Hai mắt Cận Tử Kỳ nhấp nháy, cảm giác được trái tim vốn yên tĩnh lại bao phủ tràn đầy hoa quấn quanh.
Nụ hôn ngọt ngào đẹp như thế, họ giống như đang hãm sâu vào trong tình yêu.
Nhưng loại tình huống như thế kéo dài không được bao lâu.
Quả nhiên, Tống Kỳ Diễn không để cho suy đoán của cô thất vọng, hô hấp của hắn rất nhanh đã dồn dập lên, bàn tay nâng chiếc cằm của cô từ từ siết chặt, đầu lưỡi cũng bắt đầu không an phận. Bạn đang xem truyện thuộc thichtruyen.vn edited by tamthuonglac
Trước khi hắn trở nên kích tình mênh mông cuồn cuộn, Cận Tử Kỳ không nhịn được mà đưa tay nhẹ đẩy lồng ngực hắn đang càng lúc càng dán sát một cái, muốn ở trước mặt mọi người kết thúc nụ hôn này.
Đối với cô mà nói, việc ngăn cản Tống Kỳ Diễn dường như cũng không phải là một chuyện dễ dàng.
Nhưng lần này, hắn lại thuận theo ý của cô, không như ngày trước chỉ lo bản thân mình muốn ngừng mà không được.
Cận Tử Kỳ có chút kinh ngạc khi hắn phối hợp, đồng thời ngẩng đầu lên nhìn hắn.
Tống Kỳ Diễn bị cô nhìn chăm chú nên vội ho một tiếng, dường như cảm thấy như vậy thì có thể hóa giải không khí lúng túng.
Ở nơi này trong loại không khí màu hồng kiều diễm, hắn tựa như nhớ ra cái gì đó, lui về sau một bước, hàng lông mày thanh tú nhíu lại nhìn cô làm ra một bộ dạng truy cứu trách nhiệm.
"Cận Tử Kỳ, em thật là quá đáng!" Giọng nói cố ý bị đè thấp, có vẻ có tính uy lực.
Cận Tử Kỳ nhìn sang người đàn ông sắc mặt trong chốc lát không hiểu ra sao.
"Anh gọi điện thoại cho em nhưng tại sao em không nhận, còn tắt điện thoại!"
Đối với việc lúc này bị lên án Cận Tử Kỳ cảm thấy có chút oan uổng, cô căn bản không biết hắn đang nói cái gì.
"Anh gọi điện thoại cho em sao?"
"Nếu không thì sao? Em cảm thấy anh sẽ nói dối em sao?"
Nói xong, tựa hồ là sợ cô không tin, kích động mà chạy đến bên ghế sofa cầm lấy điện thoại di động của mình đi tới đây.
Chỉ vào mấy chục cuộc gọi được ghi chép phía trên, dừng lại lên án: "Có ai làm vợ như em vậy không? Chồng gọi điện thoại cho em nhưng em lại chỉ bật giọng nói hộp thư, sau này anh làm sao còn dám gọi cho em nữa?"
Dĩ nhiên, Tống Kỳ Diễn lúc nói lời này, vẫn là đang quan sát vẻ mặt của Cận Tử Kỳ.
Một khi cô biểu hiện ra dấu hiệu nổi giận, hắn liền lập tức có chừng có mực, thậm chí có thể chuyển thành phía yếu thế.
Trên thực tế, Cận Tử Kỳ không những không tức giận, ngược lại ngơ ngác, mang một dáng vẻ đảm nhiệm bị mắng.
Lòng tự trọng của người đàn ông trong phút chốc lấy được thỏa mãn lớn lao.
Cận Tử Kỳ theo đó lấy điện thoại di động trong túi của mình ra, liền phát hiện điện thoại di động thế nhưng không có điện. Bạn đang xem truyện thuộc thichtruyen.vn edited by tamthuonglac
"Tối hôm qua quên sạc điện rồi, lượng điện không đủ nên tự tắt máy."
"Vậy điện thoại trong phòng làm việc của em như thế nào cũng không ai nhận?"
". . . . . ."
Cận Tử Kỳ dừng một chút, nhưng Tống Kỳ Diễn lại trực tiếp đoạt đi cơ hội nói chuyện của cô.
"Em có biết anh rất lo lắng hay không hả?"
"Em. . . . . ." Sau đó lại bị cắt đứt.
"Gọi hai mươi mấy cuộc điện thoại đều không thông, cho là em bị người bắt cóc!"
"Làm sao có thể..." Vẫn bị hắn nói thở không ra hơi tiếp tục cắt đứt.
"Số di động của anh là bao nhiêu?"
Không thể phủ nhận, tư duy của Tống Kỳ Diễn toát ra quá nhanh quá lớn, cô có chút phản ứng không kịp.
Cận Tử Kỳ sửng sốt một chút, vẫn là thành thật trả lời: "187----" dường như chỉ nhớ rõ ba con số này.
"Cận Tử Kỳ, em như vậy sao được? !" Người đàn ông nào đó lập tức xù lông, "Nếu như một mình em ở bên ngoài, điện thoại di động lại bị mất, người lại lạc đường, trên người lại không mang tiền, em nói em phải làm sao?"
—— bình thường lúc này, có thể ở ven đường đón một chiếc taxi, sau đó nói cho người lái xe địa chỉ nhà, để cho người ta sau khi chở cô về nhà thì trả tiền, tại thành phố này, không có người nào không biết Cận thị, cô cũng có thể đi Cận thị.
Cận Tử Kỳ sau khi nghe Tống Kỳ Diễn nói lên cái giả thiết này, thì thực sự nghiêm túc làm một phen giả thiết.
Người thừa kế gia tộc từ lúc còn rất nhỏ đều học qua môn học xử lý nguy cơ này.
Tống Kỳ Diễn lại nhíu lông mày, "Lúc này, em nhất định cần có anh nhất, nhưng em lại quên mất số di động của anh, như vậy sao được a? Cho nên, em nhất định phải học thuộc mã số của anh."
Hắn lại trở về phòng khách, ở trên sổ ghi chép xé ào ào một trang giấy, lại từ trong ngăn kéo ở khay trà tìm một chiếc bút. Bạn đang xem truyện thuộc thichtruyen.vn edited by tamthuonglac
Cận Tử Kỳ đứng ở tại chỗ, yên lặng chờ hắn trở lại.
Rất nhanh Tống Kỳ Diễn đã đưa tới tờ giấy viết ra những con chữ đặt trong tay cô.
"Nhất định phải trong thời gian ngắn nhất ghi nhớ kỹ, biết không?"
Cận Tử Kỳ gật gật đầu, đem tờ giấy gấp lại dự định cất vào trong túi xách tay, một bàn tay lại ngăn trở cô.
"Cận Tử Kỳ, em muốn làm gì?" giọng nói có chút nổi trận lôi đình.
"Đặt ở trong túi xách khi có thời gian rảnh rỗi nhiều hơn nữa thì xem chuỗi con số này một chút, từ từ thì nhớ kỹ."
"Điều này chỉ là một chuỗi con số sao, Cận Tử Kỳ? Đây là phương thức liên lạc quan trọng, em phải lập tức nhớ."
Tống Kỳ Diễn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, nói xong còn cảm thấy có đạo lý gật đầu một cái, sau đó dắt tay của cô đi đến phòng khách: "Đến đây, anh dạy cho em cách như thế nào nhớ tương đối dễ dàng."
"A." Cận Tử Kỳ nhìn chằm chằm tờ giấy một nửa, cảm giác mình giống như không nhớ được.
Cô dường như nói cho hắn biết, thật sự thì thật không cần nhớ, nhưng nhìn thấy hắn mang bộ mặt mong chờ thì im miệng.
Nhìn qua đó là một dãy mười con số, chỉ cảm thấy trước mắt một mảnh xoáy chuyển.
"Nhớ rõ như thế nào?" Hắn khó được ôn nhu như thế theo sát cô nói chuyện.
Ánh mắt Cận Tử Kỳ vẫn là nhìn chằm chằm những con số: "Tạm được, chốc lát nữa có thể nhớ kỹ."
"Cái đó ——" Tống Kỳ Diễn nhìn dáng vẻ,cô nghiêm túc ghi nhớ, hết sức cao hứng, lại cố gắng không để cho tâm tình lộ ra ngoài, "Chúng ta. . . . . . Nếu không trước ôm nhau một lát đi."
Nói xong, thì một phen nhào qua ôm chặt lấy Cận Tử Kỳ vẫn đang học thuộc lòng dãy số.
Trong lúc hai người ôm chằm lấy nhau, dưới đáy lòng đều không tự chủ được phát ra một tiếng thở dài nhẹ nhàng.
Cận Tử Kỳ nắm tờ giấy trong tay, nhìn hình dạng của chữ phía trên bảy ngược tám lệch, khóe môi cong lên.
Cô tham luyến độ ấm trên bộ ngực hắn, yên lặng mà tựa vào nơi đó..
Tống Kỳ Diễn lại một tay đưa đến đầu vai của cô, dè dặt cẩn thận xoa lấy, vừa nói xin lỗi: "Bảo bối, còn đau không? Vừa rồi tâm tình không tốt liền đứt gân não, đừng nóng giận, đánh vào người em lòng anh càng đau nhức, anh cũng hối hận muốn chết."
Chẳng qua Cận Tử Kỳ chỉ cười cười, trong lòng không khỏi bình thản ngọt ngào, mặc cho hắn tuỳ ý sờ tới sờ lui trên đầu vai mình.
Đầu lưỡi nhẹ giọng đọc thầm những con số kia.
------------------
Không biết Tống Kỳ Diễn có phải cùng Tô Ngưng Tuyết thông đồng một giuộc hay không.
Sáng sớm ngày hôm sau Cận Tử Kỳ xuống lầu, Tô Ngưng Tuyết lại đột nhiên đổi lời, nói cử hành hôn lễ ở trong nước cũng không tồi.
Cận Chiêu Đông cũng lập tức đồng ý ngay, Tống Kỳ Diễn lại càng thêm giơ hai tay tán thành.
Chỉ có người bạn nhỏ Cận Mỗ Mỗ mang bộ mặt bi thương, miệng nhỏ méo mó nhẹ nhàng run lên.
——Gấu Bắc Cực của nó đâu? Mấy người lớn vô lương tâm này!
Khi Tống Chi Nhậm gọi điện thoại tới, bảo Cận Tử Kỳ và Tống Kỳ Diễn quay về Tống gia một chuyến.
Bảo là muốn cùng hai người thương lượng hôn sự cụ thể một chút, xác định thời gian, địa điểm, để phát thiệp mời. Bạn đang xem truyện thuộc thichtruyen.vn edited by tamthuonglac
Thời gian quay lại Tống gia được định vào bảy giờ tối sau khi cơm nước xong.
Nhưng bởi vì hủy bỏ hành trình xuất ngoại, Cận Tử Kỳ bỏ ngày nghỉ phép tiếp tục trở về Phong Kỳ đi làm.
Cận Tử Kỳ dựa lên trên ghế làm việc, trong lúc rảnh rỗi, thì lại bắt đầu học thuộc một ít chuỗi số.
Cẩn thận mà nhớ lại, sau đó mở ra tờ giấy trắng, ở phía trên từng lần một viết xuống.
Sau đó lại cầm danh bạ trong điện thoại đến so sánh xem có sai hay không.
Cận Tử Kỳ đang viết hăng hái bừng bừng, cửa phòng làm việc lại bị gõ vang, đổi lại cô vội vàng vò tờ giấy trắng thành một cục nhét vào trong ngăn kéo, sau đó sửa sang lại tóc mai mình rơi xuống hơi lộn xộn một chút mới hô "Mời vào".
Tiêu Tiêu đẩy cửa vào, ý cười đầy mặt, nhìn qua thật cao hứng, giống như là có chuyện tốt phát sinh.
"Chị Tử Kỳ, đi lên phòng họp lầu ba đi! Nghe nói hôm nay có vị tài lực hùng hậu là người muốn đầu tư nhảy vào quay một bộ phim, nhìn trúng Phong Kỳ, tổng giám đốc và đạo diễn Trương đều ở đó, đang còn chờ chị!"
"Chị biết rồi, lập tức đi qua."
"Vậy em đi chuẩn bị trà nước cho cuộc họp một chút." Tiêu Tiêu cười cười khép cửa lại.
Cận Tử Kỳ xác định cô ấy thật sự đi rồi, mới lấy trang giấy kia ra.
Xé trang giấy thành mảnh vụn rồi ném vào trong thùng rác mới hài lòng đứng dậy đi đến phòng họp.
Vừa đi vào phòng họp liền ngê thấy Tô Hành Phong và đạo diễn Trương vui vẻ nói chuyện, thấy cô đẩy cửa vào, Tô Hành Phong dừng lại nhìn cô, mà đạo diễn Trương đã thân thiện theo sát cô đáp lời.
"Tử Kỳ a, đợi lát nữa vị Tần tổng kia đến đây, có chỗ nào không hiểu cô cần phải nói rõ với người ta một chút."
"Tần tổng?" đáy mắt Cận Tử Kỳ thoáng hiện lên ngạc nhiên, hàng lông mày đen xinh đẹp hơi cứng lại: "Vị Tần tổng nào?"
"Là tôi." Sau lưng bỗng chốc vang lên giọng nói ôn hoà hiền hậu của một người.
Cận Tử Kỳ quay đầu lại, thì nhìn thấy Tần Viễn đứng ở sau lưng cô cách đó không xa, dáng người cao to, khóe miệng chứa nụ cười nhạt.
"Không nghĩ tới trùng hợp như vậy, ở nơi này có thể đụng phải Cận tiểu thư."