ô, cười tủm tỉm nhìn mình, "Tống tiên sinh đã trở về rồi sao?"
"Ừ." Cận Tử Kỳ gật đầu đáp một tiếng, nhưng đôi mắt vẫn nhìn dì Hồng.
Chẳng biết tại sao, cô cảm giác, cảm thấy chính là dì Hồng cố ý ở trong đình viện canh chừng, mới vừa rồi gọi cô là gián tiếp để cho người trong phòng cảnh tỉnh.
Cận Tử Kỳ đưa mắt liếc nhìn Cận Mỗ Mỗ ngồi trên ghế xích đu ăn đến vui sướng, cái vị trí kia, trước đây cô thường xuyên ngồi uống trà buổi trưa, bởi vì ngồi ở chỗ đó không nghe được động tĩnh trong phòng.
"Dì Hồng, có phải dì cũng có chuyện gì đó gạt tôi phải không?"
Dì Hồng bị Cận Tử Kỳ dò xét có chút không được tự nhiên, cười cười ha ha, "Tôi có cái gì mà gạt tiểu thư, gần đây khí trời hơi lạnh, tôi phải mang tiểu thiếu gia vào đã." Dứt lời, đã đi qua ghế xích đu bên kia.
Cận Tử Kỳ cũng không hỏi thêm gì nữa, xoay người mở cửa đi vào, xông vào mặt là một loại không khí tĩnh lặng mang hơi thở quỷ dị, bộ sứ Thanh Hoa trên bàn trà giờ phút này đang chia năm xẻ bảy nằm trên mặt đất.
Mà từ trong phòng khách truyền đến chính là tiếng nức nở nghẹn ngào thật thấp, Cận Tử Kỳ theo tiếng quay đầu lại, nhìn qua là Kiều Niệm Chiêu đang ngồi dưới đất, mái tóc dài rối tung, quần áo xốc xếch, màu vẽ mắt bởi vì bị nước mắt rửa trôi mà đen kịt một mảnh.
Trước sau như một luôn chú trọng vẻ bề ngoài, Kiều Niệm Chiêu chưa từng chật vật qua như vậy?
Cận Chiêu Đông trầm mặc dựa ở trên ghế sofa, bàn tay gác ở trên mắt, không nói ra được sự tang thương mệt mỏi.
Mà Tô Ngưng Tuyết thì đứng ở phía trước cửa sổ, bóng tối do rèm cửa đỗ xuống bao phủ thân thể mảnh khảnh của bà.
"Mẹ, con đã về." Cận Tử Kỳ trước tiên mở miệng phá vỡ không khí yên tĩnh căng thẳng này.
Tô Ngưng Tuyết quay người lại, thần sắc trên mặt sớm đã thu lại xong, khôi phục bộ dáng ưu nhã lãnh đạm trước sau như một.
Tô Ngưng Tuyết trong ấn tượng của Cận Tử Kỳ như là một đóa mẫu đơn xinh đẹp lạnh lùng, cao quý, ưu nhã, trong cuộc sông không biết sầu muộn ganh đua đau khổ, bởi vì mẫu đơn xưa nay đều được xưng thành Hoa trung chi vương (vua của các loài hoa).
Nhưng bây giờ Cận Tử Kỳ biết rõ, đóa hoa này nhìn như đoá mẫu đơn cao cao tại thượng, từ lâu đã không còn vẻ vang xinh đẹp bằng bên ngoài, sợ là đã sớm bắt đầu điêu tàn, điêu tàn bởi quá mệt mỏi trong cuộc hôn nhân này.
"Tử Kỳ, theo ta lên lầu, ta có lời hỏi con."
Tô Ngưng Tuyết thậm chí ngay cả liếc mắt một cái cũng không nhìn lại Kiều Niệm Chiêu nước mắt giàn giụa khóc rấm rức trên mặt đất mà lập tức kéo Cận Tử Kỳ lên lầu.
Nhưng mới vừa sải bước lên bậc thang, bỗng nhiên bà dừng lại, quay đầu đi, nhưng không liếc nhìn đến người ở phòng khách, "Nếu như bây giờ muốn được bảo vệ, vậy tốt nhất an phận thủ thường, nếu không, mười năm trước cô đi vào Cận gia như thế nào, mười năm sau, ta có thể làm cho cô đi ra khỏi Cận gia như thế đó."
Giọng nói lạnh lùng vang vọng lại ở trên không lay động quanh quẩn trong biệt thự, ngay sau đó Tô Ngưng Tuyết đã cất bước lên lầu.
Cận Tử Kỳ xoay người lại thoáng nhìn qua Kiều Niệm Chiêu bởi vì khiếp sợ sự tuyệt tình của Tô Ngưng Tuyết mà trợn to đôi mắt đẫm lệ, tình huống như thế này, không biết có phải là không còn như trong dự tính lúc ban đầu của Kiều Niệm Chiêu hay không?
Cửa thư phòng khép hờ, Cận Tử Kỳ đẩy ra đi vào trong, Tô Ngưng Tuyết đang đứng bên cạnh bàn đọc sách, bà vuốt vuốt cái trán, nhìn qua có chút mệt mỏi quá độ, bóng dáng mảnh mai mà cứng cỏi thấy thế trong lòng Cận Tử Kỳ có một trận khó chịu.
"Mẹ..." Cận Tử Kỳ khẽ gọi, cô muốn truy hỏi mới vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, nhưng khi nhìn đến quầng thâm ở đáy mắt Tô Ngưng Tuyết, không biết nên mở miệng như thế nào.
Tô Ngưng Tuyết hướng cô vẫy vẫy tay ý bảo cô đi qua, khi Cận Tử Kỳ đi đến trước mặt bà, Tô Ngưng Tuyết nhìn Cận Tử Kỳ bằng ánh mắt trịnh trọng dò hỏi, "Tử Kỳ, con hãy thành thật nói cho ta biết, con thật muốn kết hôn với Tống Kỳ Diễn?"
Cận Tử Kỳ bị mẹ nghiêm túc nhìn như vậy, không khỏi có chút túng quẫn, nhưng vẫn thừa nhận, "Dạ, thay vì tìm đàn ông tương thân trong các bữa tiệc để kết hôn, con tình nguyện gả cho anh ta."
Tô Ngưng Tuyết chỉ nhẹ nhàng thở dài, lần đầu tiên đưa tay gẩy gẩy tóc mai của Cận Tử Kỳ rơi xuống, động tác có chút cứng nhắc, xưa nay bà không cách nào bày tỏ tình thương yêu đối với con gái của mình.
Nhưng động tác này trong mắt Cận Tử Kỳ lại làm cho mũi cô có chút ê ẩm, mẹ con cô đều không phải là người giỏi dùng lời nói để bày tỏ tình cảm của mình, luôn đem tình cảm của mình chôn giấu quá sâu kín, thường thường đến cuối cùng bị tổn thương lại là bản thân mình.
"Tử Kỳ, con thật sự đã quyết định rồi sao?"
Cận Tử Kỳ ngược lại không tránh ánh mắt của Tô Ngưng Tuyết, nghiêm túc gật đầu, "Mẹ, mẹ sẽ phản đối sao?"
"Nếu như con nhất định phải làm như vậy, ta phản đối cũng không còn tác dụng gì." Tô Ngưng Tuyết cả đời vô cùng cường ngạnh, làm việc luôn luôn chuyên quyền độc đoán, nhược điểm duy nhất lại là con gái của mình, "Nhưng ta vẫn hi vọng con không làm như vậy."
"Con không phải là không biết rõ về Tống gia, huống chi, Tống Kỳ Diễn, con thật sự đã hiểu hết cậu ta sao?"
Cận Tử Kỳ đem hết sự lo lắng của Tô Ngưng Tuyết thu vào trong mắt, nhẹ nhàng cười cười, "Tống gia nếu như quá phức tạp, chúng con có thể chuyển ra ngoài ở, con tin anh ấy nhất định sẽ chiếu cố con và Mỗ Mỗ thật tốt."
Biết nói như vậy dĩ nhiên Tô Ngưng Tuyết cũng không tin, Cận Tử Kỳ tháo chiếc mũ trên đầu xuống, lộ ra cái trán đã có một khối băng gạc.
Quả nhiên, Tô Ngưng Tuyết vừa nhìn thấy thì sắc mặt đột biến, "Tại sao bị thương? Có đi bệnh viện kiểm tra chưa?"
"Chiều nay xảy ra tai nạn giao thông, thời điểm anh ấy cởi bỏ dây an toàn của mình mà ôm lấy con, con chợt cảm thấy được, trên thế giới này chỉ sợ không còn có một người đàn ông nào sẽ như anh ấy liều lĩnh bảo vệ con như vậy."
"Kim cương, hoa hồng, nhà cửa xa hoa xe đắt tiền cũng có thể là giả, nhưng sinh mạng không thể giả, anh ấy sẵn sàng dùng tính mạng của mình để đổi lấy sự bình yên vô sự cho con, không phải người đàn ông nào cũng có thể làm được."
Cận Tử Kỳ nắm tay Tô Ngưng Tuyết, nhẹ giọng thương lượng, "Con muốn đánh cuộc một lần, nếu như thua bất quá cũng là đời này, vậy kiếp sau không chọn anh ta là được."
Tô Ngưng Tuyết dịu dàng vuốt khối băng gạc của Cận Tử Kỳ, "Đứa ngốc, nào có kiếp sau, một lần sai lầm chính là cả đời, mẹ không hy vọng con cùng..."
Lời nói nửa câu sau Tô Ngưng Tuyết đột nhiên nghẹn lại, Cận Tử Kỳ lại thấy được khóe mắt bà ẩm ướt hơi nước.
Tô Ngưng Tuyết khó khăn lắm quay đầu sang một bên, đưa tay lau đi nước mắt ở khóe mắt, quay đầu lại hướng Cận Tử Kỳ cười, "Nếu đã thật sự quyết định cùng một chỗ vậy thì được rồi, chuẩn bị đi cho tốt, Tống gia, nếu quả thật gây sự với con, mẹ có thể đi..."
Cận Tử Kỳ lại lắc lắc đầu, ngăn lại đề nghị của Tô Ngưng Tuyết, "Đây là hôn sự của con và Tống Kỳ Diễn, cho dù Tống lão không đồng ý cũng nên là tự mình con ra mặt đi thuyết phục, mà không phải để cho mẹ của con ăn nói khép nép đi cầu ông ta, nếu như hôn nhân của con cần người nhà con tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, hạnh phúc cũng chỉ là con số không."
Tô Ngưng Tuyết thấy Cận Tử Kỳ có thể một mình đảm đương, vui mừng gật đầu, Tống Kỳ Diễn bị thương ở cánh tay trái vừa rồi bà đã phát hiện, nhưng dĩ nhiên không biết là vì con gái nhà mình làm cho bị thương , ngược lại thật sự là bà xem nhẹ hắn.
Cùng so sánh với Tô Hành Phong, Tống Kỳ Diễn đúng là càng đáng giá để Cận Tử Kỳ phó thác cả đời.
Khi Cận Tử Kỳ từ thư phòng bước ra ngoài thì thấy Kiều Niệm Chiêu xách hành lý từ trong phòng đi ra.
Lớp trang điểm trên mặt đã được rửa sạch sẽ, hé ra một vẻ mặt khác, Doãn Lịch nói không sai, thời điểm an tĩnh, cô và Kiều Niệm Chiêu hai người đúng là giống nhau.
Khi Kiều Niệm Chiêu đi lướt qua người cô lại trừng mắt oán hận nhìn cô một cái, cũng không nói một chữ đã đạp giày cao gót lộc cộc đi xuống lầu, mà ở cổng cũng đã có một chiếc xe có rèm che đang dừng sẵn.
Cận Tử Kỳ nhìn thấy Cận Chiêu Đông đứng bên cạnh xe thì lông mày thu lại, vừa định đi xuống cánh tay lại bị giữ chặt, Tô Ngưng Tuyết chẳng biết lúc nào cũng đứng ở cửa thư phòng.
"Để cho bọn họ đi đi, có lẽ kết quả như vậy là tốt nhất." Nói xong, liền quay vào thư phòng khép cửa lại.
Cận Tử Kỳ nhìn qua chiếc xe có rèm che chạy xa, bên tai vẫn vọng lại câu nói kia của Tô Ngưng Tuyết, có lẽ, mang Kiều Niệm Chiêu đi, cái nhà này sẽ khôi phục lại bình tĩnh, đích thật đây là kết quả tốt nhất.
-------------------------------
Hôm sau, Cận Tử Kỳ được Tống Kỳ Diễn rước đi mua dụng cụ thể thao cho tới trưa, kỳ thật cũng không cần thiết phải mua, bởi vì vườn trẻ cũng đã chuẩn bị tốt, nhưng bởi vì hắn muốn mua cho nên cô theo cùng.
Nhưng đi đi dạo dạo, vì vậy Tống Kỳ Diễn tâm huyết dâng trào, đơn giản chỉ cần dắt cô đi mua cái gọi là trang phục gia đình cho cha mẹ và con trai.
Cận Tử Kỳ đang nhìn ba túi quần áo thể thao gia đình trên bàn làm việc của mình, khóe miệng nhịn không được giương lên.
Giờ làm việc vốn nặng nề khô khan cũng trở nên nồng nhiệt lên.
Chẳng qua, khoảng thời gian an nhàn dễ chịu này mãi không được lâu dài.
Chung quy có một hai người không muốn gặp lại tự động tìm tới tận cửa.
Mà Tống Nhiễm Cầm, nhất định cứ đúng vào thời điểm Cận Tử Kỳ có tâm tình tốt nhất mà nghênh ngang đi đến.
Tiêu Tiêu gõ cửa phòng làm việc, sau khi Cận Tử Kỳ nói rõ "Mời vào" mới mở cửa tiến vào, chỉ là Tiêu Tiêu vẫn chưa nói với Cận Tử Kỳ bên ngoài là Tống Nhiễm Cầm đến đây, thân thể của cô đã bị người ta đẩy ra.
"Cẩn thận!" Cận Tử Kỳ nghĩ muốn đi tới đỡ nhưng lại không kịp, chỉ có thể vội vàng lên tiếng nhắc nhở.
Tiêu Tiêu bất ngờ không kịp đề phòng bị dùng sức đẩy, vai trái đụng mạnh vào một bên máy đun nước.
Mà ngay cả giàn ly đặt tại máy đun nước cũng rơi xuống đất, may mà là ly rỗng nên không bị vỡ thành mảnh vụn.
Nhưng đầu sỏ gây nên lại hồn nhiên không biết bản thân mình thô lỗ biết bao nhiêu, liếc nhìn người vừa mới đụng vào cười cười, bất mãn xuy một tiếng, "Không có việc gì lại lằng nhằng vớ vẩn, đây là công ty của con trai ta, ta xem ai còn muốn thông báo? !"
Cận Tử Kỳ khi nhìn thấy Tống Nhiễm Cầm ăn mặc trang điểm toàn thân kiểu phụ nữ thời kỳ dân quốc, khóe mắt hơi giật giật.
Không biết làm kiểu đầu đồng tiền của salon nào, trên người mặc bộ sườn xám màu tối đỏ sậm nền thêu hoa mẫu đơn, xẻ tà quá cao lộ ra đôi tất chân dạng lưới màu đen, trên khuỷu tay cong lên vác lấy một cái xắc tay đan thủ công nho nhỏ.
Tuy nói tố chất văn hoá của Tống Nhiễm Cầm chắc là không thể nào cao, nhưng những năm qua cuộc sống của một phu nhân nhà giàu xa xỉ thật sự cũng làm khuôn mặt của bà được bảo dưỡng bóng loáng sạch sáng, bên ngoài khoác một chiếc áo lông, cũng thật sự dựng lên kia khí chất duyên dáng sang trọng.
Chỉ là, thời tiết tháng mười một, mặc áo lông có phải vẫn còn hơi sớm hay không?
Đương nhiên, câu thắc mắc này Cận Tử Kỳ chắc chắn sẽ không hỏi ra.
Nhiều năm như vậy dưới sự giáo dục rèn luyện hàng ngày cẩn thận của Cận gia đã vô tri vô giác nói cho cô biết, cần phải kính già yêu trẻ một chút.