n Kiệt lắc đầu, gượng cười rồi vội vã bước ra ngoài.
" Này anh giai, anh mở cửa phòng gái chưa chồng chỉ để bảo em nên ngủ sớm thôi à? Anh có bị điên không đấy? À em biết hết rồi, nhìn điệu bộ anh cứ lắp bắp, do dự không quyết như vậy có phải muốn bộc bạch với em nhưng lại sợ bị từ chối nên không dám phải không? Được, em cho anh hai phút để bộc bạch đấy! Come on! Speaking!"
" Trí tưởng tượng của em phong phú quá đấy, xin lỗi đã khiến em phải bận tâm" Đinh Tuấn Kiệt tức run người, quay người bỏ đi. Nếu sớm biết thế này anh đã không đi tìm con bé chanh chua này. Anh mặc kệ không thèm để ý nữa.
Nhưng ba ngày sau, Tiểu Nê cũng phát hiện ra. Khi cô nàng tận mắt nhìn thấy Giai Nhiên thân mật đi cùng một người phụ nữ khác không phải vợ anh ta, cô gần như đã sụp đổ hoàn toàn.
Khi đi làm về, bước vào khu nhà Đinh Tuấn Kiệt nhìn thấy vật gì đó cứ sáng lóe trong bụi cỏ. Đầu tiên anh tưởng là rắn nhưng sau đó anh nghĩ lại, vảy rắn không bóng đến thế. Nhìn kỹ lại thì ra là Tiểu Nê. Cô nàng đang ngồi bên lề đường, vật sáng lấp lánh kia chính là hoa tai của cô.
"Tiểu Nê? Em đang làm gì ở đây? " Anh thắc mắc hỏi. Anh rất ngạc nhiên khi Tiểu Nê ngẩng đầu lên, khuôn mặt cô đẫm lệ," Tiểu Nê..."
Trông dáng vẻ đáng thương của Tiểu Nê, cùng đôi mắt đẫm lệ như mắt nao khiến Đinh Tuấn Kiệt sững người, anh có cảm giác rất lạ cứ dâng lên đến ngực, cảm thấy căng tức khó chịu.
Vừa nhìn thấy Đinh Tuấn Kiệt, Tiểu Nê đứng bật dậy, cô nghẹn ngào hỏi: "Tại sao? Tại sao? Anh Giai Nhiên rõ ràng là đã có vợ rồi! Anh Giai Nhiên đã có vợ thật rồi mà, vậy mà anh ta còn đi với người phụ nữ khác? Anh ấy còn yêu bao nhiêu người phụ nữ nữa đây?"
Tiểu Nê vừa khóc vừa lau nước mắt, nước mũi vào vai Tiểu Nê, anh có cảm giác cô vừa nghi ngờ, vừa thất vọng lại rất đau lòng nữa. Đây chính là Lâm Tiểu Nê, cô thật ngây thơ. Theo cách nghĩ của cô, anh và em ở cùng với nhau thì chắc chắn là anh thích em. Mãi mãi với trái tim thuần khiết như thế cô sẽ không bao giờ hiểu được giới đàn ông tại sao lại phản bội.
Phản ứng lúc này của cô như thể cô bị bắt phải chấp nhận một tội ác, xấu xa trong xa hội, thật khó khăn đối với cô. Đinh Tuấn Kiệt tự nhiên ôm Lâm Tiểu Nê, anh lựa lời khuyên cô đừng khóc nữa. Sau đó anh cùng Tiểu Nê đi dạo vòng quanh khu nhà, anh giúp Tiểu Nê giải thích những thắc mắc mà cô không hiểu. Anh giải thích cho cô đàn ông khác với đàn bà, đàn ông ngoài tình yêu còn có dục vọng nữa. Đàn ông cần có gia đình nhưng cũng muốn có cả ham muốn tình cảm mãnh liệt.
" Đàn ông khác hẳn với cô gái giống như em, cô bé ạ."
Sự chiều chuộng khi nói từ " cô bé" của Đinh Tuấn Kiệt kết hợp với nhữngl ời khuyên dịu dàng khiến Tiểu Nê bình tĩnh trở lại.
" Anh chẳng phải cũng là đần ông giống như anh Giai Nhiên đúng không nào?" Tiểu Nê nói nhát gừng từng chữ một khiến Đinh Tuấn Kiệt bất ngờ không kịp phản ứng.
"...Nào, đi thôi! Về thôi! Gần 12h rồi, có lẽ bố mẹ nuôi ngủ rồi cũng nên." Đinh Tuấn Kiệt tránh ánh mắt xoi mói của Tiểu Nê, anh chàng lảng sang chủe đề khác.
Bỗng Tiểu nê ngồi im.
" Em không đi nổi nữa, chân em tê hết rồi."
" Lại giở trò gì nữa đây? Phải làm gì bây giờ?"
" Hay là...giống như lần trước đi, anh cõng em đi nhé!"
" Đừng hòng."
" Mặc kệ, em không đi nổi nữa."
" Rốt cuộc em có đi không nào?"
Cô bé lắc đầu giả bộ đáng thương.
Nhìn thấy cảnh tượng đó anh lại tức giận đi thẳng, vừa đi vừa lẩm bẩm một mình: " Cô nghĩ cô là ai kia chứ? To như con bò mộng thế kia lại không đi được? Ai thèm để ý tới cô chứ?"
Đi được một đoạn, quay đầu lại anh vẫn thấy Tiểu Nê ngồi lì chỗ cũ.
" Anh sợ em rồi đó, trèo lên đi! Em vẫn còn dám kia à? Không biết tới lúc nào mới trưởng thành đây?...Mà em nhẹ nhàng một chút có được không? Chờ anh ngồi xuống đã! Đồ đanh đá cá cày!"
" Ha, ha..Đinh Tuấn Kiệt à, anh thật là người tốt! Em biết thế nào anh cũng không bỏ rơi em mà. Khổ nhục kế đã thành công. Nói thực nhé, ngoài vẻ bề ngoài anh giống con gái ra...những thứ khác tiểu thư đây thấy cũng cũng được đấy."
" Em còn ở đấy mà nói nữa à? Nếu anh không quay lại đón, em định cứ đứng cả đời trong gió thế này à?"
" Không đây! Em biết anh sẽ quay lại đón em. Em biết mà."
" Dựa vào đâu mà chắc thế?" Đinh Tuấn Kiệt nghĩ thầm bởi cô là con gái ngàu chủ tịch ư? Đinh Tuấn Kiệt lại cảm thấy tự ti.
" Bởi anh là đàn ông mà, anh nhất định sẽ bảo vệ em."
Tiểu Nê vòng tay qua cổ anh nũng nịu nói. Có lẽ lúc đó màn đêm mờ ảo khiến anh mơ hồ, anh cảm thấy rung động khi nghe thấy câu nói của cô. Đinh Tuấn Kiệt sững sờ một lát.
"Tuy rằng trông anh không giống lắm."
" Em nói cái gì thế?" Anh dọa cô rồi nhảy ra khỏi vườn hoa.
Vườn hoa trống vắng, chỉ có tiếng côn trùng đầu hạ và tiếng chim thinh thoảng cất lên. Thế nhưng lại tràn ngập tiếng cười và tiếng réo của Tiểu Nê, rất tự nhiên, rất thật. Tiếng chuông chùa từ xa vọng lại, cứ ngân nga ngân nga.
Về tới nhà mọi người đều ngủ rồi. Trước khi chui vào phòng cô nàng còn ra vẻ bí mật nói với Tuấn Kiệt: " Em cảm thấy anh thay đổi rồi, thay đổi theo chiều hướng tốt." Không hiểu cô ta có ý gì? Lẽ nào trước đây mình rất xấu ư? Hôm nay thiên sứ lại khen mình, vậy thì phải vui lên mới được. Thế là trước khi đi ngủ, Đinh Tuấn Kiệt cứ sung sướng cười mãi.