tưởng thành ý của dì, đứng ở chỗ này suốt mấy giờ chờ tôi đi xuống thay cha tôi cầu tình vài câu, chẳng những không thể để cho tôi cảm thấy được dì tình sâu như biển, ngược lại để cho tôi tin tưởng dì đúng là người đàn bà tâm cơ sâu đậm. Dì Hân cứ như vậy, tôi từ trước đến nay kính trọng nhưng không dám đến gần."
Chẳng thèm đếm xỉa Kiều Hân Hủy sắc mặt càng lúc càng khó coi, Cận Tử Kỳ nhấc tay: "Không nói gặp lại, dì đi đường tốt!"
Cô không phải là người có tố chất dã man, cũng sẽ không nắm lấy tóc Kiều Hân Hủy hay lắc lắc bả vai của bà ta hỏi lớn tại sao, thốt lên những lời ác độc mà nói cũng không còn cần thiết.
Ngày hôm nay có Kiều Niệm Chiêu, cũng không thể trách toàn bộ lên Kiều Hân Hủy. Nếu nói phụ nữ quyến rũ, nói cho cùng thật ra là do đàn ông cam tâm tình nguyện bị quyến rũ.
Cận Chiêu Đông cũng không phải là người có hành vi cử chỉ phóng đãng, bao năm qua cũng không còn thấy ông đi ra ngoài tìm những người phụ nữ khác, nếu không phải là trong lòng đối với Kiều Hân Hủy có tình cảm, năm đó Kiều Hân Hủy làm sao có thể gần ông nửa bước?
Không phải cô nên cảm khái một câu: chân ái vô địch!
Nhưng Kiều Hân Hủy không thật sự xoay người rời đi, bà khó xử nhìn qua vẻ mặt dứt khoát của Cận Tử Kỳ.
"Tử Kỳ, dì có thể chuyển ra đi, thậm chí từ đó không hề cùng Chiêu Đông liên lạc, nhưng, đối với Niệm Chiêu, Tử Kỳ con có thể khoan dung một chút hay không? Con cũng chứng kiến tình cảnh của nó bây giờ, con xưa nay so với nó tài giỏi hơn, hiện tại cũng so với nó tốt hơn rất nhiều, nó cùng Tô Hành Phong là không có khả năng, nếu như đi theo dì rời đi, cả đời này của nó sẽ bị phá hủy." Tâm Thường Lạc.
"Dì Hân, vậy tôi cũng ở nơi đây nói rõ cho dì biết, nếu như dì muốn cho tôi tin tưởng lời của dì mà nói, vậy dì phải bày tỏ thành ý của dì, mang Kiều Niệm Chiêu đi cho thật xa, vĩnh viễn không cần phải xuất hiện nữa ở trong tầm mắt tôi."
"Tử Kỳ, con nhất định phải không để cho Niệm Chiêu một chút đường lui hay sao? Nó dù gì cũng gọi con một tiếng chị."
"Dì Hân, gọi tôi là chị không chỉ có một người, nhưng không có một người nào, không có một ai sẽ trộm vị hôn phu của tôi, còn trăm phương ngàn kế hại tôi, tôi không thể không thừa nhận, cô ta tuyệt đối là đặc biệt, ở trong đám người gọi tôi là chị đó."
Mặt mày của Kiều Hân Hủy đột nhiên không còn chút máu, Cận Tử Kỳ thẳng thắn nói tiếp: "Tôi tuyệt đối không thể nào bồi dưỡng một con sói ở bên người, cô ta trước giờ có quá nhiều lớp mặt, tôi nào dám yên tâm, chờ khi tôi nắm vững Cận thi, dì Hân..."
Cô quay đầu nhìn sang Kiều Hân Hủy, mỉm cười: "Ngày đó, con gái của dì, ở Cận gia tuyệt đối không có nửa tấc đất đặt chân sống yên ổn, đương nhiên dì cũng có thể phòng ngừa chu đáo, trước hết để cho cha tôi phun hết tài sản của ông ấy ra." Tâm Thường Lạc.
Kiều Hân Hủy bị đôi mắt sắc bén của Cận Tử Kỳ nhìn trong lòng chợt lạnh, Cận Tử Kỳ đã chặn lại đường lui của bà cực kỳ chặt chẽ, là muốn bà thực sự phải ngồi lên tội danh nhúng tay vào hôn nhân của người khác rồi sinh hạ con gái riêng sao?
"Chị họ!" Giọng nói của Ngu Thanh Kiều đột nhiên xuất hiện ở trong hành lang Phong Kỳ.
Cận Tử Kỳ theo tiếng nhìn sang, Ngu Thanh Kiều đang lôi kéo một cánh tay của đàn ông vì kích động mà đã chạy tới.
Mà người đàn ông kia, Cận Tử Kỳ dĩ nhiên là nhận ra, là Hàn Mẫn Tranh mặt mũi trước giờ không chút thay đổi.
Hầu như khi Ngu Thanh Kiều đến gần, thấy rõ cùng Cận Tử Kỳ đứng ở một chỗ là Kiều Hân Hủy lập tức chìm mặt, bất mãn hừ nói: "Bà tới nơi này làm gì? Vẫn còn muốn tìm chị họ tôi khoe khoang sao?" Tâm Thường Lạc.
Nhưng mà Kiều Hân Hủy lại giống như người bị điểm huyệt, đứng sững tại chỗ đó không có một chút tiếng vang, tầm mắt của bà lại thẳng tắp rơi vào trên người Hàn Mẫn Tranh đang đứng cạnh Ngu Thanh Kiều, giống như là bị bóng đè.
Ngu Thanh Kiều cũng phát hiện Kiều Hân Hủy khác thường, vô thức ngăn ở trước mặt của Hàn Mẫn Tranh, giơ lên cằm: "Nhìn cái gì vậy, coi như là bà muốn làm hồ ly tinh nhưng tuổi tác cũng đã lớn chút rồi, huống chi anh ta yêu thích kiểu mẫu như tôi!" Tâm Thường Lạc.
Đối với Ngu Thanh Kiều kiểu tính tình như bà hoàng buôn dưa mèo khen mèo dài đuôi, Cận Tử Kỳ ít hoặc nhiều đã thành thói quen, nhưng phía sau cô nàng, khoé miệng của Hàn Mẫn Tranh lại khẽ nhúc nhích, hiển nhiên không quá gật bừa câu "anh ta yêu thích kiểu mẫu như tôi" trong miệng cô nàng.
Thậm chí giờ phút này anh ta xuất hiện ở nơi đây, cũng đều là do cô nàng quấn chặt lấy không rời bức hiếp mang tới!
Ngược lại thân thể Kiều Hân Hủy đột nhiên lay động một cái, sắc mặt cũng vọt lên mất đi màu máu, khóe miệng không ngừng co rút, đôi mắt nhìn Hàn Mẫn Tranh chằm chằm: "Tiểu Tranh, tại sao con lại ở chỗ này?"
Luồng âm thanh của bà có chút run run, lúc nói lời này, khóe mắt bà lại nhìn về phía Cận Tử Kỳ.
Hàn Mẫn Tranh cùng Kiều Hân Hủy quen biết? Một người ba mươi mấy tuổi, một người năm mươi tuổi, thấy thế nào cũng quái dị. Tâm Thường Lạc.
Trong đầu Cận Tử Kỳ tinh quang chớp lóe, cô nhớ tới khi Tô Ngưng Thu đề cập chuyện cũ kia, Kiều Hân Hủy năm đó gả chồng người ta cũng họ Hàn, Hàn Mẫn Tranh ngẫu nhiên cũng là họ Hàn...
Cô lại nhớ đến từng có một ngày tại hành lang Tống gia nhìn thấy Kiều Niệm Chiêu lôi kéo Hàn Mẫn Tranh nói chuyện, lại nói tiếp, anh ta chính là anh trai Kiều Niệm Chiêu, cũng không biết là cùng cha cùng mẹ hay là khác cha khác mẹ.
Hàn Mẫn Tranh chỉ là gật nhẹ đầu với Kiều Hân Hủy, cũng không thấy thân thiện: "Cùng bạn bè đi ra ngoài ăn cơm, dì..."
"Tiểu Tranh." Kiều Hân Hủy lại đột nhiên cắt ngang lời anh, tựa hồ là sợ từ trong miệng anh nói ra chuyện không nên nói, bà cười cười khô khốc: "Vậy các con đi dùng cơm đi, dì... Trước hết cáo từ, về sau chúng ta sẽ liên lạc lại."
Nói xong, giống như tránh ôn dịch mà vội vã đi tới cửa chính, sớm đã quên mục đích của chuyến đi này. Tâm Thường Lạc.
Cận Tử Kỳ đưa mắt nhìn Kiều Hân Hủy ra cửa chặn xe taxi rời đi, lúc thu hồi tầm mắt thì đưa mắt nhìn Hàn Mẫn Tranh, cảm giác, cảm thấy giữa bọn họ hình như ẩn giấu bí mật gì, nhưng mà cô có lý do gì đi thám thính việc riêng của người khác?
Hàn Mẫn Tranh cũng phát giác Cận Tử Kỳ nhìn mình chăm chú lâu như vậy, quay lại gật đầu chào hỏi cô, nhưng mà trên mặt lại khôi phục vẻ mặt sóng nước chẳng xao, cùng trước đây không có gì khác biệt.
Ngược lại Ngu Thanh Kiều thì cảm xúc dâng cao, lời Hàn Mẫn Tranh vừa mới nói hai chữ "bạn bè" làm cho cô nàng hưng phấn không thôi, cô không biết, thì ra là anh ta đã xem cô như bạn bè, cô còn tưởng rằng anh ấy chỉ xem cô là nhân viên cấp dưới thôi chứ!
...
Ba người đến nhà ăn gần đó ăn cơm, mới vừa ngồi xuống, Ngu Thanh Kiều lập tức bắt đầu vặn hỏi Hàn Mẫn Tranh.
"Anh cùng người đàn bà xấu xa kia là quan hệ như thế nào?"
Thời điểm Thanh Kiều chọn vị trí, chết sống đều muốn ngồi kề bên Hàn Mẫn Tranh, Cận Tử Kỳ cười khổ, Hàn Mẫn Tranh mặc dù mặt không chút thay đổi, nhưng sau khi Thanh Kiều ngồi xuống dán dính lấy anh thì anh cũng không có bất kỳ biểu hiện gì phản cảm.
Tựa như giờ phút này, Thanh Kiều dẫu cái miệng nhỏ nhắn, hai mắt to như hổ chất vấn anh, anh cũng không chút nào không vui.
Bất quá, Cận Tử Kỳ cũng dựng tai lên nghe, thật ra cô cũng rất tò mò cái vấn đề này .
Hàn Mẫn Tranh chỉ là lẳng lặng rót ly nước, đưa tới trước mặt Ngu Thanh Kiều: "Nói nhiều lời như vậy, uống nước đi."
Mặt Ngu Thanh Kiều đỏ lên, buông cánh tay của anh ra, quay sang Cận Tử Kỳ le lưỡi một cái, cô nàng từ Tống thị một đường đến Phong Kỳ, giống như một chú chim nhỏ hưng phấn vây quanh anh bô bô la la nói không ngừng. Bất quá, anh ta thật đúng là quan tâm...
Nghĩ như vậy, cái gì lúng túng, xấu hổ trong nháy mắt tan thành mây khói, nếu có chỉ là vô hạn cảm động.
Thanh Kiều uống hơn phân nửa ly nước, còn vẫn chưa thỏa mãn cầm lấy ly nước không tha, bên tai lại vang lên giọng nói trong trẻo lạnh lùng nhưng lễ độ của Hàn Mẫn Tranh: "Một hơi uống quá nhiều nước, đối với thận không tốt."
Anh ta vừa mới dứt lời, Thanh Kiều nhanh như sét đánh không kịp bưng tai nhanh chóng bỏ mất ly nước, Cận Tử Kỳ nhấp chút nước ấm, xem như đã nhìn ra, Thanh Kiều không sợ trời không sợ đất nhưng dường như rất nghe lời của Hàn Mẫn Tranh!
Hàn Mẫn Tranh cũng biết Cận Tử Kỳ hiểu, hình như có chút ít lúng túng, nhưng cũng không lộ ra quá nhiều cảm xúc, chỉ là khẽ tránh người qua bên cạnh, cùng Thanh Kiều trong lúc này tách rời ra khoảng cách năm centimet.
Kết quả, Thanh Kiều cũng không đồng ý, trong nháy mắt lại dính lên, "Ăn một bữa cơm tại sao ngồi xa như vậy?"
Cận Tử Kỳ uống một ngụm nước bị sặc trong khí quản, ngược lại là người trong cuộc vẫn mang vẻ mặt nhiệt tình đụng tới Hàn Mẫn Tranh, quay sang ngoắc nhân viên phục vụ bắt đầu hào hứng dạt dào thay ba người chọn món ăn.
Sau khi cho nhân viên phục vụ lui đi, sự chú ý của Thanh Kiều lại chuyển đến chuyện của Kiều Hân Hủy, "Chị họ, người đàn bà xấu xa kia tới tìm chị có chuyện gì? Không phải là cầu xin chị thuyết phục dì lớn chớ cùng dượng cả ly hôn chứ?"
"Cận Đổng và phu nhân muốn ly hôn?" Trước hết trả lời Thanh Kiều lại là Hàn Mẫn Tranh ở bên cạnh cô.
Thanh Kiều gật đầu: "Đúng nha, đều là do người đàn bà xấu xa kia, đưa con gái vào Cận gia không nói, hiện tại chính mình cũng đi vào, còn tìm cái lão cụ bà làm chỗ dựa, đơn giản chỉ cần đuổi dì lớn ra ngoài, anh nói xem có quá đáng không!"
Hàn Mẫn Tranh không có đáp lại, rũ mi xuống giống như đang suy nghĩ chút ít chuyện.
"Anh vừa rồi vẫn chưa trả lời em, anh lại là tại sao biết Kiều Hân Hủy ?"
Thanh Kiều vòng một vòng rốt cục vẫn phải bắt được trọng điểm của mình, nhìn Hàn Mẫn Tranh chằm chằm, anh ta nhất định phải cho ý kiến.
Hàn Mẫn Tranh nhìn cô một cái, lại liếc nhìn Cận Tử Kỳ, trầm ngâm mấy giây, thẳng thắn nói: "Bà ấy là mẹ nhỏ của tôi."
"Cái gì!" Thanh Kiều hoàn toàn giơ chân, cô không thận trọng như Cận Tử Kỳ, dĩ nhiên cũng sẽ không lưu ý khi Tô Ngưng Thu nói đến chi tiết chuyện cũ, "Bà ta làm sao lại thành mẹ nhỏ của anh rồi?"
Hàn Mẫn Tranh dĩ nhiên cũng chú ý thấy Cận Tử Kỳ lạnh nhạt, e rằng cô ấy sớm đã đoán được quan hệ giữa mình cùng Kiều Hân Hủy, cho nên cũng không có cố ý giấu giếm nhiều: "Bà ta là do cha tôi năm đó cưới tái giá."
Thanh Kiều không dám tin mà nhìn Hàn Mẫn Tranh, sau đó lại nghiêng đầu nhìn Cận Tử Kỳ chứng thực, Cận Tử Kỳ chỉ yên lặng gật gật đầu, nghiệm chứng lời này của Hàn Mẫn Tranh có độ tin cậy.
Thanh Kiều ngây dại, một hồi lâu sau mới trở lại bình thường, một ngón tay chỉ Hàn Mẫn Tranh một cái lại chỉ Cận Tử Kỳ một cái.
"Nói cách khác, Kiều Hân Hủy vì theo đuổi cái gọi là chân ái, từ bỏ ba của anh, không ngại vạn dặm xa xôi chạy tới cái chỗ núi chim không bay qua, gà không đẻ trứng, con rùa đen không cập bờ mà tìm dượng cả nối lại tiền duyên?"
Hàn Mẫn Tranh lại nhăn đầu lông mày, "Tiền duyên?" Anh ta đối với cái từ ngữ này dường như vô cùng nhạy cảm.
"Có cái gì ngạc nhiên." Thanh Kiều mím môi, "Kiều Hân Hủy đúng là người yêu đầu tiên của dượng cả của em, hai người khi đó tốt đến mức độ Tiêu Bất Ly Mạnh 0, nhưng mà về sau rõ ràng bị chia rẽ!"
0Tiêu Bất Ly Mạnh, Mạnh Bất Ly Tiêu: Tiêu, Mạnh là hai người, tức là Tiêu Tán và Mạnh Lương. Cả 2 đều là nhân vật chính trong “Dương gia tướng”, cả 2 đều là tướng quân, 2 người bọn họ sống chết có nhau, như h