Sau buổi cơm trưa mỗi người đi một ngã, giống như là một màn xiếc thú đã giải tán chỉ còn lại không khí vắng lạnh.
Cận Tử Kỳ tự mình lái xe, cho nên không để cho Doãn Lịch đặc biệt đưa cô đi đến bệnh viện.
Tô Hành Phong quay về trở lại so thời gian cô dự đoán trước ba giờ.
Trong hành lang của bệnh viện, nhìn thấy Tô Hành Phong xách theo rương hành lý với bộ mặt mệt mỏi, Cận Tử Kỳ chẳng qua theo tính chất chuyên nghiệp của công việc mà gật đầu, sau đó đem tình huống diễn viên bị thương khai báo tóm lược một lần.
Cận Tử Kỳ trước khi chuẩn bị rời đi, Tô Hành Phong lại gọi cô dừng lại: "Tử Kỳ!"
"Tô tổng còn có chuyện gì sao?" Cận Tử Kỳ thủy chung là dùng giọng điệu và thái độ giải quyết việc chung.
Đôi mắt Tô Hành Phong ngưng đọng ở trên mặt cô, đi lên phía trước từng bước một, Cận Tử Kỳ dường như là phản ứng theo bản năng liền lui về sau một bước, ở giữa hai bên duy trì khoảng cách như nhau.
"Tử Kỳ, nhất định phải như vầy phải không?" Hai hàng lông mày của Tô Hành Phong nhíu lên, ánh mắt sâu nặng rối rắm.
Trên mặt Cận Tử Kỳ vẫn lãnh đạm như cũ: "Nếu như không có chuyện khác tôi cáo từ trước."
"Giữa chúng ta thì không thể giống như em cùng A Lịch sao?" Bạn đang xem truyện thuộc thichtruyen.vn edited by tamthuonglac "Doãn Lịch đối với tôi tối thiểu làm được đến thẳng thắn. Anh là anh, anh ấy là anh ấy, vĩnh viễn không cách nào đánh đồng."
Nét mặt của cô rất nghiêm túc, giọng nói bình thản, giống như là quan toà trong một vụ kiện cáo tuyên bố kết quả cuối cùng.
Tô Hành Phong giật mình đứng ở nơi ấy, Cận Tử Kỳ đã cũng không quay đầu lại mà rời đi.
Đây chính là Cận Tử Kỳ, một khi lúc ấy cô ấy đã buông tay cho anh rời đi, như vậy tuyệt đối sẽ không cho phép anh quay đầu lại nữa!
Bề ngoài Cận Tử Kỳ như mềm mỏng lạnh nhạt, nhưng trong xương cốt tất cả đều là sự cố chấp lạnh lùng.
Đó là bản chất bẩm sinh của cô đã thấm vào trong máu, mặc dù mất ký ức cũng không có khả năng biến đổi.
------------
Kéo một thân thể mệt mỏi trở lại Cận gia.
Cận Tử Kỳ mới vừa mở cửa đi tới chỗ cổng vòm, còn chưa kịp đổi giày, thì rõ ràng chạm tới mặt một vật gì đó.
"Vèo" một tiếng, nhanh chóng hung ác chính xác, hướng tới ngay mặt cô mà đến.
Cận Tử Kỳ phản ứng theo bản năng lui về phía sau, tránh né không kịp, mặc dù tránh khỏi khuôn mặt nhưng vẫn bị đập trúng bả vai.
Sau đó, vật không rõ trên vai cô "Bộp" một tiếng rơi xuống mặt đất trên nền gạch bóng loáng.
Đầu vai truyền đến một trận đau rát, chân mày Cận Tử Kỳ cau lại, cúi đầu thì nhìn thấy một chiếc dép bằng bông vải.
Là dép bông vải kiểu nam, vẫn là mấy ngày nay khi Tống Kỳ Diễn không mang đôi dép kia thì cất trong hộp giấy, nếu sau khi mang xong lại luôn mãi dùng chổi lông quét tới quét luôn hết sạch bụi bậm trên đôi dép bông vải này.
Nguyên nhân không có gì khác, bởi vì đây là do Cận Tử Kỳ mua cho hắn mang sau khi thấy bán ở trung tâm mua sắm.
Cận Tử Kỳ có thể là tiện tay mua về, nhưng đối với Tống Kỳ Diễn lại mang ý nghĩa phi phàm.
—— đây là từ lúc hai người quen biết tới nay Cận Tử Kỳ lần đầu tiên tặng quà cho hắn!
Đôi dép này được hắn như xem báu vật nhưng bây giờ lại lấy ra để đập người ta, có thể tưởng tượng được đến cùng có bao nhiêu là tức giận!
Nhìn thấy chiếc dép này, Cận Tử Kỳ cũng từ khía cạnh này mà hiểu rõ, Tống Kỳ Diễn và Mỗ Mỗ đã an toàn về đến nhà.
Thở phào nhẹ nhõm, nhưng bởi vì hô hấp mà làm cho đầu vai nhỏ gầy đau đớn.Bạn đang xem truyện thuộc thichtruyen.vn edited by tamthuonglac
Cận Tử Kỳ nhặt dép lên, vừa ngẩng đầu thì nhìn thấy đứng cách đó không xa, vẻ mặt thiên biến vạn hoá của người đàn ông.
---------------
Tống Kỳ Diễn vội vội vàng vàng từ Melbourne chạy về, vừa đến nhà thì nhìn thấy một bàn đầy thức ăn, cuối cùng bực bội cũng tiêu tán đi mất một chút.
"Cái này là trứng muối Đại tiểu thư buổi sáng tự mình đi siêu thị mua."
Nghe được dì Hồng nói rõ trong lòng Tống Kỳ Diễn càng thêm đắc ý muốn chết, liền ăn hết hai chén cháo lớn, trên mặt vẫn còn muốn làm bộ mang vẻ mặt ghét bỏ: "Khó trách, hèn gì trứng muối này khó ăn như vậy, nguyên lai là cô ấy chọn ."
Dì Hồng nghe xong lời này thì cả kinh: "Không phải đâu? Đây chính là tiểu thư mua để chiêu đãi Tần tiên sinh . . . . . ."
"Khụ khụ. . . . . ." Đang ăn cháo sưởi ấm người, bị một câu nói của dì Hồng làm nghẹn đến bỏng cả cổ họng.
"Cô gia cậu có sao không?" Dì Hồng vội vàng bưng trà rót nước đưa tới.
Tống Kỳ Diễn rót xuống một chén nước, khí thế hung hăng mà trừng mắt nhìn chằm chằm dì Hồng đang khó hiểu: "Cái gì Tần tiên sinh?"
"Chính là. . . . . ." Dì Hồng miêu tả không ra được, nhớ tới tờ báo buổi sáng, lập tức đi đến kệ báo lấy ra bày trước mặt Tống Kỳ Diễn, chỉ vào hình người đàn ông phía trên tờ báo: "Chính là anh ta!"
Tống Kỳ Diễn nhìn sang hình Tần Viễn trên tờ báo, rồi thoáng nhìn lại một chút chén cháo mình ăn đến vui sướng, đâu nào còn có khẩu vị?
Đem chén cháo đẩy qua bên cạnh, không quên bỏ đá xuống giếng một câu: "Khó ăn chết, còn bị phỏng!"
Dì Hồng nghe thấy thì nơm nớp lo sợ, nghĩ thầm lần sau tuyệt đối không thể để cho lão Vương phòng bếp nấu cháo trứng muối thịt nạc nữa!
------------
Tống Kỳ Diễn ở trên ghế sofa ngồi chờ Cận Tử Kỳ vài giờ, lù lù bất động như đá điêu khắc.
Bây giờ không kềm chế được, lại gọi rất nhiều cuộc điện thoại, cũng không thấy được trả lời.
Vừa nghĩ tới mình ở trên máy bay nói những lời bậy bạ với nhân viên thừa vụ khả năng bây giờ nghiệm chứng, lại càng vừa nóng vừa giận. Bạn đang xem truyện thuộc thichtruyen.vn edited by tamthuonglac
Tần Viễn kia là quả bom hẹn giờ, quá nguy hiểm, không thể đặt hắn ở bên cạnh Cận Tử Kỳ!
Đang muốn đi ra cửa tìm, Cận Tử Kỳ tự mình đã trở lại, nhưng bởi vì trước đó cơn tức đang tích lũy, dưới tình thế cấp bách cởi dép ra coi như xả cơn giận ra ngoài.
Vốn là, thật không phải muốn đập cô, chỉ là muốn biểu đạt một chút cơn tức giận của mình.
Kết quả vừa sẩy tay thì thành thiên cổ hận, rõ ràng đã nhìn thấy lệch phương hướng mới ném đi, như thế nào quăng ra một cái lại chuẩn xác? !
Nhìn thấy Cận Tử Kỳ thực sự bị đập trúng bả vai, xem ra khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp bởi vì đau đớn mà nhăn lại, Tống Kỳ Diễn nhất thời tay chân đều luống cuống, lúc này chỉ kém không quỳ xuống tới cầu xin Cận Tử Kỳ tha thứ.
Hắn không sợ đất không sợ trời duy chỉ sợ Cận Tử Kỳ không để ý tới mình.
Ngày trước lời của hắn nói cô không thích nghe, đều là nghiêm mặt không thèm nhìn hắn nửa cái, huống chi là bị đánh cho!
Tống Kỳ Diễn không có tiền đồ, cảm giác đôi chân mình bắt đầu run lên, bởi vì Cận công chúa đã cầm dép lên.
Điều này nếu như khiến cô không vui, lại lần nữa nhào vào trong ngực của tên mặt trắng Tần Viễn kia thì làm sao bây giờ?
Trong lúc Tống Kỳ Diễn hối tiếc đau lòng, trăm mối cảm xúc ngổn ngang, Cận Tử Kỳ lại nói ra một câu nói ngoài dự đoán của mọi người.
Cận công chúa thế nhưng lại nói: "Thực xin lỗi."
Trong phút chốc, nhịp tim và hô hấp của Tống Kỳ Diễn đồng loạt an tĩnh.
Ba chữ nói ra khỏi miệng, bản thân Cận Tử Kỳ cũng có chút kinh sợ sững sờ.
Thậm chí không rõ lắm tại sao mình phải yếu thế, tại sao phải nói lời xin lỗi với người đàn ông đã đập mình bị thương?
Chẳng qua là, dường như ngoại trừ những lời này, hình như không có lời gì thích hợp cho tình cảnh này.
Tống Kỳ Diễn vẫn còn mặc bộ quần áo lúc trước khi xuất hành, một chân trần đứng ở nơi đó, trên cằm bởi vì liên tục không được cạo rửa sạch mà râu mọc lúng phúng, đầu tóc hơi có vẻ xốc xếch, ánh mắt lại thâm thúy.
Nếu đổi lại là những người khác, có lẽ liếc mắt một cái cô cũng không muốn nhìn, trông như con sói lớn lôi thôi lếch thếch!
Nhưng bởi vì là Tống Kỳ Diễn, hết lần này đến lần khác khiến cho cô sinh ra cảm giác gợi cảm, u buồn, chán chường.
Cận Tử Kỳ ở trong lòng thở dài.
Không thể không lần nữa công nhận một chút, có lẽ sớm nên thành thật thừa nhận.
Người đàn ông này đối với cô có lực hấp dẫn trí mạng, cô hầu như không có biện pháp nào kháng cự.
Cảm giác giống như ở chỗ sâu trong linh hồn bị hắn mê hoặc, không cách nào tự thoát khỏi mà trở nên mê muội.
Cô thậm chí hoài nghi, bốn năm trước mình chẳng lẽ cũng là bị bộ dáng như vậy của hắn câu dẫn ?
Ừ, cô không dùng sai từ, là câu dẫn, không phải là hấp dẫn.
Cô tuyệt đối tin tưởng khi cởi quần áo ra Tống Kỳ Diễn dùng sắc dụ mình thì tỷ lệ thành công cao gần trăm phần trăm.
Trí nhớ may ra có thể gạt người, nhưng thân thể lại là thứ gì đó thành thật nhất.
"Thật xin lỗi." Cô không thể làm gì khác hơn là mở miệng trước, trước mắt lúc này đây cô không hiểu được tâm tình đang được che giấu trong người đàn ông này. Bạn đang xem truyện thuộc thichtruyen.vn edited by tamthuonglac
Dù sao chuyện lần này cũng do một bên làm sai, cô tương đối vẫn có tính giác ngộ khá cao.
Trước khi Tống Kỳ Diễn vẫn chưa hoàn toàn hiểu được chuyện gì, Cận Tử Kỳ đã chạy tới trước mặt hắn ngồi xổm người xuống.
Cô dùng đôi bàn tay trắng nõn xinh đẹp chạm vào chân của hắn, Tống Kỳ Diễn sững sờ nhìn đỉnh tóc của cô, tay chân vụng về lóng ngóng mà phối hợp động tác của ô, đem chân xỏ vào trong dép.
Tống Kỳ Diễn trong khoảnh khắc đó quá xúc động mà rút chân lùi về.
Đây là đại tiểu thư của Cận gia, người phụ nữ cao cao tại thượng, tại sao có thể nửa quỳ nửa ngồi xuống mang dép cho hắn?
Nếu như mẹ vợ nhìn thấy, hẳn là lại muốn cầm chổi quất hắn. . . . . .
Lúc này, không phải là cần nam quỳ xuống vội tới mang giày cho nữ sao?
Chuyện này hắn đã từng làm, nhưng bây giờ, người phụ nữ này bắt chước làm theo đúng cách hắn đã làm.
Nhìn đôi bàn tay kia chạm đến mắt cá chân màu lúa mạch của hắn, đáy lòng Tống Kỳ Diễn sôi trào kịch liệt.
Không biết tại sao, đôi mắt tự nhiên chua xót muốn rơi nước mắt xuống.
Cận Tử Kỳ làm cho hắn không cách nào khống chế mà liên tưởng đến mẹ của hắn, vị tiểu thư ưu nhã cao quý của Lam gia ngày xưa.
Hẳn là cũng xinh đẹp không gì sánh được như Cận Tử Kỳ?
Cận Tử Kỳ mới vừa đứng dậy thì bàn tay lại bị nắm chặt vào trong lòng bàn tay của Tống Kỳ Diễn, nóng đến muốn toát ra mồ hôi.
Đi qua cửa trước và đại sảnh, Tống Kỳ Diễn chợt dừng bước, xoay người đối mặt với cô.
"Làm sao vậy?" Cận Tử Kỳ cũng theo đó mà bước chân chậm lại, ngẩng đầu nhìn hắn.
Cho là hắn sẽ hỏi chút gì, thí dụ như em đi đâu vậy hả? Muộn như vậy mới trở về, đã đi làm cái gì...
Cô nhìn sang đôi mắt thâm thuý đen bóng của hắn, tron đầu bắt đầu tự phát ra hệ thống đáp án.
Cô có nên nói cho hắn biết hay không, cô đã gặp được bạn học Tần Viễn của hắn?
Trong lúc Cận Tử Kỳ đang chần chờ, Tống Kỳ Diễn lại buông tay cô ra, nhẹ nhàng nâng cằm của cô lên, một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống, vô cùng dịu dàng.
Nhẹ nhàng, mềm mại, hơn nữa không vội vàng, ngậm lấy cánh môi của cô, lại buông ra, cho rằ