Gần đây Lâm Tiểu Nê thường xuyên nói Đinh Tuấn Kiệt đã thay đổi thật rồi… Hỏi cô tại sao, cô nàng ngây ngô trả lời anh rằng thay đổi theo chiều hướng tốt. Đinh Tuấn Kiệt băn khoăn hồi lâi không hiểu được ý của Tiểu Nê. Cuối tuần trước, ông Lâm Quốc Quần dẫn Đinh Tuấn Kiệt đi ăn cơm đồng thời bàn chuyện làm ăn.
Phía đối tác là Giám đốc một công ty ở Bắc Kinh, họ có hai người do vậy tổng cộng có bốn người tham gia bữa tiệc. Họ ngồi cùng nhau trong khách sạn sang trọng nhất Trùng Khánh. Bốn người theo đuổi suy nghĩ của mình, không ai nói với ai điều gì. Cười ở đây cũng là một nghệ thuật, họ đều cố gắng để đàm phán có lợi cho bên mình.
Đinh Tuấn Kiệt nhận thấy cha nuôi cố ý đưa mình đi chính là muốn thể hiện sự coi trọng và kỳ vọng của ông đối với anh. Vì điều này anh cảm thấy được thơm lây. Khi nghe ông Lâm Quốc Quần giới thiệu : "Đây là giám đốc marketing công ty tôi.", đối tác lập tức đứng dậy bắt tay Tuấn Kiệt.
Ông Lâm cười rồi nói tiếp: " Cậu ấy cũng gần như là con trai của tôi vậy."
Đối tác nghe đến đây cũng nhận ra chàng trai này sẽ là con rể tương lai của nhà họ Lâm, thái độ của họ càng thêm kính nể. Ông Lâm không phản bác cũng không giải thích đối với sự hiểu nhầm của đối tác, chỉ cười rồi âu yếm nhìn Đinh Tuấn Kiệt.
Điều này khiến Đinh Tuấn Kiệt cảm thấy hoang mang, lo lắng bởi dù gì anh cũng là người đã có vợ, hơn nữa chưa bao giờ anh có ý định phản bội vợ. Đương nhiên trước đây cũng chẳng có ai ngờ rằng Đinh Tuấn Kiệt mới tốt nghiệp mấy năm mà đã lập gia đình, do vậy chưa có ai hỏi anh về điều này.
Đinh Tuấn Kiệt cố tránh ánh mắt của ông Lâm.
Đúng lúc này bồi bàn đẩy cửa bước vào mang theo đồ ăn bày đầy trên bàn. Toàn sơn hào hải vị, chủ yếu là đồ ăn cay, lúc có mặt ông Lâm Quốc Quần thường thì Đinh Tuấn Kiệt không nói nhiều. Anh chỉ phủtách tiếp rượu. Nhiệm vụ của anh là làm sao dùng thái độ khiêm tốn của bậc con cháu khiến đối tác say sưa rồi mới có thể vớ được hợp đồng béo bở.
Tửu lượng của Tuấn Kiệt cũng khá, uống đến kịch kim thì chạy ra nhà vệ sinh nôn, nôn xong rồi lại uống tiếp như chưa có việc gì xảy ra vậy. Do vậy khi hai người đối tác bắt đầu to tiếng cãi rằng mình chưa say thì Đinh Tuấn Kiệt mới chỉ thấy hơi váng đầu.
Để uống được nhiều rượu hơn, Đinh Tuấn Kiệt đã chuẩn bị ăn trước một chút trước khi tới dự tiệc. Do vậy lúc này anh rất thanh thản đối phó với đối tác, chốc chốc lại ăn thức ăn ở đĩa gần mình nhất.
Món cuối cùng được đặt lên bàn là tôm hùm.Đây là món chủ chốt trên bàn tiệc, giá của món này lên tới 800 tệ. Có bốn con tôm hùm, vừa tươi ngon lại đẹp mắt. Ông Lâm Quốc Quần vừa cười vừa khách sáo gắp cho khách mỗi người một con, sau đó ông gắp vào bát Đinh Tuấn Kiệt một con.
Đinh Tuấn Kiệt tranh thủ ăn một miếng lúc mọi người đang nói chuyện, anh ăn rất đàng hoàng. Tuy trên mặt không biểu hiện gì nhưng thực ra trong lòng khen nức nở đồ ăn ngon tuyệt. Đấy có lẽ là món ngon nhất mà Đinh Tuấn Kiệt từng được ăn.
Họ lại nói chuyện thêm một lúc nữa, mọi người đã ăn đủ rồi. Con tôm cuối cùng còn lại trên bàn khiến Đinh Tuấn Kiệt đứng ngồi không yên bởi anh biết sẽ không ai ăn nó. Nhưng bản thân anh vẫn đang lưu luyến vị thơm ngon của nó, nhưng ban nãy anh đã ăn một con rồi. Đinh Tuấn Kiệt đưa mắt nhìn ba người kia, không ai để ý tới anh, họ đang trong lúc cao hứng, cứ chuyện trò rôm rả.
Dùng dằng hồi lâu, Đinh Tuấn Kiệt đưa tay gắp con tôm cuối cùng rồi sự định gắp vào bát ông Lâm Quốc Quần.
" Bố nuôi à, bố nên ăn con tôm này, hôm nay món tôm ngon tuyệt."
Ông Lâm Quốc Quần xua tay ra hiệu ngăn lại, ông giải thích mình bị dị ứng với tôm rồi tiếp tục quay ra nói chuyện với khách. Đinh Tuấn Kiệt do dự không biết phải làm sao, bỏ con tôm vào đĩa hay để vào bát mình đây.
Cuối cùng anh đã làm một việc rất xấu hổ, anh rút tay về rồi bỏ tôm xuống bát mình. Anh còn tỏ vẻ không có chuyện gì xảy ra ngẩng đầu quan sát xem có ai để ý tới mình không. Đinh Tuấn Kiệt lúc này giống như một tên trộm, suýt nữa đã đỏ mặt. Anh hận mình tại sao vẫn giống tác phong người nhà quê, sao mãu chẳng thể nào giống với người thành phố được.
Cắn một miếng tôm xong, anh cảm thấy bình thản như không có chuyện gì. Đinh Tuấn Kiệt nhớ lại thời thơ ấu, hồi đó gia cảnh nhà anh rất nghèo, luôn phải uống nước trừ bữa. Ngày đó khi Gia Nam mang trứng gà đi bán đã cố tình bớt lại hai quả bảo là để bồi dưỡng cho anh. Buổi trưa tan học, anh vui sướng nhìn thấy Giai Nhiên rang trứng cho cả nhà. Đinh Tuấn Kiệt nhìn thấy Gia Nam bỏ cơm nguội vào chảo, gạt cơm lên thành chảo thành một vòng tròn rồi bỏ trứng vào đúc chín. Sau đó trộn cơm ở phái trên với trứng, rắc vài hạt muối, rồi múc ra bát cho Đinh Tuấn Kiệt. Đinh Tuấn Kiệt ăn lấy ăn để, ăn hết mới nhìn thấy Gia Nam bắt đầu ăn. Cơm trong bát của Gia Nam không hề dính một chút trứng nào, cô đã dành tất cả trứng cho Đinh Tuấn Kiệt đang tuổi ăn tuổi lớn...
Giờ đây ngồi trong khách sạn cao cấp, ăn tôm hùm tới 200 tệ một con, Đinh Tuấn Kiệt chợt nhớ lại thời cơ cực, anh cảm thấy mủi lòng. Nếu anh có thể trở thành con trai của ông Lâm Quốc Quần thì người nhà anh sẽ không phải chịu khổ nữa, bản thân anh cũng không phải chịu uất ức. Đó chính là ước mơ khó đạt được của người bình thường. Trong thời gian ngắn nhất Đinh Tuấn Kiệt đã trèo lên được núi vàng mà người bình thường có phấn đấu tới già chưa chắc đã đạt được.
Đinh Tuấn Kiệt nhận ra được làm con trai của chủ tịch hội đồng quản trị thật vinh dự. Đinh Tuấn Kiệt cũng hiểu rằng mọi vinh hoa phú quý của nhà họ Lâm đối với anh lúc này rất xa vời nhưng cuối cùng những thứ đó cũng sẽ thuộc về lớp con cháu của họ thôi mà. Mà cô nàng ngây thơ, đơn giản kia lại chính là con gái họ.
Ban đêm Đinh Tuấn Kiệt nằm trên chiếc giường mềm mại như mây ngắm trăng suy nghĩ vẫn vơ. Anh nhận ra nếu tiếp tục tiến bước trên con đường vào nhà họ Lâm,xem ra anh có thể phát triển nhanh hơn trước rất nhiều.
Đang đọc sách trong phòng Đinh Tuấn Kiệt nghe thấy giọng hát rất to bài " Trà ông nội pha", hai giây sau đã thấy Tiểu Nê xộc vào phòng rồi. Lâm Tiểu Nê thích hát mà đã hát thì rất say sưa, nhưng không hiểu sao với chất giọng ấy mà cô ta lại được nhận vào trong đoàn hợp xướng của trường cơ chứ. Phải công tâm thừa nhận rằng nếu không động đậy, không lên tiếng cô ta đúng là một mỹ nhân. Do vậy khi Tiểu Nê ngừng hát, yên lặng đứng trước mặt Đinh Tuấn Kiệt, anh nhận thấy đang bị cô mê hoặc. Tiểu Nê làm bộ đáng thương rồi nhờ Tuấn Kiệt đi tìm Giai Nhiên.
" Anh trai à!" Cười " Giúp em gái chút đi!" Lại cười tiếp " Anh hỏi Giai Nhiên hộ em là trước đây anh ấy có thích em không?"
...
Nếu là lúc trước, chắc chắn Đinh Tuấn Kiệt sẽ chửi thầm đồ đàn bà chua ngoa, không biết xấu hổ. Nhưng lúc này nhìn thấy điệu bộ đáng thương của cô anh lại nhượng bộ, thôi thì tìm Giai Nhiên vậy.
Đáp án có thể biết trước được, Giai Nhiên cười trả lời: " Tôi thích phụ nữ".
Khi Đinh Tuấn Kiệt thuật lại cho Tiểu Nê nghe, vừa nghe xong cô liền òa khóc nức nở rồi bỏ đi. Lúc đầu Đinh Tuấn Kiệt cảm thấy hối hận bởi ít ra là anh cũng đã gián tiếp làm tổn thương cô bé, nhưng nghĩ kỹ anh nhận thấy: Thất tình khiến người ta tuyệt vọng. Có cô tự sát, có cô từ đỏ hận đàn ông, có cô lại bỏ nhà, có cô lại quyết ở vậy suốt đời...
Tiểu Nê đúng là không phải là phụ nữ, cô ta ăn hết ba cái hambuger xong thì ghé sát vào tai Tuấn Kiệt nói: "trước đây không thích nhưng sau này chưa chắc."
Giai Nhiên đã thẳng thắn bộc bạch quan điểm của mình, Đinh Tuấn Kiệt nghĩ có lẽ ít nhiều Tiểu Nê cũng thay đổi.Thế là đêm đó trước khi đi ngủ anh đã dành hẳn bao giây để tưởng tượng dáng vẻ Tiểu Nê khi cởi bỏ bộ đồ nam giới để khoác lên mình bộ váy yểu điệu thục nữ. Nghĩ đi nghĩ lại cô ta đúng là bản sao của nữ tướng Hoa Mộc Lan.
Ngày hôm sau vừa mở cửa thì đã gặp ngay Tiểu Nê đang uống nước tại hành lang.
" Tôi dùng tay phải mở cửa trời hóa thân thành rồng khiến sơn hà dịch chuyển rồi vỡ tan lần nữa.."
Tiểu Nê đang mặc chiếc áo phông kiểu Châu Kiệt Luân, cô nàng vừa hát vừa uống nước ừng ực khiến con chó sợ hãi trốn ở đằng xa.
"Hi! Người anh em!" Vừa nhìn thấy Tuấn Kiệt, cô nàng hét lên.
Anh cảm thấy cô nàng Hoa Mộc Lan này có khuyên nhủ thế nào cũng chẳng thể giác ngộ về việc phải cư xử thế nào cho giống phụ nữ, có lẽ cả đời này cô nàng cũng không hiểu nổi thế nào là tỉnh ngộ.
Tiểu Nê thì nói Đinh Tuấn Kiệt không phải là đàn ông, còn Đinh Tuấn Kiệt thì lại chưa bao giờ cảm thấy Tiểu Nê là phụ nữ. Tất cả đều bình thường, chỉ đôi khi Tuấn Kiệt chợt nảy ra ý muốn vỗ vai Tiểu Nê nhận xét: Đúng là nữ lưu.
Lúc bình thản nhất trong ngày của Đinh Tuấn Kiệt là được ngồi trong vườn hoa dưới gốc cây hòe gài suy gẫm. Anh ngửi thấy mùi thơm của đất, nhìn thấy trăng trên đầu tròn vành vạnh, bốn bề không có bóng người. Cảnh vật như thế không thể không khiến người ta xao động. Không gian bao la đột nhiên khiến người ta xao động. Không gian bao la đột nhiên khiến người ta sợ hãi bởi thế giới này quá rộng lớn. Đinh Tuấn Kiệt đang nghĩ không biết giờ này vợ anh đang làm gì, đột nhiên anh thấy Giai Nhiên và một người phụ nữ khác đang rất thân mật bước vào nhà Giai Nhiên phía trước mặt. Một người phụ nữ lạ mặt.
Mấy ngày này vợ Giai Nhiên đi công tác, bố mẹ anh ta lại không có nhà, muộn như thế này còn đưa phụ nữ về nhà...Anh đang chìm đắm trong suy tư thì cánh cửa nhà Giai Nhiên đã đóng sập. Anh có cảm giác tiếng va đập của cánh cửa là sự va đập của đạo đức và nhân tính.
Bồng Đinh Tuấn Kiệt nhớ tới vợ Giai Nhiên, nhìn bề ngoài cô ta là người tương đối cứng rắn, chưa bao giờ thấy nũng nịu, hoặc nói những lời yêu đương lãng mạn với Giai Nhiên. Sự cứng rắn của người phụ nữ đó liệu có đồng nghĩa với việc cô ấy không có quyền đòi hỏi đức lang quân phải chung thủy với mình hay không?
Đinh Tuấn Kiệt nhớ tới vợ mình, tính cách của vợ anh với vợ Giai Nhiên rất giống nhau. Bỗng chốc hình ảnh vợ anh và vợ Giai Nhiên hòa làm một khiến Đinh Tuấn Kiệt có liên tưởng rằng Giai Nhiên và người tình mới của anh ta đang vui vẻ trong kia có khác gì anh và con gái ngài chủ tịch đêm ngày bên nhau? Anh lắc đầu, anh và Giai Nhiên khác hẳn nhau, bởi một người hành động vì bản thân, còn người kia là vì người thân.
Anh vội vàng bước tới phòng Tiểu Nê. Anh muốn nói cho cô mọi thứ về Giai Nhiên để cô quên đi mối tình này.
" Tiểu Nê không còn yêu Giai Nhiên nữa thì có lợi gì cho mình kia chứ?" Đinh Tuấn Kiệt nghi ngờ tự hỏi. Không có được đáp án hoặc đáp án lại quá đáng sợ - Tiểu Nê là con gái ngài chủ tịch hội đồng quản trị.
Anh giơ tay đẩy cửa phòng Tiểu Nê, cô nàng đang nhàn rỗi ngồi xem tiểu thuyết. Trông điệu bộ cô nàng thật thảnh thơi. Bỗng Đinh Tuấn Kiệt có cảm giác trân trọng đối với cô bé đơn giản giống như Tiểu Nê.
" Tiểu Nê." Anh gọi ta. Anh tự cảm thấy dáng vẻ mình lúc này chắc hẳn rất buồn cười.
" Có việc gì vậy? Chán đời hử?”
Tiểu Nê quay lại, trông thật tươi tắn, một cô gái vô tư, thật hạnh phúc biết bao. Đinh Tuấn Kiệt đang tưởng tượng phản ứng của Tiểu Nê sau khi biết chuyện, anh phân vân, hay là không nên nói nữa để không phá hỏng sự thuần khiết của cô bé. Tiểu Nê thích Giai Nhiên thế cơ mà, tại sao lại bắt cô bé phải buồn phiền, hãy cứ để cô bé vui vẻ như trước kia đi.