ái gì?” Sau lưng một cái đầu tròn to lớn sát vào đây: “Anh nghe đây!”
“Cách tôi xa một chút.”
“……”
-------------------
Trung tuần tháng giêng thành phố S nghênh đón trận tuyết đầu tiên trong năm, sau cơn tuyết bầu trời quang đãng vạn dặm, khí trời lại rất nhanh mà chuyển lạnh, bụng Cận Tử Kỳ có chút nổi lên rõ ràng, phản ứng khi mang thai cũng từ từ hiển lộ ra.
Bạch Tang Tang cũng là thân phụ nữ có thai, nhưng giai đoạn nôn mửa lúc ban đầu lại vượt quá phạm vi, điều này làm cho Cận Tử Kỳ với thời gian mang thai xấp xỉ với cô có phần kinh ngạc, các loại phản ứng phổ biến khi mang thai của Bạch Tang Tang so với cô sớm hơn một tháng.
Rốt cục trong một buổi tối, Cận Tử Kỳ không nhịn được nói với Tống Kỳ Diễn phát hiện của mình, ánh mắt Tống Kỳ Diễn chợt lóe, lại không phản ứng bao nhiêu, cuối cùng ôm cô nằm ở trong chăn.
“Sáng ngày mai anh có thời gian rãnh, cùng em đi khám thai đi!”
Cận Tử Kỳ gật đầu một cái, tất cả tâm tư cũng dần trở lại trên bụng của mình, đâu nào còn đi quan tâm chuyện nhà khác?
Người bạn nhỏ Mỗ Mỗ bởi vì cả ngày không có việc gì, cho cá La Hán mà Tống Chi Nhậm coi là vật báu ăn đến no chết cùng với mang theo gà con ra vào tòa nhà lầu phía đông làm hại Bạch Tang Tang một cước đạp lên đống phân gà trơn tuột thiếu chút nữa ngã xuống lần nữa bị đưa về vườn trẻ để dạy dỗ nghiêm khắc.
Kiểm tra thai là loại chuyện hết sức phiền phức.
Cả buổi sáng, xét nghiệm máu, xét nghiệm nước tiểu, đo huyết áp, đo thể trọng, đo vòng bụng, kiểm tra nguyên tố vi lượng, kiểm tra siêu vi B……
Đến lúc tất cả kết quả kiểm tra xuất hiện, đã gần mười hai giờ trưa.
Làm một bà mẹ mẫu mực, các hạng chỉ tiêu Cận Tử Kỳ cũng đạt tới xuất sắc, có lẽ là bởi vì lúc trước đã sanh con một lần, cô cũng không có khẩn trương như trong tưởng tượng.
Tống Kỳ Diễn thì ngược lại, nhìn hắn ngồi ở trong phòng nghỉ nơm nớp lo sợ mà đợi kết quả, cô thậm chí hoài nghi, ở trong đoạn thời gian cô có thai này, Tống Kỳ Diễn so với cô còn có thể mắc chứng tổng hợp thời kì mang thai!
Hai người phối hợp mà nghe bác sĩ nói một đống lớn mục công việc cần chú ý, mới vui rạo rực mà đi ra khỏi bệnh viện, sau đó đến nhà hàng gần đấy ăn bữa trưa, sau Tống Kỳ Diễn phải vội về công ty, không thể làm gì khác hơn là mời tài xế tới đưa cô về nhà.
Tài xế vẫn chưa chạy tới, Cận Tử Kỳ nhìn thấy trung tâm mua sắm bên cạnh, nhất thời cao hứng nên bỏ đi xem giường cho trẻ sơ sinh.
Nhưng trong thang máy trung tâm mua sắm lại gặp được Tôn Hạo, trong tay của anh ta cầm một cái áo lông màu vàng nhạt vạt áo mở ra, lúc nhìn thấy Cận Tử Kỳ, anh ta xấu hổ mà cười cười, mới nói: "Thiếu phu nhân cũng tới mua đồ sao?"
Cận Tử Kỳ nhận ra được cái áo lông này, là của Kiều Niệm Chiêu, nghe nói là Tô Hành Phong có một lần đến Pháp xem show diễn thời trang, cố ý mua lại đưa cho cô ta, lúc ấy Kiều Niệm Chiêu ba ngày hai bữa đều mặc ở nhà họ Cận, không biết là thật sự yêu thích hay chỉ là khoe khoang.
Tôn Hạo phát hiện ánh mắt của Cận Tử Kỳ, có chút mất tự nhiên mà đem chiếc áo giấu ở sau lưng, "Máy điều hòa không khí ở nơi này phát ra nhiệt độ có chút thấp, tiểu Chiêu nói thấy lạnh, cho nên tôi. . . . . ."
Anh ta không nói thêm gì nữa, nhưng Cận Tử Kỳ hiểu ý của anh ta, chẳng qua là dễ hiểu mà cười cười, cũng không có bao nhiêu hứng thú, ngược lại Tôn Hạo lại mở miệng: "Tại sao không thấy Tống thiếu cùng đi tới đây?"
"Cửa ải cuối năm công ty tương đối bận rộn, anh ấy mới vừa về công ty rồi."
Cửa thang máy mở ra, Cận Tử Kỳ mới nâng lên một chân bước ra, thì nghe thấy giọng nói hơi có vẻ yếu ớt của Kiều Niệm Chiêu.
"Làm gì mà chậm như vậy. . . . . . Tại sao là cô?"
Nhìn thấy người đi ra chính là Cận Tử Kỳ, trên mặt Kiều Niệm Chiêu trong phút chốc khó coi lên.
Nửa tháng không gặp mặt, Kiều Niệm Chiêu so với lúc trước gầy hơn chút, mang theo một chiếc túi Prada đeo vai, mặc một chiếc váy dài cổ áo chữ V kiểu cuối thu, gương mặt trái xoan hóa trang khéo léo kết hợp đồ trang sức trang nhã, khoảnh khắc ấy vẻ mặt tràn đầy đề phòng.
"Tại sao cô lại ở chỗ này?" Hầu như tiếng chất vấn của Kiều Niệm Chiêu vừa rơi xuống, Tôn Hạo đã từ trong thang máy đi ra.
Dường như anh ta cũng không biết Cận Tử Kỳ và Kiều Niệm Chiêu không hợp nhau, còn thiện ý mà giúp các cô giải thích: "Tiểu Chiêu, mới vừa rồi ở trong thang máy ngẫu nhiên nhìn thấy Thiếu phu nhân thì cùng đi lên đây."
Nói xong, thì mở rộng áo lông trong tay, săn sóc mà khoác lên vai Kiều Niệm Chiêu, còn tỉ mỉ thay cô lấy đi một sợi lông chim màu trắng trên tóc, từ đầu đến cuối, Kiều Niệm Chiêu đều là một bộ dạng hưởng thụ không hổ thẹn.
Khi Cận Tử Kỳ nhìn thấy đáy mắt Tôn Hạo nhìn sang Kiều Niệm Chiêu là thâm tình, đột nhiên cảm thấy, có lẽ đây chính là chân ái.
Không để ý cô ta đến tột cùng từng trải qua như thế nào, không để ý cô ta là thiện hay là ác, cũng không nhìn lại bối cảnh xuất thân của cô, chỉ là bởi vì cô là cô, cho nên mới làm việc nghĩa không chùn bước mà yêu cô.
Chẳng qua là Cận Tử Kỳ vẫn không nhịn được mà hoài nghi, tình cảm Tôn Hạo đối với Kiều Niệm Chiêu, thật sự có sâu đậm như vậy sao?
Tôn Hạo quay đầu đối diện với ánh mắt quan sát của cô, nhưng chỉ thản nhiên cười một tiếng, lại còn tốt bụng mà đề nghị: "Thiếu phu nhân nếu như đi một mình, có thể đi cùng chúng tôu, như vậy sẽ náo nhiệt hơn một chút."
Chẳng qua là anh ta mới vừa nói xong, Kiều Niệm Chiêu lại nhẹ xuy cười một tiếng: "Tôn Hạo anh nói đùa sao? Chị gái em đây chính là không ăn khói lửa nhân gian, công chúa cao cao tại thượng, thế nào lại hoà lẫn cùng một chỗ với đám người phàm phu tục tử chúng ta?"
Sắc mặt Tôn Hạo cứng đờ, lại thức thời mà thối lui qua một bên không hề chen miệng nữa.
"Tôn Hạo, chúng ta đi dạo phố đi, mới vừa rồi em thấy bên trên có một chiếc túi LV, tặng cho em đi!"
Kiều Niệm Chiêu tựa hồ là cố ý muốn khoe khoang, giống trống khua chiêng mà khoác lên cánh tay của Tôn Hạo.
Trong phút chốc, trên mặt Tôn Hạo rõ ràng ngẩn ra.
Anh ta sẽ không nghĩ đến Kiều Niệm Chiêu lại đột nhiên đối với mình làm ra hành động thân mật gắn bó như vậy.
Ngược lại Cận Tử Kỳ, trong lúc nhìn đến cái động tác ngây thơ ấu trĩ này của Kiều Niệm Chiêu, nhếch khoé môi cười cười.
Kiều Niệm Chiêu vốn là thời khắc chú ý đến vẻ mặt biến hoá của Cận Tử Kỳ, khoảnh khắc ấy thấy dáng vẻ cười như không cười cura cô, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm thở hồng hộc mà hừ nói: "Cười cái gì, có cái gì hay mà cười ?"
"Không có gì, chẳng qua là cảm thấy khổ tẫn cam lai, muốn chúc cô cùng Tôn Hạo hạnh phúc mỹ mãn nha!"
Âm cuối trong giọng nói củaCận Tử Kỳ giương nhẹ khiến cho sắc mặt Kiều Niệm Chiêu trầm xuống, hiển nhiên những lời này chọc đến chỗ đau của cô ta rồi, cô ta cau mày nói: "Chuyện của tôi không cần cô tới quan tâm, có giỏi vẫn là quan tâm bản thân mình đi!"
Khoé miệng Cận Tử Kỳ giương lên, Kiều Niệm Chiêu vẫn không thay đổi, trước sau luôn thiếu kiên nhẫn.
Đầu kia chợt vang lên giọng nói của Kiều Hân Hủy: "Tiểu Hạo, Chiêu nhi, làm thế nào đứng ở nơi đó không đi?"
Kiều Hân Hủy đến gần, lúc nhìn thấy Cận Tử Kỳ cũng là cả kinh, nhưng ngay sau đó lại xoay người phân phó Kiều Niệm Chiêu: "Bà nội của con ở nơi đó chờ sốt ruột rồi, con cùng tiểu Hạo nhanh lên một chút đi thôi."
Kiều Niệm Chiêu trợn mắt nhìn Cận Tử Kỳ đang mỉm cười liếc một cái, mới coi như là trút được cơn tức, sau đó mới dắt Tôn Hạo đi, ở trước mặt Cận Tử Kỳ, cô ta thủy chung muốn biểu hiện tự cho là kiêu ngạo.
Xoay người muốn đi, lại phát hiện Kiều Hân Hủy lúc này vẫn không rời đi, mà là đi tới phía của cô.
Cửa thang máy nhất thời yên tĩnh lại, mặc cho ánh đèn sáng ngời lắp đầy sự trầm tĩnh ở chỗ này.
Kiều Hân Hủy trầm ngâm trong chốc lát, mới hơi ngẩng đầu nhìn Cận Tử Kỳ so với bà cao hơn không sai biệt lắm nửa cái đầu, mở miệng: "Tử Kỳ, con từ nhỏ chính là cô gái tốt, Chiêu nhi không thể so được, tới chỗ nào cũng có thể làm cho người ta thích, ba con lựa chọn con là người thừa kế Cận thị rất đúng."
Không có việc gì mà ân cần, không phải gian trá tức trộm cắp, huống chi là Kiều Hân Hủy loại hồ ly ngàn năm này.
Đôi mắt đẹp của Cận Tử Kỳ mỉm cười: "Dì Hân quá khen, tôi ngược lại là tò mò kế tiếp dì Hân sẽ nói cái gì với tôi."
Kiều Hân Hủy sửng sốt, sắc mặt lại ngưng trọng, nhìn sang Cận Tử Kỳ ánh mắt rất nghiêm túc, cũng mang theo khẩn cầu: "Chiêu nhi từ nhỏ bị dì làm hư rồi, không hiểu chuyện, làm việc cũng không dùng đến đầu óc, cho nên mới phải làm nhiều chuyện sai lầm như vậy. Phật gia cũng nói, cho dù là người có nghiệp chướng nặng nề nhất, cũng nên cho cô ấy một lần cơ hội hối cải để làm người mới."
"Ý của dì Hân là, cùng Tôn Hạo ở chung một chỗ, coi như là Kiều Niệm Chiêu hối cải để làm người mới sao?"
Kiều Hân Hủy dường như không nghĩ tới Cận Tử Kỳ sẽ nói như vậy, lập tức sững sờ ở nơi đó.
Cận Tử Kỳ lại cười bổ sung: "Nếu như một câu không hiểu chuyện là có thể tóm lược những sai lầm mà cô ta phạm phải, như vậy, chỉ biết những lời này trở thành cái cớ cho cô ta không biết sợ, Hân Hủy, cô ta đâu còn nhỏ nữa, cũng đã hai mươi bảy tuổi rồi, là một người trưởng thành có thẻ chứng minh, nếu là người trưởng thành, làm sao sẽ ngay cả khả năng cơ bản nhất là phân biệt những thứ không phải của mình cũng không có? Coi như dì nên vì cô ta giải vây, cũng nên tìm một lý do có thể để cho tôi tin tưởng."
Kiều Hân Hủy mím môi, giữa lông mày cũng có chút mỏi mệt, "Dì biết Chiêu nhi thật có lỗi với con, dì đây kẻ làm mẹ thay nó nhận lỗi với con, chỉ hy vọng con niệm tình máu mủ một chút, có thể tha thứ cho nó lần này."
Kiều Hân Hủy thế nhưng sẽ hạ giọng như vậy mà cầu xin cô, so với lần trước cầu xin cô chớ nói ra chuyện lúc còn trẻ của bà ta thái độ còn khúm núm hơn, lý do là cái gì ——
Cận Tử Kỳ không khỏi nhìn về phía Kiều Niệm Chiêu và Tôn Hạo mới vừa rồi rời đi.
Kiều Hân Hủy thấy cô không nói lời nào, cho là cô có điều lơi lỏng, đáy lòng thoáng qua mừng rỡ, nói: "Tiểu Hạo là một đứa nhỏ thật tốt, người có lòng cầu tiến, cũng không có tính tình con em nhà giàu, Chiêu nhi cùng nó ở chung một chỗ, dì tin tưởng con bé sẽ thay đổi, cho nên. . . . . . Tử Kỳ, dì cầu xin con giữ bí mật Chiêu nhi đã từng kết hôn được không?"
Trong lòng Cận Tử Kỳ hơi chấn động một cái, ý Kiều Hân Hủy là, lúc Tôn Hạo theo đuổi Kiều Niệm Chiêu cũng không biết cô ta từng kết hôn, thậm chí hiện tại, Kiều Hân Hủy tính toán lừa gạt giấu giếm Tôn Hạo cả đời? Vẫn là có ý định đến lúc ván đã đóng thuyền rồi mới nói ra chân tướng này, đến lúc đó sợ là không cho phép Tôn Hạo đổi ý nữa.
Kiều Hân Hủy nhìn ánh mắt nghiêm nghị của Cận Tử Kỳ thấy thế mặt mũi cứng ngắc, e rằng bà ta cũng nhớ lại chuyện tình của mình cùng Cận Chiêu Đông lúc còn trẻ, và hôm nay tình huống của Kiều Niệm Chiêu cùng Tôn Hạo cũng dữ dội tương tự!
Bất quá vẫn là có một chút không giống, tối thiểu Tôn Hạo là độc thân, không có dắt díu con cái.
Nhưng mà, bắt đầu nảy sinh tình cảm đã lừa gạt như vậy, đối với Tôn Hạo lại có gì công bằng đáng nói?
Kiều Hân Hủy nhìn ra nghi ngờ của Cận Tử Kỳ, vội vàng nói rõ: "Tử Kỳ, con đừng hiểu lầm, dì không có ý định muốn giấu giếm tiểu Hạo việc Chiêu nhi đã kết hôn, chẳng qua là hiện tại, vẫn không phải lúc."