Sau đó anh bắt đầu báo cáo tình hình theo dõi từ sáng cho tới trưa cộng thêm lúc nghỉ trưa.
"Phu nhân tám giờ chuẩn bị tới Phong Kỳ, tôi đang ở trong phòng lầu đối diện dùng ống nhòm nhìn sang, thì nhìn thấy Tần tổng chờ đợi trong phòng họp, hai người sau khi nói mấy câu nói một người trở về phòng làm việc một người vẫn là đợi trong phòng tiếp khách."
"Khoảng chín giờ rưỡi, phu nhân cùng Tần tổng đi ra ngoài đi dạo trung tâm chợ, hai người đi bộ khoảng cách theo tôi liếc mắt thấy từ đầu đến cuối dao động rất nhỏ từ 0.8 mét đến một mét, ở trên đường trở về, phu nhân không có cùng Tần tổng nói một câu nào."
"Sau khi tới Phong Kỳ, phu nhân ngoại trừ cùng Tần tổng nói lời cảm ơn, ngay sau đó thấy cũng không còn chủ động tiếp lời."
Trâu Hướng tự động cố ý bỏ đi chuyện Tần tổng nói muốn phu nhân cùng anh ta đi mua nhẫn kim cương.
Bởi vì - -
BOSS không thích nghe!
Tống Kỳ Diễn nghe Trâu Hướng báo cáo xong, chỉ tùy ý hừ một tiếng liền để cho anh ta đi ra ngoài.
"Đúng rồi, BOSS, Luân Ân tiểu thư buổi sáng gọi điện thoại tới đây, hỏi anh lúc nào thì rãnh rỗi, cô ấy muốn gặp chị dâu tương lai, có thể, Windsor phu nhân sẽ đến tham gia hôn lễ của anh và phu nhân."
"Vậy thì đặt chỗ cho tối nay đi." Tống Kỳ Diễn vẫn như cũ tập trung sự chú ý ở trên điện thoại di động.
Trâu Hướng sau khi đáp lại liền đi ra ngoài, trong lòng vẫn có chút hơi buồn bực, kể từ sau khi biết phu nhân, tâm tư của BOSS càng thêm khó có thể suy đoán, nhưng mà có một điểm sẽ không sai ——
Phu nhân cao hứng, BOSS nhất định sẽ theo đó mà vui vẻ không tiếc điều chi.
Cho nên, nhiệm vụ trọng tâm trong tương lai của anh: Đem phu nhân đặt ở vị trí thứ nhất, sau đó là BOSS!
Đợi Trâu Hướng rời đi, Tống Kỳ Diễn mới đem điện thoại di động gác qua một bên, hai tay vắt ở sau ót, nhẹ híp con ngươi đen ngắm nhìn bầu trời quang đãng ngoài cửa sổ.
Hắn cũng không biết mình hôm nay tại sao lại không yên lòng, chung quy cảm thấy phải có chuyện gì đó phát sinh.
Chẳng lẽ nói ——
Hai hàng lông mày của Tống Kỳ Diễn từ từ cau chặt.
Hiện tại trực giác của hắn cho thấy Tần Viễn người này quá mức nguy hiểm.
Cậu ta và Tử Kỳ rõ ràng quen biết nhiều năm, tại sao còn phải giả bộ một bộ dạng không biết?
Mặc dù, lúc này đang ở ngay ý nguyện của hắn, nhưng Tần Viễn làm như vậy, hắn lại không khỏi lo lắng.
Nếu đã có vị hôn thê, cũng có sự nghiệp to lớn, tại sao còn phải dây dưa với Cận Tử Kỳ? Bên tai đột nhiên vang lên báo cáo trước đó của Trâu Hướng ——
Cận tiểu thư và Tần Viễn không biết nguyên nhân gì đột nhiên chia tay.
Mà hắn tại Nước Anh lúc biết Tần Viễn, hai chân của cậu ta dường như có chút hành động bất tiện, lúc ấy ở bên cạnh cậu ta nhẫn nhục chịu khó chiếu cố lại là người phụ nữ gọi Phương Tình Vân kia.
Đáy mắt đen láy của Tống Kỳ Diễn vụt sáng như có ánh sáng sắc nhọn lướt qua khiến hắn tỉnh ngộ, hai chân Tần Viễn chẳng lẽ là—— Buổi chiều có cuộc họp thảo luận chi tiết về bộ phim điện ảnh.
Hầu như không ai dám tin Cận Tử Kỳ ở trước hội nghị đã đưa ra quyết định.
Ngay trước mặt tổng giám đốc Tần thị và Phong Kỳ trực tiếp tuyên bố, không có chút nào giữ lại một chút xíu đường lui.
". . . . . . Tôi sẽ từ chối tất cả chức vụ trong quá trình chế tác bộ phim này, nhiệm vụ sẽ do Từ phó sản xuất tiếp nhận lấy."
Cận Tử Kỳ lời còn chưa dứt, cửa phòng họp ăn ý bị đẩy ra, một người đàn ông ngoài ba mươi đi vào.
Chính là Từ phó sản xuất trong miệng Cận Tử Kỳ.
"Kế tiếp hội nghị tôi cũng không tiện tham gia, nếu Từ phó sản xuất đến đây, vậy tôi trước hết cáo từ."
Từ phó sản xuất đối với nhóm người cấp trên cung kính gật đầu chào hỏi, lập tức ngồi xuống bên cạnh Cận Tử Kỳ.
Hơn thế đồng thời, Cận Tử Kỳ đã sửa sang lại tài liệu thật tốt rồi ở dưới con mắt nhìn trừng trừng của mọi người đứng dậy rời đi.
Cận Tử Kỳ mới vừa đi tới cửa thang máy, cổ tay lại bị người từ phía sau cầm lấy, kinh ngạc quay đầu, thấy là Tần Viễn sắc mặt ngưng trọng, nụ cười ôn hoà loanh quanh ở khóe miệng hắn đã sớm biến mất không còn dấu vết.
"Là bởi vì Kỳ Diễn sao?"
Hành động Tần Viễn lại không quan tâm đang tham dự hội nghị, người vội vã đuổi theo ra tới nằm trong dự liệu của Cận Tử Kỳ.
Cô nhìn sang ánh mắt Tần Viễn, gật đầu một cái: "Tôi không hy vọng tạo nên một số hiểu lầm không đáng, Tần tổng và tôi đều là người có gia đình, bất kỳ điều bịa đặt hư cấu tai tiếng nào cũng có thể phá hư cuộc sống hạnh phúc hiện tại của tôi."
Cận Tử Kỳ quá thẳng thắn có chút làm cho người ta trở tay không kịp.
Gia đình, hắn và cô hiện tại đều là người có gia đình riêng của mình, hơn nữa cũng rất. . . . . . Hạnh phúc!
Tần Viễn thoáng nở nụ cười, nhưng nụ cười đó lại cực kỳ lạnh nhạt, có chút cảm giác lực bất tòng tâm, "Cô là thật sự lo lắng cậu ấy sẽ hiểu lầm, hay căn bản chính là bản thân cô đang sợ nhớ tới cái gì?"
Cận Tử Kỳ rút tay của mình về, mắt không nhìn tới hắn, "Tần tổng, anh nghĩ nhiều rồi, chuyện chỉ là như vậy mà thôi, không lâu sau tôi sẽ phải kết hôn, đến lúc đó sẽ có kỳ nghỉ cho tuần trăng mật, tôi không thể nào lần nữa vì công việc mà bỏ đi cơ hội cùng người nhà gặp nhau, cũng xin anh thông cảm cho tâm tình của tôi."
Cận Tử Kỳ đối với hắn lịch sự mà gật đầu, sau đó chuẩn bị rời đi, nhưng mà giọng nói của Tần Viễn ở sau lưng lần nữa vang lên.
"Cận Tử Kỳ, cô thật sự yêu Tống Kỳ Diễn như thế sao?"
Không biết đề tài từ khi nào thì lại xuất hiện sự lệch lạc lớn như vậy.
Chẳng qua là, cô có yêu Tống Kỳ Diễn hay không liên quan gì tới hắn?
Cận Tử Kỳ nhìn lại khóe miệng Tần Viễn chứa ý cười, nghe được hắn khôi phục lại giọng nói nho nhã: "Có phải chỉ cần thật lòng thật dạ thích một người, cô luôn sẽ không chút do dự đi bảo hộ?"
Chẳng biết tại sao, tim Cận Tử Kỳ giống như bị thứ gì nặng nề đánh một cái.
Trong đầu của cô dâng lên một vòng lại một vòng rung động.
Ở tận sâu trong trí nhớ dường như có một hạt mầm đang nảy chồi từ dưới đất chui lên, nhưng vào thời khắc mấu chốt lại bị một áp lực nặng nề đè xuống, thoáng giãy dụa vùng vẫy vài cái, đến cuối cùng lại yên lặng như lúc ban đầu.
Về phần bảo vệ theo như lời Tần Viễn nói, Cận Tử Kỳ chợt nhớ tới Tống Kỳ Diễn, thay vì nói là cô đang bảo vệ hắn, chi bằng nói là hắn luôn luôn lặng lẽ bảo vệ cô.
Nửa đêm khi tỉnh mộng những mẩu chuyện có chút ít mơ hồ cùng những chung đụng từng ly từng tý trong hiện thực cuộc sống của họ, không hẹn mà cùng mạnh mẽ xông vào trong đầu cô, hội tụ thành từng đợt sóng vỗ vào ngực cô.
"Tôi sẽ không làm người khác khó chịu, cô đã không muốn vậy thì thay người đi, tôi tin tưởng quý công ty người tài ba cũng không ít, về phần kết hôn, chúc mừng các người."
Tần Viễn nhanh chóng mà xuống giọng, dường như muốn kéo ánh mắt và dòng suy nghĩ đang lơ lửng của cô trở về.
Hắn nhìn sang dáng vẻ thất thần của cô, trong lòng lại mơ hồ mà cảm thấy hít thở không thông. Chưa từng nghĩ đến có một ngày khi hắn đứng ở trước mặt cô, ngay cả để cho cô phải chuyên tâm chú ý đến hắn cũng không làm được.
Nếu như đổi thành Tống Kỳ Diễn, kết quả lại sẽ như thế nào?
Không khỏi ở trong lòng tự giễu, Tần Viễn, đang trước mặt cô ấy, vì sao mày vĩnh viễn là phía hèn mọn nhất?
Mặc dù mày đã có đầy đủ năng lực đi trả thù cô ấy, nhưng mà sau khi vươn tay ra lại bắt đầu thối lui e sợ.
Năm tháng chờ đợi đã quá lâu, thậm chí đã quên mất dự tính ban đầu quyết chí tự cường trước đây——
Chỉ là vì để cho người phụ nữ trước mắt này hối hận.
Nếu như có thể thu dọn được cơn ác mộng cứ lặp đi lặp lại, tâm nguyện duy nhất là giải quyết xong đoạn nghiệt duyên khiến nửa đêm tỉnh mộng đều không thể quên được kia.
Trung Quốc mười năm trước, thành phố S mười năm trước, Cận Tử Kỳ mười năm trước...
Các người đều từng là cái tháp giam giữ cuộc đời của Tần Viễn này.
Vậy mà, đến nay, cũng đã chuẩn bị xong, hắn làm sao dám vào thời điểm đang đối mặt cô mà thu tay lại?
Tần Viễn thu hồi dòng suy nghĩ xa xăm của mình, tự nhiên phóng khoáng mà xoay người: "Vậy thì hẹn gặp lại!"
Cận Tử Kỳ lấy lại tinh thần bình thường, nhìn sang bóng lưng cao ráo của hắn, cô thấy được bóng đen trên đất có một loại màu sắc cô đơn.
Cô trầm ngâm trong chốc lát, vẫn là yếu ớt mà mở miệng: "Nếu như Tần tiên sinh cũng yêu vị hôn thê của anh mà nói, như vậy, tôi hi vọng chúng ta sau này cũng không gặp lại."
Hắn nói hẹn gặp lạ, cô lại nói không gặp lại nữa. . . . . .
Lời cũng đã nói đến nước này, Cận Tử Kỳ nhanh nhẹn mà xoay người, làn váy trong phút chốc nhẹ nhàng rơi xuống phiêu diêu, dao động ánh mắt người nhìn.
"Tống Kỳ Diễn có chỗ nào đáng giá như vậy để cô đợi cậu ta, cô thật sự thương cậu ta sao? Cận Tử Kỳ."
Không biết hắn vì sao phải mang bộ dáng cố chấp như vậy, nhưng Cận Tử Kỳ vẫn ưu nhã xoay người lại.
"Tôi chỉ biết anh ấy sẽ vì đưa cho tôi một chiếc ô mà từ một nơi này trong thành phố chạy đến một nơi khác, sẽ vì muốn gặp mặt tôi một lần mà chờ ở trong tuyết thật lâu, cũng sẽ vào lúc xảy ra tai nạn giao thông trước tiên bảo vệ tôi được an toàn mà tổn hại sự an nguy tính mạng của mình, người đàn ông như vậy không đáng giá để tôi yêu sao?"
Nhưng, Tần Viễn sau khi nghe xong những lời nói này thì đầu mày bỗng nhiên cau chặt, sắc mặt thậm chí cũng khó nhìn hơn, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng cô: "Cô nói những thứ này đều là do Tống Kỳ Diễn làm?"
Cận Tử Kỳ gật đầu, ngay sau đó không muốn cùng hắn nhiều lời nữa, đi vào bên trong thang máy đã mở ra.
Tần Viễn nhìn sang cửa thang máy chậm rãi khép lại, nhìn sang Cận Tử Kỳ trong thang máy đang rũ mí mắt xuống, bàn tay đặt ở bên người siết chặt mạnh mẽ, sau đó đi lên phía trước một bước.
Muốn giơ tay lên ngăn thang máy khép lại, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn cô dần dần biến mất.
Tần Viễn ngơ ngẩn đứng ở nơi đó, bên tai dường như vẫn còn quanh quẩn giọng nói thanh nhã của Cận Tử Kỳ——
"Vì đưa cho tôi một chiếc ô mà từ một nơi này trong thành phố chạy đến một chỗ khác. . . . . ."
"Vì muốn gặp mặt tôi một lần mà chờ ở trong tuyết thật lâu. . . . . ."
-------------------
Căn cứ vào việc làm ra hành vi thú tính chiều ngày hôm qua đối với Cận Tử Kỳ, Tống Kỳ Diễn sớm một chút đã ở lầu dưới Phong Kỳ chờ đợi Cận Tử Kỳ.
Về phần Tử Kỳ công chúa vẫn còn ở tức giận thì thật sự làm như không thấy.
Cận Tử Kỳ vừa đi ra khỏi cửa chính thì đã thấy được chiếc xe xa hoa đen bóng có rèm che quen thuộc.
Dường như vừa thấy cô đi ra, cửa xe ghế lái đã mở ra, Tống Kỳ Diễn liền xuất hiện ở trong tầm mắt của cô.
"Tan việc rồi? Anh cố ý tới đón em nè."
Hắn cười đến mức giống như con sói đuôi dài, muốn đi qua đón lấy túi xách trong tay cô, tay lại bị cô đánh rớt.
"Đừng ở chỗ này giả vờ hảo tâm với tôi." Cận Tử Kỳ xoay người muốn đến ga ra.
"Mang giầy cao như vậy, em muốn đi đâu? Quá mức mệt mỏi a!" Tống Kỳ Diễn tốt bụng đi theo sát.
"Tống Kỳ Diễn, anh cho rằng như vậy tôi sẽ không tính toán chuyện ngày hôm qua với anh sao?"
Cận Tử Kỳ dừng bước lại, căm giận mà dùng đôi mắt đ