặng lẽ chuồn vào công ty trong lúc Mạnh Hồng Sinh và Tả Tả giằng co với nhau.
“Cô đã biết rồi thì hãy mau chóng ra đi, tôi sẽ nuôi con. Cô còn trẻ… tôi đã làm mất thời gian của cô… Tôi sẵn sàng bồi thường”.
“Bồi thường? Anh lấy cái gì để bồi thường tôi? Tiền à? Nếu tôi là người tham tiền thì tôi đã bỏ anh từ lúc anh ly hôn, nghỉ việc, hai bàn tay trắng rồi”.
Điều làm Mạnh Hồng Sinh khó chịu với Tả Tả nhất chính là cô ta lúc nào cũng nói đến tình yêu, dường như tình yêu có thể thay không khí, thay nước uống, thay đồ ăn. Lúc đầu hắn còn cảm thấy mới lạ, có thể dỗ dành cô ta, nhưng sau một thời gian lại chỉ cảm thấy chán ghét: “Tôi chưa từng yêu cô, thậm chí cũng chưa từng thích cô, cô có hiểu không?”.
Tả Tả sửng sốt. Mạnh Hồng Sinh chưa bao giờ nói trắng ra như vậy. “Tôi hiểu rồi. Tôi gửi con ở nhà bạn ở thành phố A, tôi và anh cùng đi đón con, sau đó chúng ta chia tay”.
Mạnh Hồng Sinh không ngờ Tả Tả lại đồng ý chia tay dứt khoát như vậy. Hắn gật đầu, đưa mắt nhìn quanh. Tô Bình và bạn trai đã biến mất từ lâu. Cũng tốt, đợi hắn giải quyết chuyện với Tả Tả xong sẽ quay lại tìm Tô Bình sau.
Lâm Gia Mộc không ngờ mình lại nghe thấy tin tức về bố mẹ đẻ của đứa bé từ miệng cảnh sát Lưu: “Bọn anh nhận được một thông báo phối hợp điều tra. Khách sạn Sheraton ở tỉnh lỵ phát hiện hai thi thể một nam một nữ. Xem chứng minh thư thì nam là người thành phố A, tên gọi Mạnh Hồng Sinh. Nữ tên là Tả Giai. Xem di thư thì là nữ dùng thuốc chuột hạ độc chết nam, sau đó chính mình cũng uống thuốc độc tự tử theo. Cô ta để lại một địa chỉ, bảo bố mẹ chồng đến chỗ đó đón con… Anh xem địa chỉ thì là văn phòng của bọn em…”.
“Tả Tả và Mạnh Hồng Sinh chết rồi?”.
“Nếu Tả Tả mà em nói là Tả Giai thì đúng vậy”.
Trong lòng Lâm Gia Mộc như trào dâng vô vàn cơn sóng. Tả Tả và Mạnh Hồng Sinh đối với cô là người lạ, nhưng nghe thấy tin người lạ chết vẫn khiến cô không thoải mái, càng không cần phải nói… cuộc đời của đứa bé mất bố mẹ đẻ sẽ thế nào? Cô đột nhiên cảm thấy giận dữ, một người mẹ kiểu gì mà ích kỷ như vậy? Vì cái gọi là tình yêu của mình mà biến con mình thành trẻ mồ côi?
Nghe thấy chuông cửa vang lên, Lâm Gia Mộc lập tức trốn vào trong phòng, khóa chặt cửa phòng lại, nghe mọi người nói chuyện bên ngoài. Dù sao cũng là máu mủ ruột thịt, đứa bé không khóc lúc bị bế đi, chỉ có Uông Tư Điềm nghẹn ngào mấy tiếng. Sau đó là tiếng cửa chống trộm nặng nề đóng lại rất lâu sau khi mở ra.
Trịnh Đạc gõ cửa. Lâm Gia Mộc hít sâu một hơi, mở cửa phòng, gần như lập tức lao vào trong lòng anh ta, ôm chặt lấy anh ta. Mặc dù họ chỉ chăm sóc đứa bé chưa đến một tuần, mà trong gần một tuần này nó đã làm đủ mọi chuyện “đáng ghét” như nửa đêm khóc quấy, tè dầm ị đùn, cắn người giật tóc, nhưng vẫn dễ dàng lợi dụng bản năng bảo vệ trẻ nhỏ của mọi người để giành được trái tim của họ.
Trịnh Đạc nhẹ nhàng vỗ lưng cô, hôn lên tóc cô: “Không sao, không sao… đứa bé được ở cùng với ông bà, sẽ không có việc gì đâu”.
“Ông bà nội nó sẽ nuôi nó sao?”.
“Đương nhiên. Người đầu bạc tiễn người đầu xanh, lúc đến đây, hai ông bà giống như hai chiếc xe đồ chơi hết pin. Lúc anh giao đứa bé cho họ, lập tức họ như được thay pin mới…”.
Rõ ràng không giỏi so sánh cho lắm, Trịnh Đạc vẫn cố hết sức phát huy trí tưởng tượng, thuật lại tình hình khi đó để Lâm Gia Mộc yên tâm: “Nếu không phải khẳng định trăm phần trăm họ sẽ chăm sóc đứa bé cẩn thận, anh cũng sẽ không giao nó cho họ”.
“Vâng”.
“Mạnh Hồng Sinh có một chút di sản, nghe nói còn có bảo hiểm. Lương hưu của hai ông bà cũng không thấp, nuôi một đứa trẻ không có vấn đề gì. Điều duy nhất đáng lo là việc giáo dục, không biết ông bà có chiều chuộng làm hư cháu không. Nhưng đó là chuyện nhà họ đúng không?”.
“Vâng”, Lâm Gia Mộc gật đầu. Có những lúc sống cùng người cùng huyết thống đích xác là lựa chọn tốt nhất.
“Cảnh sát Lưu nói bố mẹ Tả Tả mang xác Tả Tả đi hỏa táng rồi. Trước khi đi cũng hỏi chuyện cháu ngoại. Biết cháu có ông bà nội chăm sóc, hai ông bà đi luôn không nói gì. Cảnh sát Lưu nói bố mẹ Tả Tả thoạt nhìn rất bình thường, cũng rất quan tâm đến Tả Tả, không biết vì sao Tả Tả lại hình thành tính cách như vậy”.
“Đại đa số bố mẹ có thể nuôi dạy tốt đại đa số con cái. Nhưng có những đứa trẻ đặc biệt lại cần những biện pháp nuôi dạy đặc biệt, chuyện này vượt quá năng lực của họ”.
Chính bản thân Lâm Gia Mộc cũng là một đứa trẻ đặc biệt như thế. Trong lòng cô biết rõ, dù từ nhỏ lớn lên bên bố mẹ, cô cũng sẽ không phải là một cô con gái ngoan. Chỉ có điều không giống như Tả Tả quá nặng về tình cảm, lúc tạo ra Lâm Gia Mộc, có lẽ Thượng Đế đã cho vào quá nhiều lý trí.
Trịnh Đạc vuốt tóc cô. Người phụ nữ này… thực ra cầm tinh con cua, ngoài cứng trong mềm, nhưng chính cô cũng cho rằng vỏ ngoài cứng rắn của mình mới là bản thể: “Muốn ăn gì không?”.
“Có”.
“Ra quán bên bờ biển được không?”. “Trời lạnh…”.
“Cho nên chúng ta có bao cả quán cũng được, giảm giá ba mươi phần trăm”.