Tôn Lan Phương đẩy Kiều Hân Hủy ra, lảo đảo muốn ngã mà đứng lên,nvuwfa che lấy huyệt thái dương, sắc mặt tái nhợt.
"Mẹ!" Cận Chiêu Đông lo lắng đi đến phía trước một bước muốn dìu đỡ bà, lại bị bà cự tuyệt mà tránh né.
"Anh thì tốt rồi sống với con của anh đi, ta đây mụ già cũng không nhọc đến anh phí tâm!"
Tôn Lan Phương nói xong thì một thân một mình bước chân gian nan mà đi lên lầu, Kiều Hân Hủy vội vàng chạy tới đỡ cánh tay của bà, Cận Tử Kỳ ngồi ở ở trong phòng khách, có thể nghe được một đôi lời của Tôn Lan Phương.
"Chuyện này con chớ xía vào, cái dạng mẹ gì thì nuôi dạy ra con cái như thế thôi, ta hôm nay coi như là mở rộng tầm mắt! Nhìn cái bộ dạng khẩu Phật tâm xà lên không được bục đài, thật may là Niệm Chiêu không giống như cô ta không biết lễ phép, nếu không, thanh danh của dòng họ Cận thật sự là bị bôi nhọ rồi!"
"Đến hôm nào đó tìm một cơ hội, ta sẽ để cho Chiêu Đông cùng cô ta ly hôn, đừng làm cho cháu gái của ta ở bên ngoài không ngốc đầu lên được, biết không?"
Rõ ràng là giọng nói thương lượng, nhưng trong phòng khách mọi người lại không khỏi nghe ra ý là mệnh lệnh không được xía vào.
Đặc biệt mặt của Cận Chiêu Đông là khó coi nhất, người khác không rõ ràng lắm, còn ông không hiểu rõ tính khí của mẹ sao?
Tôn Lan Phương mười sáu tuổi gả vào Cận gia, mười bảy tuổi thì sinh Cận Chiêu Đông, cũng ở Cận gia chân đứng vững vàng, cho dù là sanh xong con mới vài ngày, cũng là theo như quy củ mà phục vụ cha mẹ chồng, không dám thất lễ.
Một lão phu nhân có tư tưởng nồng đậm phong kiến như vậy, làm sao có thể cho phép Tô Ngưng Tuyết có thể làm mọi chuyện? So sánh lại, Kiều Hân Hủy là một cô gái dịu dàng làm người ta hài lòng tất nhiên phải được bà hoan nghênh hơn.
Trong cảm nhận của Tôn Lan Phương, bên ngoài là thiên hạ của đàn ông, trong nhà là thiên hạ của phụ nữ. Nếu là con dâu dòng họ Cận gia, nên an thủ bổn phận, phục vụ cha mẹ chồng, giúp chồng dạy con. Một người đàn bà, cho dù được chồng sủng ái đi nữa, nhưng mà không nhìn sắc mặt cha mẹ chồng, cũng là thất bại.
Kết quả Tô Ngưng Tuyết gả đến Cận gia, chẳng những không hầu hạ mình, còn cả ngày bày ra một dáng vẻ thanh cao, sinh con gái không nói, sau đó lại còn dám công phu sư tử ngoạm muốn đi vào Cận thị!
Người phụ nữ không biết điều như vậy, lại trở thành con dâu bà, đây không phải là rõ ràng cho bà ấy một cái tát sao?
Tôn Lan Phương lúc còn trẻ ở trong nhóm những người bạn gái, cũng là người nổi trội đỉnh đỉnh, nhà mẹ Tôn gia có quyền thế không nói, chồng cũng là đối với bà nói gì nghe nấy, nhưng lại hết lần này tới lần khác cả ngày phải nghe thấy Tô Ngưng Tuyết nói lời lạnh nhạt!
Không sai, đây cũng là nguyên nhân sau khi cha của Cận Chiêu Đông qua đời bà tại sao lại muốn tái giá.
Ở Cận gia con dâu căn bản mọi chuyện không theo ý của bà, ngược lại, còn đối nghịch với bà, đây đối với tiểu thư Tôn Lan Phương từ nhỏ nuông chiều từ bé trước đây của gia đình nhà quan mà nói, làm sao có thể chịu được loại cuộc sống này?
Cha của Cận Chiêu Đông sau khi chết không bao lâu, ở Cận thị lại thấy xuất hiện khủng hoảng, giá cổ phiếu lên xuống, dưới bối cảnh đó không ít tầng tinh anh quyết sách bị lôi kéo và khuyến dụ, Tôn Lan Phương làm việc nghĩa không chùn bước nên cầm lấy phần tài sản mình nên có cao bay xa chạy!
Dĩ nhiên, Tôn Lan Phương tuyệt không cảm thấy, mình hôm nay trở lại Cận gia có cái gì không đúng, lúc này người làm chủ Cận gia chính là đứa con bà sinh ra và nuôi lớn, muốn con trai cung dưỡng không phải làm theo mỹ đức truyền thừa của Trung Quốc từ xưa sao?
Trong lòng Tôn Lan Phương với tư tưởng duy ngã độc tôn, trong lúc nhìn đến Cận Tử Kỳ thì sau đó nhanh chóng căng phồng lên, vì cháu gái cùng Tô Ngưng Tuyết quả thực là một bộ dáng, không đem bà lão đây để ở trong mắt!
Nếu như để hai mẹ con này an trí ở Cận gia, còn không lật nóc dòng họ Cận, sau này làm sao mà xây dựng quy củ?
Vì vậy, khi Tôn Lan Phương đi lên lầu, ở trong lòng bà âm thầm hạ quyết tâm ——
Thế tất yếu bảo Chiêu Đông mang lại cho bà một nàng dâu hợp ý lại, nếu như ông không đáp ứng, bà tự có biện pháp buộc ông gật đầu, con trai mình sinh mà không quản chế được nó, ba chữ Tôn Lan Phương của bà viết ngược lại!
Nhìn thấy Tôn Lan Phương trở về phòng, Cận Chiêu Đông mới đau đầu mà xoa trán xoay người lại, liếc nhìn Cận Tử Kỳ, rồi ánh mắt dừng ở trên người Tống Kỳ Diễn, "Nếu đã đến đây, thì ăn cơm xong hãy về."
Tống Kỳ Diễn gật đầu đáp lại, có lẽ là do mở màn thì thắng ngay trong trận đầu, trên mặt cũng đầy ý cười.
Chính là vẻ tươi cười sáng chói này, thấy thế nào trong lòng Cận Chiêu Đông càng không có mùi vị, giọng nói cũng không bình thản bằng trước đó: "Ba có việc về thư phòng trước, các con ngồi ở chỗ này xem tivi đi."
Nói xong thì đã xoay người trở về thư phòng, chỉ lưu lại trong phòng khách hai vợ chồng tương thân tương ái.
Khóe miệng Tống Kỳ Diễn mang theo nụ cười, đối với loại không khí yên lặng và tốt lành này quả thật rất hài lòng, kéo Tử Kỳ đến trên đùi của mình, vòng cô ở trong ngực của mình, vuốt bụng của cô rồi dựa sát vào cô nói nhỏ.
"Bác sĩ nói ba tháng đầu là giai đoạn nguy hiểm..." Sau đó thì không có đoạn sau, chỉ là đôi mắt trong suốt sáng lên.
Cận Tử Kỳ tinh tế suy nghĩ một lúc, thì hiểu ý tứ bao hàm trong đó, mặt từ từ nóng lên, ngại vì đây là đang ở bên ngoài, cố giả bộ trấn tĩnh mà đem bàn tay đến phía sau lưng của hắn, nhẹ nhàng nhéo hắn một cái.
Tống Kỳ Diễn cũng thật sự "Rít" một hơi, nhe răng trợn mắt sờ chỗ mình bị nhéo đỏ.
Cận Tử Kỳ lại thuận tay đẩy ra hắn, từ trong mũi hừ một tiếng: "Trong đầu óc đầy ý nghĩ đồi trụy."
Tống Kỳ Diễn giương đôi mày thanh tú lên, trên người lộ ra tính khí lưu manh một cách tự nhiên, nếu cô không để cho hắn ôm lấy, vậy hắn để cho cô ôm lấy là được rồi, tùy ý mà ngã qua, trên khuôn mặt anh tuấn lại tràn đầy vẻ nghiêm túc.
"Vậy cũng được em nói cho anh một chút tư tưởng thuần khiết đi, anh sẵn lòng tuân theo tinh thần không ngại học hỏi kẻ dưới chỉ giáo!"
Cận Tử Kỳ xấu hổ lên, muốn tránh đi sự đụng chạm của hắn, Tống Kỳ Diễn lại càng quấn càng chặt, khóe miệng cong lên cười ra, "Kỳ thật còn có phương thức khác - - "
Giọng nói hơi có vẻ khàn khàn gợi cảm, hơi thở nóng ẩm thổi vào lỗ tai của cô, mặt của cô trở nên đỏ lên, khi hắn nắm bàn tay nhỏ bé của mình dời về phía bụng bằng phẳng rắn chắc của hắn thì thật thấp mà rít lên một tiếng.
Một tay khác quay sang qua giáng xuống người của hắn, trong miệng cũng không chịu thua, "Anh tên háo sắc bại hoại!"
Tống Kỳ Diễn tránh né cô khoa chân múa tay, lại không có hảo ý mà ám muội ở trên người cô, cúi đầu cười: "Anh làm sao lại trở thành háo sắc bại hoại rồi? Hay là trong đầu em đang suy nghĩ chuyện gì đó không lành mạnh, hử?"
Cận Tử Kỳ thẹn quá thành giận mà đánh hắn mấy đấm, hai người đang muốn mở một màn hỗn chiến, trên cầu thang vang lên một chuỗi tiếng giày cao gót lanh lảnh, cũng làm cho hai người lập tức dừng tay lại.
Đầu bậc thang, Kiều Niệm Chiêu đang mang vẻ mặt kinh ngạc nhìn hai người trên ghế sofa quần áo không chỉnh tề, nhất là Tống Kỳ Diễn, nút áo sơ mi nới lỏng lộ ra lồng ngực màu lúa mạch, làm cho người ta không khỏi sau khi thấy được mà mơ tưởng viễn vong.
Cận Tử Kỳ điều chỉnh tư thế ngồi của mình một chút, sau khi xác định hai người không có khoảng cách quá lớn, mới nhướng mày nhìn lại Kiều Niệm Chiêu còn sững sờ mà đứng ở đó, mà khi nhìn thấy ánh mắt của Kiều Niệm Chiêu nhìn Tống Kỳ Diễn thì khiến cho cô quả thực không thoải mái.
Theo bản năng, cô đã xê dịch qua bên cạnh, di chuyển sao cho đủ gần như che kín vị trí** của người đàn ông.
Tầm mắt của Kiều Niệm Chiêu bị Cận Tử Kỳ ngăn trở, lại nhìn thấy vẻ mặt Cận Tử Kỳ lạnh lùng, giương khóe môi lên, chậm rãi mà ôm ngực đi tới: "Chị gái và anh rể thật sự có nhã hứng, quấy rầy đến các người, thật là ngại quá."
Cận Tử Kỳ quay lại cười khẽ: "Đâu nào, thật may là chẳng qua là bị cô nghe được, nếu như bị trưởng bối trong nhà nghe được, chúng tôi mới phải xấu hổ mà chui vào trong kẽ đất."
Nói xong, có ý xấu mà đem bàn tay hai người đang nắm nhau cố ý quơ quơ trước mắt Kiều Niệm Chiêu.
Đối với Kiều Niệm Chiêu mới vừa cùng Tô Hành Phong ly hôn, ở đâu chịu được kích thích * không che đậy như vậy?
Kiều Niệm Chiêu đỏ mặt, giọng điệu sắc bén mới vừa vang lên, rồi lại nổi lên điều băn khoăn gì đó, mới ép buộc mình áp chế xuống, trong giọng nói tức giận nghe vào tăng thêm vài phần đố kị.
"Nơi nào sẽ phải chui vào trong kẽ đất chứ, chị và anh rể hai người đây đều là người kinh nghiệm phong phú, tất nhiên đạo lý kỳ phùng địch thủ sẽ gặp lương tài, kia vui vẻ vô cùng nha, là tôi không có mắt cắt đứt các người, nên chui vào trong kẽ đất thôi!"
Đôi mắt đẹp của Cận Tử Kỳ nhíu lại, hiện ra ánh sáng lạnh quả thực bức Kiều Niệm Chiêu gần như phải lui về hai bước.
Sau lưng Tống Kỳ Diễn thì thôi sửa sang lại xong dáng vẻ, cười hơ hớ ôm lấy Cận Tử Kỳ, đôi mắt cũng là khó xa rời Cận Tử Kỳ, nhưng lời nói lại đối với Kiều Niệm Chiêu: "Chính là phong phú hơn nữa cũng không chống đỡ được công lực hùng hậu cùng thủ đoạn của cô nha!"
Ý cười trên gương mặt tuấn tú làm cho người ta suy đoán không ra Tống Kỳ Diễn đang vui hay giận, thế nhưng âm cuối lặng xuống lại khiến cho Kiều Niệm Chiêu không khỏi lui về sau một bước.
Nhưng miệng của cô cũng không chịu nhận thua mà tranh luận: "Anh rể nói đùa, tôi ở đâu ra thủ đoạn có thể để cho chị gái lại có chỗ thua kém!"
"Trộm người đó! Tôi cùng Tiểu Kỳ cũng không có thủ đoạn này đâu."
Một câu nói lời ít mà ý nhiều thoáng cái đâm trúng điểm yếu của Kiều Niệm Chiêu!
Cận Tử Kỳ rũ mắt xuống cười khẽ, bị Kiều Niệm Chiêu nhìn lại đó là nụ cười hết sức chói mắt, đó là chứng cớ cười nhạo cô ta!
Kiều Niệm Chiêu còn muốn mạnh miệng, lại bị Kiều Hân Hủy ở lầu hai từ phòng Tôn Lan Phương ra ngoài gọi lại: "Niệm Chiêu, con đi lên một chuyến, mẹ có lời nói với con." Nói xong, không nhìn đến nhóm người Cận Tử Kỳ mà lập tức trở về phòng.
"Hừ!" Kiều Niệm Chiêu khinh thường hừ một tiếng, rồi xoay người lại lên lầu, ngẩng đầu mà tự tin bước đi.
Cận Tử Kỳ và Tống Kỳ Diễn liếc mắt nhìn nhau, quả nhiên, gừng càng già càng cay, Kiều Hân Hủy hiểu được không nên cùng bọn họ trực tiếp vạch mặt, nếu như bà muốn gả vào Cận gia, nhất định phải duy trì được hình tượng một mẹ kế thiện lương.
Mặc dù không thể cùng Cận Tử Kỳ làm mẹ hiền con hiếu, thì cũng không phải là kiểu kẻ thù gặp mặt hết sức đỏ mắt.
Kiều Niệm Chiêu may nhờ có một người mẹ vừa thông minh lại lõi đời như vậy, nếu không chết thế nào cũng không biết!
------
Cận Tử Kỳ ở trong phòng khách có chút ngồi không yên, liền đi đến phòng bếp tìm bà dì trong nhà nói chuyện phiếm.
Dì Hồng nhìn thấy Đại tiểu thư vào phòng bếp, có chút kinh ngạc, lau lau bàn tay ướt nhẹp, rồi muốn kéo Cận Tử Kỳ ra ngoài, cười nói: "Đại tiểu thư cô như thế nào đi vào đây, người bên trong thì đông, không cẩn thận làm ngã cô thì làm sao bây giờ?"
Cận Tử Kỳ cười cười, "Không có sao, chẳng qua là dọn ra rồi, có chút nhớ mọi người cho nên đi vào nhìn một chút."
Trong phòng bếp người giúp việc lâu năm thì ở Cận gia cũng mấy thập niên, ít hơn thì cũng mười mấy năm, r