"Anh đừng giả vờ vô tội với tôi, Tống Kỳ Diễn, trong lòng anh tự hiểu rõ!"
Tống Kỳ Diễn chẳng qua chỉ nhìn sang cô cười, còn cười không lộ ra răng, thấy thế nào sao mà đáng ghét!
Cận Tử Kỳ tức giận vô cùng, quét nhìn trái phải, nhìn người đi ngang qua không nhiều lắm, nhất thời cơn giận đại phát, vung túi da trong tay hướng lên trên cánh tay Tống Kỳ Diễn mà mạnh mẽ đập tới.
Tống Kỳ Diễn ôm đầu trốn chui như chuột, nhưng Cận Tử Kỳ mỗi một cái đều hung hăng đánh vào trên người của hắn.
Người biết chuyện vừa nhìn cũng biết đây là vợ chồng son đang đùa giỡn, nếu không người nam này tại sao không né ra xa?
"Bảo Bối, Sweetheart, đừng đánh, đánh anh bị thương em sẽ đau lòng!"
Cận Tử Kỳ tức giận đến khuôn mặt bừng đỏ, tần suất cái túi trên tay đập xuống nhanh hơn, càng thêm dùng sức.
"Tống Kỳ Diễn, tối nay anh tuyệt đối đừng mong trở về phòng ngủ!" Cận Tử Kỳ đánh đến mức hô hấp không ổn định.
Tống Kỳ Diễn thừa dịp cô thoáng không chú ý, đi lên phía trước một bước, một phen níu lại vũ khí trong tay cô, dùng một chút lực, liền đổi khách làm chủ, cướp đi túi xách của cô, còn đem cô túm vào trong ngực.
"Tống Kỳ Diễn anh buông em ra!" Cận Tử Kỳ giằng co, nơi này cũng không phải là chỗ riêng biệt bí mật.
"Không thả!" Tống Kỳ Diễn một mực bác bỏ yêu cầu của cô .
Hai người đang ở bên vách bên cạnh Phong Kỳ lôi lôi kéo kéo, sau đó nghe được tiếng bước chân liên tiếp rối loạn dồn dập.
"Nơi này ở chỗ này, đồng chí bảo vệ, nhanh cứu giúp cứu giúp nữ đồng chí kia!"
Trong đầu Cận Tử Kỳ ầm một tiếng nổ tung, gương mặt càng thêm đỏ như sắp rỉ ra máu.
Tống Kỳ Diễn nhận ra được sự khác thường của cô, sau khi nghe giọng nói thì ngẩng đầu, lại nhìn thấy một người đi đường mang theo bốn năm nhân viên an ninh đứng ở phía trước bọn họ, mà người đi đường kia đang chỉ vào chóp mũi hắn: "Chính là hắn!"
------------
Xe dừng lại trước Vương Phủ lầu, Cận Tử Kỳ xuống xe đi lên phía trước còn lạnh lùng liếc người đàn ông bên cạnh một cái.
Tống Kỳ Diễn tự biết có lỗi mà sờ sờ sóng mũi rất thẳng, không dám nhìn tới ánh mắt của cô.
Trong lòng âm thầm ảo não, đám kia ngu xuẩn, thế nhưng như thế nào cũng không tin bọn họ là vợ chồng, còn bảo Cận Tử Kỳ đừng sợ, không nên bị hắn uy hiếp mà dễ dàng buông tha cho đồ sắc lang như hắn như vậy!
Nếu không phải là Cận Tử Kỳ mang theo bên mình giấy hôn thú, chỉ sợ bọn họ hiện tại đã bị mời đến cục cảnh sát rồi.
Nhưng mà lúc này đây xác thực sự vui sướng lớn hơn cơn tức giận.
Bởi vì - -
Cận Tử Kỳ thế nhưng vẫn cất giấy hôn thú của bọn họ bên mình.
Tống Kỳ Diễn sau khi xuống xe, nhìn lên bầu trời lốm đa lốm đốm, tâm tình tốt chỉ còn kém không có rống lên hai tiếng.
Vương Phủ lầu xưa nay buôn bán rất tốt, trên phương diện làm ăn rất nhiều người là bạn bè bình thường thích được đón tiếp ở nơi này.
Đang cùng Cận Tử Kỳ đi tới thì gặp phải vài người bạn, phần lớn là gật đầu như gửi lời chào hỏi, mà Tống Kỳ Diễn thì cũng có xu hướng bước theo sát bên cạnh cô, thỉnh thoảng đưa đến một vài đôi lời ngon tiếng ngọt, kết quả chỉ đổi lấy bị Cận Tử Kỳ liếc ngang.
Sau đó khi đang đi tới cửa phòng bao thì nghe được một giọng nói Anh quốc trong trẻo chào hỏi bằng tiếng Anh.
Hai người theo tiếng nhìn lại, thì thấy rõ mặt người đang xông đến.
Là một người đàn ông ngoại quốc thân hình cao lớn, giờ phút này anh ta đang mang bộ mặt sửng sốt mà nhìn Cận Tử Kỳ và Tống Kỳ Diễn, trong chốc lát nhìn Cận Tử Kỳ một chút trong chốc lát lại nhìn Tống Kỳ Diễn một chút, giống như là đã gặp quỷ.
Bên trong đôi mắt màu lam kia đều là sự kinh ngạc không dám tin.
Anh ta duỗi ngón tay ra điểm Tống Kỳ Diễn một cái, đầu lưỡi lại giống như bị cứng đờ nên nói năng không rõ ràng lắm: "Kia... Kỳ Diễn, đây rốt cuộc là thế nào, làm sao cậu cùng..."
-
Có lẽ Cận Tử Kỳ đã không có ấn tượng, nhưng anh ta chính là người ngoại quốc lần trước khi cô tới Vương Phủ lầu đã đụng phải.
Tên là David, biết Tống Kỳ Diễn tức nghĩa cũng là bạn của Tần Viễn.
Trước khi anh ta nói ra một câu đầy đủ, Tống Kỳ Diễn lập tức lướt qua Cận Tử Kỳ, khách khí mà ôm đầu vai David: "Hello! Cậu tại sao ở Trung Quốc, tôi còn tưởng rằng cậu ở lại Oxford đảm nhiệm việc giảng dạy rồi!"
Nhìn thấy David lại muốn mở miệng, Tống Kỳ Diễn dứt khoát trực tiếp đoạt đầu đề câu chuyện: "David, đây là Cận Tử Kỳ, vị hôn thê của tôi, cậu vẫn chưa có gặp qua, lần sau có cơ hội tôi sẽ chính thức giới thiệu cho cậu."
Hắn cố ý nhấn mạnh ba chữ vị hôn thê, nhưng khi David nghe được thì đồng tử đột nhiên co rụt lại.
"Kỳ Diễn, cậu, cô ấy. . . . . . cô ấy là. . . . . ."
Trong giọng nói của David tràn ngập kinh ngạc, lại nói không ra đầy đủ một câu.
Thần sắc Tống Kỳ Diễn lại bình tĩnh rồi gật đầu, thản nhiên nói với David: "Tôi biết, vậy thì thế nào?"
David có chút khó mà tin được Tống Kỳ Diễn sẽ nói như vậy, "Kỳ Diễn, cậu chẳng lẽ không biết cậu ấy đã trở lại? Cậu...Cậu làm như vậy, tôi sợ đến lúc đó cậu sẽ rất khó xử!"
Nói xong, ánh mắt lại phức tạp mà liếc nhìn Cận Tử Kỳ còn đứng ở cạnh cửa, sau đó xoay người đi.
Tống Kỳ Diễn dùng một bàn tay khác đẩy cửa phòng bao ra: "Tiểu Kỳ, David vẫn muốn kết hợp anh với em gái cậu ta ở chung một chỗ, cho nên khi nhìn thấy em mới có thể tương đối kích động, anh phải đi theo cậu ta giải thích một chút, em đi vào trước, Luân Ân ở chỗ này!"
Nói xong lập tức bước nhanh đuổi theo phương hướng David vừa bỏ đi.
Trong hành lang khoảnh khắc chỉ còn lại Cận Tử Kỳ một người một bầu trời đứng ở nơi đó.
Từ khi nhìn thấy người ngoại quốc gọi là David đó đến gần nói chuyện nhưng giống như là tranh chấp đến cuối cùng chỉ còn lại một mình cô.
Quá trình chỉ trải qua vài phút, nhưng Tống Kỳ Diễn cùng David đối thoại giống như là một loại ma chú, quanh quẩn thật lâu ở bên tai cô, làm cho cô khi nghe thấy như lọt vào trong sương mù, cũng làm cho cô không rõ tình huống gì đang xảy ra.
Chỉ là bởi vì cô thay thế em gái của David trở thành vợ của Tống Kỳ Diễn mà khiến cho David cảm thấy kinh ngạc sao?
Nhưng mà, cho dù là ánh mắt kinh ngạc thì ánh mắt của anh ta cũng không có phức tạp khó hiểu như thế. . . . . .
Cô dù sao vẫn cảm thấy Tống Kỳ Diễn dường như có chuyện gạt cô, mà cô chỉ tiếp xúc được một góc chân tướng, vậy mà lại không tiếp tục truy cứu tiếp, chẳng qua là cảm thấy mơ hồ bất an.
Đẩy cửa phòng bao ra, tâm thần có chút không yên đi vào, trước khi đóng cửa mắt lại nhìn hành lang trống vắng.
Cận Tử Kỳ không biết chuyện, nhưng trong lòng Tống Kỳ Diễn cũng là rõ ràng không thể rõ ràng hơn.
David là bạn cùng phòng ký túc xá của Tần Viễn lúc học đại học, lấy phản ứng vừa rồi khi anh ta nhìn thấy Cận Tử Kỳ, tuyệt đối có thể nhận định anh ta đa thấy ảnh chụp của Cận Tử Kỳ , thậm chí trong tiềm thức còn cho rằng Cận Tử Kỳ cùng Tần Viễn là một đôi.
-------------
Trong phòng bao Luân Ân ngồi cùng Lương Nhất Thần, Cận Tử Kỳ sau đó lại từ chỗ Tống Kỳ Diễn mà biết được, họ là vị hôn phu và vị hôn thê của nhau.
Lương Nhất Thần híp đôi mắt đa tình đào hoa vắt chân ngồi ở trên ghế sofa lắc lắc một ly rượu đỏ.
Luân Ân thì đang đổi kênh truyền hình, nhìn thấy cửa mở ra thì quay đầu nhìn sang.
Đây là lần đầu tiên Cận Tử Kỳ cẩn thận quan sát Luân Ân như thế, là một người con lai Anh Pháp rất đẹp, ngũ quan xinh xắn dưới sự phụ trợ của đôi tròng mắt màu bạc hà xanh biếc vô cùng mê người.
Cận Tử Kỳ mỉm cười mà hướng cô gật đầu, nụ cười rất thanh nhã, nhưng lại không mất đi sự thân thiện ấm áp.
Luân Ân hâm mộ mà nhìn sang khuôn mặt Đông Phương của Cận Tử Kỳ vô cùng xinh đẹp, từ trên ghế sofa nhảy dựng lên, lập tức xông thẳng lại nhào tới trên người Cận Tử Kỳ, ôm lấy cô rồi hôn lên trên mặt cô một cái.
Cận Tử Kỳ tự nhiên liền liên tưởng đến một màn ở trước vòi phun trước kia——
Luân Ân hôn lên mặt Tống Kỳ Diễn chẳng qua là chào hỏi mà thôi, mà cô lại muốn trở nên. . . . . .
Luân Ân khi buông Cận Tử Kỳ ra, phát hiện cô có chút mất tự nhiên, nghịch ngợm mà le lưỡi một cái: "Xin lỗi, trong lúc nhất thời khó tự động điều khiển tình cảm, bất quá chị thật là đẹp, giống như là những cô gái Đông Phương bên trong sách sử vậy."
Cận Tử Kỳ yên lặng mà nhìn Luân Ân mỉm cười, bày tỏ cảm ơn, mà Luân Ân đã nhiệt tình mà lôi kéo cô ngồi vào ghế sofa, bắt đầu bô bô mà dùng một tràng Trung văn không đúng tiêu chuẩn cùng cô nói chuyện với nhau.
"Em thật vui mừng vì anh trai của em không có cưới một người phụ nữ ngoại quốc về nhà!"
"Em lần đó nhìn thấy chị lúc ấy chị vẫn chưa ở chung một chỗ với anh trai, hiện tại đã kết hôn rồi, thật sự thật là nhanh a, đúng rồi, cục cưng đâu, cục cưng như thế nào không có tới?"
"Anh trai của em hơn hai mươi năm đều ở Anh quốc lớn lên, không nghĩ tới thế nhưng sẽ biết chị, thật sự thật là ly kỳ nha!"
Nhưng Cận Tử Kỳ khi nghe được trong lòng khẽ động, nhìn về phía ánh mắt xinh đẹp của Luân Ân: "Em nói Tống Kỳ Diễn hơn hai mươi năm cũng không có quay về nước sao?"
Luân Ân chớp chớp mắt, giống như là suy tư lại, sau đó gật đầu: "Ừ, tối thiểu trước năm anh ấy hai mươi bảy tuổi cũng chưa từng tới Trung Quốc, anh ấy thích Australia, cho nên ở nơi đó đặt mua sản nghiệp."
Cận Tử Kỳ lại bởi vì những lời này của cô ấy mà rơi vào trong sự luống cuống khó hiểu, cô nhớ đến những hình ảnh trong trí nhớ, dáng vẻ của Tống Kỳ Diễn cần phải chỉ khoảng đầu hai mươi tuổi, tuyệt đối không vượt qua hai mươi bảy tuổi...
Cửa phòng bao đột nhiên bị mở ra, cũng cắt đứt dòng suy nghĩ lung tung của Cận Tử Kỳ, hơn nữa trong lúc nhìn thấy Tống Kỳ Diễn, tất cả sự phiền não bất an trong lòng cũng nhất thời lắng xuống.
"Bạn của anh đi rồi sao?"
Tống Kỳ Diễn đi thẳng tới ghế sofa bên cạnh ngồi xuống, sau khi ôm cô hôn một cái lên thái dương cô, đối với câu hỏi thăm của cô có chút qua loa cho xong: "Ừ, cậu ta cũng ăn cơm ở nơi đây, đúng rồi, gọi thức ăn rồi sao?"
Luân Ân ngạc nhiên mà kêu một tiếng, "OH, MY GOD! Em thế nhưng quên mất chuyện quan trọng như vậy!"
Cận Tử Kỳ nhìn sang Luân Ân giống như con khỉ nhỏ luồn lên nhảy xuống, cảm giác nặng nề trước đó cũng dần dần yên tâm trở lại.
Cô đã từng luôn khẩn cầu có cơ hội có thể khôi phục trí nhớ, nhưng hiện tại lại sinh ra yếu tố sợ hãi, nằm ở trong lòng Tống Kỳ Diễn, chỉ luôn hy vọng một khắc kia vĩnh viễn không cần phải đến.
Hiện tại cuộc sống như vậy đối với cô mà nói, đã đầy đủ hạnh phúc, cũng sẽ cố gắng để cho sự tốt đẹp này không mất đi.
----------------------
Sau khi mọi người cùng giải tán, Cận Tử Kỳ và Tống Kỳ Diễn liền lấy xe về nhà.
Xe lái vào cửa chính chỗ lưng chừng sườn núi khu biệt thự Cận gia, chạy được trong chốc lát đường núi thì ngừng lại.
Là do xe không có dầu, lý do này có vẻ rất thấp có khả năng xảy ra, nhưng mà quả thực làm người ta bất lực.
Ban đêm ở giữa sườn núi không khí rất tươi mát, nhưng cũng có chút âm u lạnh lẽo.
Tống Kỳ Diễn cởi áo khoác của mình choàng lên trên vai Cận Tử Kỳ: "Xem ra còn phải đi đường mười mấy phút đồng hồ."