i là người lương thiện gì, nếu như bọn họ chỉa mũi nhọn vào Kiều Niệm Chiêu, hậu quả nhất định không thể tưởng tượng nổi.
"A Phong!" Kiều Niệm Chiêu lại gọi anh ta lại, bước nhanh chạy tới, bắt lấy cánh tay của anh: "Đừng đi được không? Em chỉ có anh, anh đi em phải làm sao bây giờ?" Giọng nói của cô mang theo cầu khẩn.
Đáy mắt Tô Hành Phong thoáng hiện lên một đường ánh sáng, anh rũ mắt xuống nhìn sang Kiều Niệm Chiêu rung động lòng người, không đẩy cô ra, chẳng qua khàn giọng nói: "Niệm Chiêu, em biết chúng ta không thể nào."
"Tại sao không thể nào?" Kiều Niệm Chiêu lại đề cao âm lượng, không cam lòng mà kêu lên: "Chúng ta không phải mới vừa rồi còn rất tốt sao? Có phải mẹ chê em không có bối cảnh hay không, không sao rồi, ba ba lập tức sẽ cùng mẹ kết hôn, đến lúc đó em chính là tiểu thư Cận gia danh chánh ngôn thuận!"
Cận Tử Kỳ nghe thấy mà cười lạnh, lúc này Kiều Niệm Chiêu đến tột cùng là giả bộ đơn thuần hay là thật sự chỉ có thể ngu như vậy?
Cho dù cô ta là tiểu thư Cận gia thì thế nào.
So với Cận gia, chữ lợi phủ lên đầu Tống Nhiễm Cầm nên vẫn sẽ chọn Bạch gia đứng thứ hai trong thành phố này!
Cùng Bạch Tang Tang so sánh, Kiều Niệm Chiêu cho dù đổi tên là Cận Niệm Chiêu cũng là thua cả vốn lẫn lời.
Tầm mắt của Cận Tử Kỳ một lần nữa dừng ở trên mặt Tô Hành Phong, đáy mắt anh từng có chua xót bất đắc dĩ, nhưng cuối cùng lý trí chiến thắng tình cảm, khó khăn mở miệng: "Niệm Chiêu, đừng suy nghĩ nữa, về sau tìm người đàn ông tốt hơn anh đi, Tang Tang có con của anh, anh phải chịu trách nhiệm với cô ấy, anh không thể lại có lỗi với cô ấy!"
Nếu như Bạch Tang Tang không mang thai, người của Bạch gia mắt cao hơn đầu làm sao sẽ chọn Tô Hành Phong? Nhất là trong lúc nhìn màn này cho tới bây giờ, làm sao còn có thể nhẫn nại như vậy mà không phải quay đầu rời đi?
Xét đến cùng, còn không phải là do Bạch Tang Tang và Tô Hành Phong đêm hôm đó làm sai chuyện mà lưu lại tai họa!
Kiều Niệm Chiêu không dám tin mà mở to mắt, nước mắt ở bên trong đảo quanh, lắc đầu: "Không phải như thế. . . . . ."
Cho đến ngày nay, Kiều Niệm Chiêu còn không dám buông tay, đến tột cùng là vì si tình hay là do ích kỷ mà quấy phá?
Không cam lòng với việc người đàn ông mình thật vất vả giành được từ chỗ Cận Tử Kỳ lại bị người phụ nữ khác đoạt đi.
Tô Hành Phong xoay đầu đi không nhìn tới cô, trên tay không do dự, đẩy Kiều Niệm Chiêu ra, Kiều Niệm Chiêu lại níu lấy, cô cũng biết, đêm nay nếu như Tô Hành Phong đi, hết thảy đều sẽ thành kết cục đã định - -
Cô và Tô Hành Phong sẽ không còn khả năng!
"A Phong, chớ đi..." Nước mắt của cô lập tức bừng lên, lôi kéo bàn tay Tô Hành Phong thật chặt.
Cô cho là cầm giấy hôn thú đến cục dân chánh làm thủ tục ly hôn chẳng qua là kế sách để cho Tống Nhiễm Cầm hết giận trở lại bình thường, không nghĩ tới đúng là mình rơi vào bẫy rập của bọn họ, để cho mình cùng Tô Hành Phong hoàn toàn không có quan hệ!
"A Phong, anh suy nghĩ một chút những ngày chúng ta ở bên nhau đi, suy nghĩ một chút chuyện em đã làm vì anh, tại sao có thể nói rời đi thì lập tức rời đi, anh bảo sau này một mình em phải làm sao?"
Lúc trước hôn ước của Tô Hành Phong cùng Cận Tử Kỳ không phải là bí mật, về sau Kiều Niệm Chiêu cùng anh ta đính hôn cũng không còn che đậy tai mắt người khác, hiện tại Tô Hành Phong lại muốn cùng tiểu thư Bạch gia đính hôn, Kiều Niệm Chiêu không thể nghi ngờ đã trở thành mũi tên của người đời.
Mặc dù trở về Cận gia, tiến lên đẳng cấp như vậy, về sau sợ là cũng khó tìm vị hôn phu môn đăng hộ đối!
Chỉ sợ rằng đây mới chính là nguyên nhân chủ yếu Kiều Niệm Chiêu không muốn buông tay để cho Tô Hành Phong rời đi!
Trong lúc hai người lôi kéo không rõ, Bạch phu nhân kéo kéo áo choàng trên người, bước chân ưu nhã đi thong thả tới đây, liếc nhìn Kiều Niệm Chiêu, "Xem ra mẹ của cô không có dạy dỗ cô tốt, hôm nay tôi sẽ thay mẹ cô giáo dục cô một chút!"
Lời của Bạch phu nhân còn chưa dứt, ngay sau đó đã vang lên một tiếng bạt tai lanh lảnh, "Bốp——"
Ở trong bóng đêm vô cùng rõ ràng, cũng nghe ra Bạch phu nhân sử dụng sức rất nặng.
Gương mặt của Kiều Niệm Chiêu trong phút chốc nghiêng về một bên, gương mặt trắng nõn nhanh chóng sưng đỏ lên, dấu năm ngón tay in lên rõ ràng chi tiết, Tô Hành Phong theo bản năng đem Kiều Niệm Chiêu ra sau lưng bảo vệ, "Phu nhân có phải có phần quá đáng hay không!"
Bạch phu nhân mắt lạnh nhìn Tô Hành Phong duy trì bộ dáng nhíu mày, cười nhạo nói: "Quá đáng? Tôi chỉ là muốn để cho cô ta biết, trêu chọc con rể của Bạch gia tôi là kết quả gì! Hôm nay nể mặt ông ngoại anh, tôi chỉ thưởng cho cô ta một cái tát, lần sau nếu như để tôi lại biết được, cũng không nói chuyện đàng hoàng như vậy!"
Cận Tử Kỳ quay sang liếc mắt nhìn Tống Kỳ Diễn, nữ chủ nhân Bạch gia này thật đúng là hung hãn, so với Tống Nhiễm Cầm mà nói, càng trấn được tràng diện, cũng khó trách, ngồi được với vị trí chủ mẫu Bạch gia dĩ nhiên là người phụ nữ cường thủ!
Tô Hành Phong ngày sau cưới Bạch Tang Tang, cuộc sống này chỉ sợ là cực kỳ khổ sở !
Có thể ép được cường giả dĩ nhiên là người mạnh hơn, mà Tô Hành Phong hiển nhiên là không phải, thoát khỏi Tống gia Tô gia, sợ là như thế nào cũng không sánh bằng Bạch gia, hết lần này tới lần khác Tống Nhiễm Cầm còn muốn leo lên cành cao, lại quên mất một câu nói, trèo càng cao rơi càng đau, trên đời này không có bữa ăn miễn phí, bữa tiệc này chỉ sợ là Hồng Môn yến!
Tô Hành Phong giờ phút này nhìn qua trong mắt Bạch phu nhân, ngoại trừ phẫn nộ vẫn là phẫn nộ, cơn tức giận không thể nói chỉ là tức giận.
Trong lúc nhất thời, cửa chính Cận gia, hoàn toàn yên tĩnh, ai cũng không dẫn đầu đánh vỡ trầm mặc.
Kiều Niệm Chiêu vô duyên cớ vô cớ bị Bạch phu nhân tát tai, đâu nào chịu từ bỏ ý đồ, vẫn như cũ lôi kéo bàn tay Tô Hành Phong không thả, ngẩng đầu mang đôi mắt đỏ hồng nhìn chằm chằm Bạch phu nhân căm giận nói: "Rõ ràng là con gái bà phá hư chúng tôi, làm người thứ ba, bà lại có mặt mũi gì ở chỗ này cố làm ra vẻ thanh cao, nếu không phải là con gái bà quyến rũ chồng tôi, Bạch gia các người lấy quyền áp người, các người thật sự cho là Bạch Tang Tang có thể gả cho anh ấy sao?"
Tô Hành Phong đè lại tay Kiều Niệm Chiêu, ý bảo cô đừng nói, "Niệm Chiêu...."
"Em càng phải nói!" Kiều Niệm Chiêu là quyết tâm muốn cùng Bạch gia xé rách mặt, cô không được tốt cũng không muốn để cho bọn họ tốt hơn, "Bạch Tang Tang nếu thật sự thanh cao, sẽ trút hết quần áo nằm ở nơi đó mặc cho người ta leo lên sao? Còn không biết đứa bé trong bụng của cô ta có phải của anh hay không, anh cứ như vậy mà vội vã nhận là con mình sao?"
Sắc mặt Tô Hành Phong trắng bệch, không nghĩ tới Kiều Niệm Chiêu lại sẽ nói ra lời khó nghe như vậy, mà Bạch phu nhân hiển nhiên đã ức chế không được lửa giận trong lòng, "Có gan cô nói lại một lần nữa cho tôi!"
"Có cái gì không dám nói, Bạch Tang Tang chính là đắm mình trong trụy lạc, chẳng lẽ tôi nói sai rồi sao?"
"Cô!" Bạch phu nhân giơ một bàn tay lên thật cao, lại muốn vung xuống một cái tát.
Vậy mà, lần này lại không dừng ở trên người Kiều Niệm Chiêu, bởi vì Tô Hành Phong thế nhưng đã ra tay ngăn trở bà, chế trụ cổ tay Bạch phu nhân thật chặt, thấp giọng nói: "Kính xin phu nhân tự trọng!"
Vẻ mặt Bạch phu nhân đầy kinh ngạc: "Tô Hành Phong, anh phản hay sao? Dám giúp đỡ người đàn bà ở bên ngoài tới đối phó tôi? !"
Bên kia Bạch Lộ Thần đã sớm không kềm chế được, gầm lên giận dữ sau đó vọt tới: "Muốn đánh nhau có phải không?"
Không chờ Tô Hành Phong có bất kỳ biểu hiện, Bạch Lộ Thần đã nhào tới, hung hăng đấm một đấm giáng xuống người Tô Hành Phong, phải gọi là một cái nhanh như điện chớp!
Lúc còn trẻ, hoóc-môn luôn là dễ dàng bị kích thích, huống chi là loại nhị thế tổ người gặp người sợ!
Cận Tử Kỳ cũng không khỏi sợ hết hồn, Tống Kỳ Diễn đã ôm cô lui về phía sau vài bước cách xa chiến trường.
Bên kia Kiều Niệm Chiêu lúc này mới phản ứng kịp, che miệng thét chói tai.
Tô Hành Phong quay lùi lại mấy bước, đứng yên, nghĩ đến Bạch gia khinh người quá đáng, cũng không nhịn được nữa trong lòng một mực khó chịu, không cam lòng yếu thế mà xông tới vung quả đấm, lập tức cùng Bạch Lộ Thần đánh nhau.
"Đừng đánh nhau!" Kiều Niệm Chiêu rốt cuộc biết sợ, không ngừng mà sợ hãi kêu lên.
"Chiêu nhi mau tránh ra!" Lực chú ý của Tô Hành Phong phân tán, trên mặt lại vinh dự mà nhận một đấm.
Bạch Lộ Thần nhổ nước bọt vào Tô Hành Phong: "Cho mày đối với chị tao bội tình bạc nghĩa!"
Kiều Niệm Chiêu ở một bên khóc không ngừng, Bạch phu nhân thấy thế nóng lòng, quay đầu lại đối với chồng mình và con trai lớn còn bàng quan hô to: "Còn không qua đây giúp một tay, chẳng lẻ muốn nhìn con trai em trai của các người bị người ta đánh chết sao?"
Bạch Triển Minh vẫn không động thủ, bất quá Bạch Lộ Ngưỡng đã bước nhanh qua muốn tách bọn họ ra, không ngờ sau đó vô duyên cớ đã trúng một quyền, cũng tức giận lên, cùng nhau gia nhập, đánh đơn biến thành quần đấu.
Tống Kỳ Diễn nói thầm rồi một câu, dường như chuyện phát sinh vượt ra khỏi dự đoán của hắn, mắt thấy Tô Hành Phong không địch lại, lập tức muốn đi qua, Cận Tử Kỳ lại theo bản năng kéo hắn lại, không để cho hắn đi lội vũng nước đục này.
Đánh nhau thô bạo như vậy, coi như là khuyên can cũng rất dễ dàng gặp nạn, Bạch Lộ Ngưỡng còn không phải là cái gương trước đó sao?
"A! Như thế nào đánh nhau vậy!" Phía sau, truyền đến tiếng Tống Nhiễm Cầm vội vàng hấp tấp.
Cận Tử Kỳ quay đầu thì nhìn thấy vợ chồng Tô Tấn An và Tống Nhiễm Cầm đang từ trong xe xuống, đã vội vội vàng vàng chạy tới.
Khi thấy có hai người đàn ông người cao ngựa lớn đang đánh con trai mình, Tống Nhiễm Cầm đâu nào còn có lý trí, đây chính là bảo bối bà nâng niu ở trong lòng bàn tay mà, tại sao có thể dễ dàng tha thứ khi người khác làm bao cát mà đánh như vậy? !
Nhất thời, Tống Nhiễm Cầm giận đến đôi môi run cầm cập, đẩy Tô Tấn An kêu la: "Con trai bị người ta đánh, ông còn chưa đi giúp một tay, nếu như đánh hỏng gương mặt đó, lễ đính hôn ngày mốt làm sao bây giờ? !"
Vì vậy, Tô Tấn An hơn năm mươi tuổi cứng rắn mà bị Tống Nhiễm Cầm đẩy mạnh vào trong chiến hào.
Thoáng cái, hai người đấu nhau biến đổi thành hình thức hai đấu hai, bởi vì hỗn chiến một đoàn, ở đâu còn có thể đi xem mặt của đối phương, chỉ là một lòng không để cho mình bị đánh trúng, cho nên công kích đối phương.
Bạch phu nhân vừa nhìn con trai mình không có ưu thế, vội vàng không ngừng quay sang Bạch Triển Minh cầu cứu: "Tiểu Bạch, anh mau tới đi, con trai không chịu nổi, cũng bị người ta đánh chết!"
Cận Tử Kỳ vừa nghe thấy đoạn đối thoại của Bạch phu nhân gọi tên thân mật của Bạch Triển Minh, không đoan trang mà xì một tiếng bật cười.
Mà sắc mặt Bạch Triển Minh thì 囧, hơi có vẻ thẹn quá hoá giận rống lên một tiếng với Bạch phu nhân: "Kêu loạn cái gì!"
Nhìn thấy hai bên đánh nhau khó phân thắng bại, Bạch Triển Minh quả thực không muốn động thủ, ông là thương nhân, cũng không phải là mở võ quán, người cũng năm mươi mấy tuổi, dính vào còn không đem cục xương già đánh tan!
Nếu như mỗi người cũng lý trí như Bạch Triển Minh, như vậy trận hỗn loạn này dĩ nhiên sẽ không xảy ra.
Đáng tiếc, Tống Nhiễm Cầm bị gấp đến độ không rõ Đông Tây Nam Bắc, nơi nào sẽ chú ý đứng cách đó không xa mình là vợ chồng Bạch gia, liếc mắt một cái liền bị cây chổi của người công nhân làm vệ